Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Kiên Cường Hơn Cái Chết

Tình Yêu Kiên Cường Hơn Cái Chết

Tác giả: LeoAslan

Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015

Lượt xem: 1341290

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1290 lượt.

ng ôm ghì anh cũng không hề nhìn thấy.
Lâm Nhược Kỳ mở to mắt, ngỡ ngàng nhìn cảnh tượng hãi hùng đó.
Trong lúc do dự, Lạc Hân đã dìu Cố Hạo Ninh từ từ bước ra ngoài quán bar, Lâm Nhược Kỳ vội đi theo, gã áo đen đó cũng theo cô ra ngoài.
“Quên tự giới thiệu, ta là Hắc Vô Thường ở Minh Giới. Ngươi cứ thử xem, hậu quả của việc làm trái lời thề…”
Đang nói chuyện, tay Hắc Vô Thường lắc nhẹ, một chiếc xe vốn đang chạy bình thường, đột nhiên như phát rồ, lao về hướng Lạc Hân và Cố Hạo Ninh đang băng qua đường.
“Không!” Lâm Nhược Kỳ kinh hãi hét lớn, giữa lúc ngàn cân treo sợi tóc, chiếc xe ấy lao vút qua ngay sát bên người Cố Hạo Ninh, toàn thân Lâm Nhược Kỳ ướt đẫm mồ hôi, cô ngồi phịch xuống đất. “Đừng, đừng làm hại anh ấy, đừng! Tôi sẽ không nói, sẽ không nói gì hết, không nói đâu.”
“Ngươi không định nói thật chứ?” Hắc Vô Thường thu sợi dây về, hờ hững đùa chơi trong tay, như thể việc suýt lấy một mạng người ban nãy chỉ là chuyện bình thường.
“Không nói, sẽ không nói nữa!” Lâm Nhược Kỳ thều thào đáp, nhìn Lạc Hân dìu Cố Hạo Ninh lên một chiếc taxi, mất hút trong màn đêm.
“Hãy nhớ lấy lời ngươi nói, lần sau, ta sẽ không hạ thủ lưu tình nữa đâu.”
Tiếng nói bên tai dần trôi xa, bóng đen đáng sợ ấy cuối cùng cũng biến mất.
Hai tay ôm chặt vai, đầu vùi sâu trong cánh tay đan chéo, Lâm Nhược Kỳ chầm chậm ngồi xuống, bật khóc. Những ngón tay thon gầy bấu chặt vào cánh tay mảnh dẻ, tựa hồ muốn khoét đi mảng da thịt nhưng nỗi đau xé nát tim gan kia vẫn không hề vơi đi chút nào. Tuyệt vọng đến cùng cực, tuyệt vọng đến mức không biết còn có thể lấy gì để tiếp tục kiên trì sinh mạng đã mất đi ý nghĩa sống này. Những dĩ vãng trôi xa, những ấm áp, yêu thương kia đều ào ào rơi rụng, vỡ toang, hoá thành tro bụi trước mặt cô.
Hạo Ninh, Hạo Ninh, em phải làm sao? Em có thể làm gì đây? Em chỉ muốn để anh sống tiếp, em chỉ có thể chọn cách để anh sống! Xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi anh, em không có cách nào nói cho anh biết, em mãi mãi không thể nói cho anh biết, em chính là Tiểu Phong. Đã không thể, mãi mãi không thể, không thể nữa rồi.
“Cô ơi, cô ơi, cô sao vậy? Cô không sao chứ?”
Hình như có người khẽ lay lay cánh tay cô, muốn đỡ cô dậy nhưng cô không muốn đứng dậy, vẫn ôm siết hai cánh tay, oà khóc nức nở, nỗi bi thương như dòng sông băng cuộn trào, cuộn nát ruột gan.
“Cô ơi, cô ơi?” Người đó vẫn gắng sức kéo giật cô dậy. Lúc này, cô ngẩng gương mặt đẫm lệ lên, đôi mắt sưng đỏ cơ hồ không mở ra được.
“Lâm Nhược Kỳ? Sao lại là cô?” Giang Hàn Phi mở to mắt, ngỡ ngàng nhìn khuôn mặt hốc hác trước mặt, sao lại là cô?
Lâm Nhược Kỳ đã ngồi ở đây khóc rất lâu, xung quanh không ít người vây quanh xem cảnh náo nhiệt. Ban nãy, Giang Hàn Phi vô tình lướt qua, cảm thấy bóng dáng đó quen quen nên mới lao vào kéo cô dậy bằng được. Nào ngờ là chính là Lâm Nhược Kỳ, khuya thế này rồi sao cô lại ở đây một mình, còn khóc lóc thảm thiết như vậy?
Lâm Nhược Kỳ nghe thấy tên mình, như vẫn chưa định thần được, thẫn thờ ngước lên, nhìn về hướng phát ra tiếng nói. Một gương mặt quen thuộc đập vào mắt nhưng lại mơ hồ đến lạ. Cô hơi cau mày, vừa định mở miệng, cơn choáng váng ập đến, trước mắt cô vụt tối đen, cô ngã khuỵu ra sau…
“Lâm Nhược Kỳ!” Giang Hàn Phi kinh hãi, vội đưa tay bế cô lên, chạy về hương xe mình đỗ cách đó không xa.
“Bác sĩ Giang? Không phải mai anh mới trực đêm sao…” Dương Tuyết Tuệ đang trực, trông thấy Giang Hàn Phi tay bế một cô gái lao vào phòng cấp cứu, liền ngơ ngác đứng dậy, chuyện gì thế? Anh gặp tai nạn gì cần cấp cứu sao?
Giang Hàn Phi phớt lờ Dương Tuyết Tuệ, nhanh nhẹn đặt Lâm Nhược Kỳ xuống giường cấp cứu rồi bắt đầu kiểm tra toàn diện, huyết áp, mạch đập… Kiểm tra xong hết một lượt, cuối cùng Giang Hàn Phi mới thở phào nhẹ nhõm. Tận tay chích kim truyền dịch cho cô xong, anh kiệt sức ngồi phịch xuống ghế.
“Đây… đây là cái cô Lâm… Lâm gì đó đúng không?” Dương Tuyết Tuệ nãy giờ vẫn đứng bên cạnh nhìn Giang Hàn Phi tiến hành kiểm tra và chữa trị cho cô gái mà anh bế vào bệnh viện với vẻ vô cùng căng thẳng và cẩn thận. lúc đầu, cô còn tưởng là bệnh nhân hiểm nghèo gì đó, định ra tay trợ giúp nhưng sau một loạt kiểm tra, hình như cũng chỉ là lao lực quá độ dẫn đến suy nhược nên ngất xỉu mà thôi, Giang Hàn Phi có cần phải tỏ ra căng thẳng đến mức đó không? Quan sát kĩ gương mặt tái nhợt của cô gái đang nằm trên giường, Dương Tuyết Tuệ mới sực nhớ ra cô gái này chính là bệnh nhân gặp tai nạn nằm viện suốt mấy tháng trời, hình như họ Lâm thì phải.
“Lâm Nhược Kỳ.” Giang Hàn Phi khẽ gọi tên cô, đến lúc này anh mới hơi lấy lại được bình tĩnh.
Đúng là quan tâm thành thừa! Cảm giác cay đắng từ đáy tim Giang Hàn Phi chầm chậm trào dâng, lan đến khoé môi đọng thành một nụ cười giễu cợt. Rõ ràng chỉ là ngất xỉu bình thường mà anh cũng phát hoảng, suýt mất đi khả năng phán đoán. Phóng xe tốc độ cao không nói làm gì, suýt nữa còn gọi cả bác sĩ Lộ Minh, người lần trước đã mổ lấy thận cho cô. Nếu chuyện này đồn ra ngoài, sau này còn bệnh nhân nào dám đặt tính mạng của mình và


Old school Easter eggs.