pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Kiên Cường Hơn Cái Chết

Tình Yêu Kiên Cường Hơn Cái Chết

Tác giả: LeoAslan

Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015

Lượt xem: 1341289

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1289 lượt.

b>Ra Đi
Cố Hạo Ninh hé mở mắt, nhất thời ngơ ngác, mình đang ở đâu?
“Anh tỉnh rồi à?”
Một giọng nói dịu dàng chậm rãi vang lên bên tai, Cố Hạo Ninh giật nảy mình, ngoảnh đầu qua sững sờ nhìn gương mặt kiều diễm bên cạnh. Bên dưới chiếc cổ trắng ngần mịn màng, bờ vai thon gầy kia không mảnh vải che thân, tấm chăn tơ tắm mỏng tanh như cánh ve đã trượt xuống… Anh lại cúi xuống nhìn cơ thể của mình, phút chốc hít vào một hơi lạnh, anh cũng hoàn toàn loã lồ?!
“Đêm qua…?!” Cố Hạo Ninh gần như không dám tin vào mọi thứ trước mặt. Chuyện… chuyện này rốt cuộc là sao? Sao mình lại nằm trên giường của Lạc Hân?! Hơn nữa còn trong bộ dạng thân mật nhường này?!
Cố Hạo Ninh nhận lấy miếng bánh mì từ tay Lạc Hân, gượng gạo nhai như nhai phải sáp, nghẹn đắng nơi cổ họng. Anh thực sự không cách nào chấp nhận nổi, anh lại làm ra chuyện đê hèn thế kia?!
Cả ngày hôm ấy, Cố Hạo Ninh cứ luôn thẫn thờ, anh cảm thấy lòng dạ rối bời. Sao anh lại khiến sự việc ra nông nỗi này? Anh xứng đáng với ai hả? Tiểu Phong, Nhược Kỳ hay Lạc Hân? Cả đêm qua không về nhà, anh phải giải thích thế nào với Nhược Kỳ đây? Hễ nghĩ đến những câu trách cứ và truy hỏi mà Nhược Kỳ có thể sẽ tuôn ra, anh lại càng cảm thấy buồn phiền, chán nản.
Nhớ đến ánh mắt khẩn cầu tha thiết của Lâm Nhược Kỳ lúc sáng hôm qua, trong lòng Cố Hạo Ninh càng cay đắng, bất lực, anh thầm nghĩ, tối nay e rằng khó tránh khỏi một trận nghiêm hình tra khảo rồi.
Chần chừ mãi đến mười giờ tối, Cố Hạo Ninh mới về tới nhà. Hít sâu một hơi, anh mở cửa ra…
Phòng khách không bật đèn?
Cố Hạo Ninh hơi ngẩn người. Trước kia, mỗi tối, dù anh về trễ thế nào, Lâm Nhược Kỳ cũng để đèn ngoài phòng khách chờ anh. Sao tối nay lại tắt đèn ngoài phòng khách luôn rồi, xem ra lần này Lâm Nhược Kỳ thực sự sẽ nổi trận lôi đình!
Cố Hạo Ninh bật đèn, đặt cặp đựng laptop xuống sofa, cố nặn một nụ cười gượng gạo rồi mới nhẹ nhàng đẩy cửa phòng ngủ. Tức thì anh đờ đẫn.
Phòng ngủ không có ai?
Trong phòng tối đen, ánh trăng mờ mịt xuyên qua khung cửa sổ rọi xuống chiếc giường trống không, chăn gối được xếp ngay ngắn đặt ở đầu giường, cả căn phòng bị bao trùm bởi sự lạnh lẽo và cô liêu đến khó tả.
“Tạch!” Cố Hạo Ninh bật đèn, xông vào phòng tắm nhìn, trên bồn rửa tay đã được thu dọn sạch sẽ, đến cả mấy thứ như bàn chải, khăn mặt cũng chỉ còn lại cái của anh.
Anh lại trở ra phòng ngủ, mở tủ quần áo. Quả nhiên, Lâm Nhược Kỳ đã dọn tất cả quần áo của cô.
Suy sụp ngã xuống giường, Cố Hạo Ninh bần thần nhìn chằm chằm chiếc đèn sáng choang trên đỉnh đầu, chỉ cảm thấy trong đầu trống rỗng.
Hồi lâu sau, anh mới cầm điện thoại, gọi điện thoại cho Lâm Nhược Kỳ.
“Số điện thoại quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được…”
Tắt máy ư? Cố Hạo Ninh định thử gọi đến số văn phòng của Lâm Nhược Kỳ nhưng sực dừng lại. Hình như không có số điện thoại công ty Lâm Nhược Kỳ?...
Cố Hạo Ninh mệt mỏi ngồi dậy, đưa tay day day ấn đường, lúc này mới trông thấy một xấy giấy tờ đặt trên đầu giường, anh cầm lên xem, phút chốc huyết mạch toàn thân như đông cứng.
“Đơn xin ly hôn”, không ngờ lại là đơn xin ly hôn mà Lâm Nhược Kỳ đã ký tên!
Cố Hạo Ninh nhanh chóng lướt đọc, hoàn toàn không dám tin, Lâm Nhược Kỳ không yêu cầu điều gì, cũng không cần bất cứ thứ gì, chỉ nói nguyên nhân là “tình cảm rạn nứt” và yêu cầu được ly dị với anh vô điều kiện.
Trong lúc sững sốt, anh mở lá thư kẹp dưới tờ đơn ly hôn mà Lâm Nhược Kỳ gửi cho mình.
“Hạo Ninh, em đi đây. Xin hãy tha thứ, em không từ mà biệt thế này.
Xin lỗi anh, Hạo Ninh, trước giờ em đã luôn tự cho mình là đúng. Em từng ngỡ rằng, những cố gắng của em, sự kiên trì của em cuối cùng sẽ giúp chúng ta có được hạnh phúc và yên lành, nhưng em sai rồi.
Mãi đến hôm nay, cuối cùng em mới biết, giữa chúng ta không cách nào cứu vãn được nữa. Buông tay là điều duy nhất em có thể làm, cũng là chuyện em nên làm, anh nhỉ?
Hạo Ninh, dĩ vãng tựa khói mây, người khuất đã xa rồi. Mong rằng sự ra đi của em có thể khiến anh giải thoát được phần nào khỏi nỗi thống khổ cùng cực. Em thật lòng mong rằng anh có thể hạnh phúc.
Nhược Kỳ.”






Sinh Linh Mới
“Cô suy nghĩ đến đâu rồi?”
Trong phòng bệnh, Giang Hàn Phi lặng lẽ nhìn người con gái đang ngồi trên giường, trước mặt mình.
Hai cánh tay thon gầy đan chéo đặt trên đầu gối, đầu cúi gằm, trên mặt dường như không một nét biểu cảm, cả người như chìm trong thinh lặng, chỉ có hàng mi khẽ lay động kia tiết lộ tâm trạng của cô lúc này không hề bình tĩnh chút nào.
Dường như rất lâu sau, cuối cùng cô mới ngẩng lên, vẻ mặt dần trở nên kiên định, quyết tâm, rành rọt, chậm rãi nói từng từ: “Tôi vẫn quyết định giữ lại đứa trẻ này.”
Giữa lúc choáng váng, cô ngẩng lên, nào ngờ lại chính là Giang Hàn Phi!
Vốn dĩ cô xin nghỉ việc, ngoài muốn trốn tránh Cố Hạo Ninh cũng một phần muốn tránh mặt Giang Hàn Phi. Nào ngờ ngay sáng hôm đó, sau khi cô rời khỏi bệnh viện, Giang Hàn Phi liền gọi điện cho anh họ