Tác giả: Đam Nhĩ Man Hoa
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1342130
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2130 lượt.
....... Vậy anh có tốt không?"
Cù Thừa Sâm thở dài, giờ phút này anh không thể không thừa nhận: "Ôn Miên, anh không muốn về nhà."
Cô nghe được thì cứng đờ cả người.
Mấy ngày nay trung tá Cù quả thật giống như trở về với tình cảnh trước khi anh kết hôn, quanh năm luôn phải trải qua cuộc sống vội vàng ở bộ đội, nhưng anh đã hoàn toàn khác với quá khứ, anh đã không còn là một thiếu niên, anh không còn thời thanh xuân để thỏa thích thiêu đốt nữa.
Căn nhà quen thuộc này, còn có cô vợ nhỏ này, nếu có một ngày phải rời bỏ, sẽ khó khăn đến mức nào.
Cù Thừa Sâm không nói cho Ôn Miên, ngày đó lúc anh đứng một mình dưới lầu, quay đầu nhìn về cửa sổ nhà bọn họ, một mảng tối đen không chút sinh khí, anh đã biết, anh không muốn trở về căn nhà không có cô, anh rất nhớ cuộc sống có cô.
Nếu ngọn đèn này, không còn sáng nữa, thì phải làm thế nào.
Cù Thừa Sâm thấp giọng nói: "Chờ em trở về, anh sẽ cho em đáp án."
Anh đồng ý, sẽ cho cô đáp án mà cô muốn.
Trong lúc nhất thời Ôn Miên không biết phải nói cái gì, Cù Thừa Sâm thấy cô không nói, thì nói tiếp: "Lần trước đã định ra điều thứ nhất trong quân quy rồi đúng không."
Người đàn ông bỗng nhiên giương khóe miệng lên, ra một mệnh lệnh: "Điều thứ hai: về sau, cãi nhau không được về nhà mẹ đẻ, lại càng không cho phép bỏ nhà trốn đi."
Ôn Miên vuốt một lọn tóc bên tai: "Ừ, sẽ không."
"Còn điều thứ ba."
Gì, còn điều thứ ba nữa sao?
Cù Thừa Sâm gằn từng chử, cười trong màn đêm, lặp đi lặp lại điều thứ ba trong quân quy nhà bọn họ: "Ôn Miên, luôn phải ghi nhớ, em là của anh, em là của anh, em là của anh."
Ôn Miên triệt để đứng hình.
Người đàn ông như là không hề ý thức được lời nói của mình buồn nôn đến mức nào, bá đạo ra lệnh: "Em có nghe hay không?"
Hốc mắt cô ẩm ướt, trên mặt lại cười ngọt ngào, vừa mừng vừa sợ, nghĩ một lát thì đáp: "Em cũng muốn chờ anh trở về, nói cho em biết đáp án."
Cho nên, anh không thể không về.
Sếp Cù cũng cười, nhẹ nhàng đáp lại một tiếng: "Được."
Cù Thừa Sâm thấy thời gian đã đến, không nhiều lời nữa, còn những lời muốn nói khác, gặp mặt nói sau cũng không muộn.
Ngắt điện thoại, làm công tác chuẩn bị cho nhiệm vụ lần này.
Mặc dù đây không phải là nhiệm vụ quân sự cơ mật, nhưng lại khiến cho tất cả mọi người đều đau đầu: kết hợp với biên phòng Quảng Tây để truy bắt bọn buôn ma túy.
Lúc trước một tiểu đội cảnh sát biên phòng đã lọt vào ổ mai phục của những phần tử buôn lậu thuốc phiện có vũ trang, mười mấy nhân viên cảnh sát bị giết chết, khiến cho mấy vị thủ trưởng bên trên đều tức giận.
Trang Chí Hạo ra lệnh, cho dù đuổi tới địa ngục cũng phải thay các chiến sĩ đã hy sinh bắt hết bọn họ.
Vũ khí đều trang bị loại tiên tiến nhất, Cù Thừa Sâm nhìn điệu bộ đó đã hiểu rõ, muốn xuất cảnh, cũng phải hoàn thành nhiệm vụ lần này. Nhưng chỗ đau đầu là chỉ cần bước một bước ra khỏi biên cảnh, thì đồng nghĩa với việc bọn họ đã biến mất, giống như anh trai của Ôn Miên năm đó.
Không ai hi vọng sẽ hy sinh không có tiếng tăm gì như thế.
Trên trực thăng, Lục Trang Nghiêm gọi trung tá Cù đang phát ra khí lạnh: "Cứ cho là bình thường cậu đối nhân xử thế không cần quá phong tao chứ."
"Thế nào?"
"Cậu còn nhớ rõ cậu là "Ngân Gai" chứ?"
Bởi vì anh là trung tá Cù - "Bụi gai màu bạc" phong tao sắc bén nhất, cho nên không ai có thể thay thể được anh, anh và đội của anh phải là chiến tích huy hoàn nhất của quốc gia.
Cù Thừa Sâm nở nụ cười, hỏi lại: "Lo tôi không hoàn thành được?"
Lục Trang Nghiêm đang nhắc nhở anh, đừng để tình cảm cá nhân trở thành nhân tố ảnh hưởng trong khi đang chấp hành nhiệm vụ.
Anh ta biết trung tá không phải là người đàn ông hay mất kiếm soát, nhưng mấy ngày nay, điệu bộ diễn giả như thật của Cù Thừa Sâm khiến cho lòng anh ta hơi sợ hãi.
Nhìn thần sắc lúc này của anh, thiếu tá Lục hiểu rõ: "Giờ thì không lo rồi."
Nói xong, anh ta vỗ vai người đàn ông: "Đừng trách tôi tò mò, vết thương trên mặt cậu là sao thế?" Thiếu tá Lục nhíu mày: "Nhà cậu không có nuôi mèo mà."
Con ngươi đen của trung tá tiên sinh trầm xuống, lời nói không chút ý đùa: "Không phải mèo, là cừu."
*****
Tối hôm qua Ôn Miên lăn lộn khó ngủ, trong lòng luôn lo lắng cho sự an nguy của Cù Thừa Sâm. Vừa rạng sáng ngày thứ hai, cô nhìn vào chiếc gương trong nhà vệ sinh, không khỏi mím môi đôi với đôi mắt gấu mèo của mình.
Tiểu Quang lại ngủ nướng, Ôn Miên không làm phiền cô, tự mình đến thăm Tả Luân được rồi, huống chi khách sạn cũng không cách xa bệnh viện.
Nhân viên chăm sóc đang ở lau người cho Cù Thừa Sâm, Ôn Miên ngượng ngùng, đứng ở cửa một lát.
Tinh thần của Tả Luân rất tốt, trên mặt đã được thay thuốc, không hề giống với người đàn ông vừa đi một vòng từ quỷ môn quan về.
"Đây là lần đâu tiên tôi bị thương nặng đến vậy." Anh nhìn mắt Ôn Miên, hơi đăm chiêu: "Cảm giác chuyện gì cũng phải có người khác làm giúp, thật khó chịu."
Ôn Miên nghe ra giọng điệu nói chuyện của người đàn ông này có chút giống với đứa trẻ giận dỗi, không khỏi nở nụ cười: "Tố chất thân thể của