Hãy Cứ Yêu Như Chưa Từng Tổn Thương
Tác giả: Đam Nhĩ Man Hoa
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341969
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1969 lượt.
anh tốt, không phải bác sĩ nói anh phục hồi rất nhanh hay sao?"
Người luôn có thói quen một mình như anh, để người đàn ông này chuyện gì cũng phải dựa vào người khác, khó tránh khỏi không thích ứng được.
Ôn Miên thấy Tả Luân muốn lấy di động bên cạnh, đương nhiên là chủ động đến giúp, ai biết bỗng nhiên anh kéo lấy tay cô, rõ ràng là vết thương chưa lành, nhưng động tác trên tay lại sung mãn như thế.
Anh nằm trên giường bệnh, đầu còn quấn băng vải, trong mắt chứa đựng ánh mắt anh tuấn mê người, ngay cả khi cả người đều bị thương như thế, vẫn có sức hấp dẫn khiến người khác mềm lòng.
Tả Luân không cần cô làm bạn của mình.
Ôn Miên nhìn cánh tay đang nắm lấy tay mình, đoán được những lời anh ta định nói, sẽ phá hủy hết tình cảnh hiện nay trong chốc lát.
Anh không cần cô làm bạn, bởi vì đây chỉ là suy nghĩ ích kỷ của riêng cô.
"Ôn Miên, tôi chưa từng có loại cảm tình này với bất kỳ ai." Thanh âm trầm thấp có lực của người đàn ông vang lên.
Anh Chịu Thua
Dù Ôn Miên có ngốc thì cũng nhìn ra được, thái độ Tả Luân đối với mình trước sau vẫn có sự khác biệt với những người khác, chỉ là, cô cho rằng loại cảm tình này có thể biến thành tình hữu nghị, huống chi Tả Luân còn có phẩm chất đặc biệt khiến cô yêu thích.
Nhưng hiện tại anh ta lại thẳng tất cả ra trước mặt cô, điều này cũng có nghĩa là bọn họ không thể tiếp tục làm bạn, cô không thể tùy ý để sự tồn tại của anh phá hư cuộc hôn nhân với Cù Thừa Sâm.
Có lẽ do chuyện tới rất đột ngột, Ôn Miên có chút oán giận, cô ngẩng đầu nhìn anh: "Vì sao anh phải làm như vậy?"
Tả Luân không khỏi cười cười: "Cái tôi muốn không phải là tình bạn."
Không cẩn thận, đụng đến băng vải nơi cánh tay, còn có những ống dẫn, dây điện, làm chạm đến miệng vết thương của mình, Ôn Miên nghe thấy tiếng thở khó nhọc của người đàn ông, mới quay đầu, thấy mặt mũi của anh đều căng thẳng, xem ra hẳn là rất đau.
Ôn Miên không nói chuyện, có chút tức giận bước qua, dìu anh ngồi ổn định lại, rồi vội vàng xem miệng vết thương của người này có vấn đề gì hay không.
"Anh yên tâm, tạm thời tôi còn chưa đi." Ngữ khí của cô có chút uể oải: "Tôi chỉ định đi rót ly nước."
Hiện tại anh cũng cần bình tĩnh, bằng không sẽ không biết mình còn có thể nói ra những lời làm tổn thương người nào nữa.
"Thực xin lỗi." Tả Luân nhìn sắc mặt giận giữ trên mặt cô, cuối cùng chịu thua: "Tôi sẽ không tùy tiện nói những lời như thế với người khác nữa."
Ôn Miên nghe xong không biết nên cười hay nên buồn, đành phải nói: "Tả Luân, lúc này anh cần phải hoàn toàn tin tưởng vào những người bên cạnh mình, tôi có thể hiểu được."
Người đàn ông bị tập kích nổ bom bất ngờ, lại không có ai thân thích trên đời, cho dù là đồng sự trong FBI cũng không thể hoàn toàn tin tưởng, anh ta luôn thảo mộc giai binh (ý cây này là nhìn thấy cỏ mà cứ tưởng là binh lính, nhìn đâu cũng thấy kẻ thù) ở cái thành phố này.
Điều tra viên Tả lựa chọn cô làm người liên lạc lúc khẩn cấp, cũng phải thôi.
"Cho nên, xuất phát từ đạo nghĩa (đạo đức và chính nghĩa), trước khi anh \'an toàn\', tôi sẽ không đi, nhưng anh cũng không thể khiến tôi khó xử."
Anh nhìn vẻ mặt yếu đuối mà kiên định của cô gái nhỏ, nghĩ rằng mình đã bị chính khí chất này của cô hấp dẫn, bằng không, sao có thể ngay cả khi hôn mê cũng có thể mơ thấy bóng dáng của cô.
"Vậy hẳn là cô có thể đoán được," anh nhìn xoáy vào cô, "Chờ vết thương của tôi tốt lên, có thể sẽ tiếp tục chuyện...."
"Nếu anh nói những lời này, hoặc là làm ra chuyện gì khiến tình cảnh chúng ta trở nên không thoải mái, tôi sẽ ném anh ở đây mặc kệ anh, anh tin không."
Biểu cảm của cô gái trước mắt này nói cho Tả Luân biết, cô đang rất nghiêm túc, cuối cùng, anh chỉ có thể ngậm miệng không nói chuyện.
"Còn nữa, trước khi chồng tôi về nhà, tôi phải trở về Nam Pháp."
Đến cùng là anh kém người đàn ông bao nhiêu chứ? Mặc dù anh không có kinh nghiệm yêu đương, nhưng tự nhận sẽ không thua cho một bộ đội đặc chủng Trung Quốc, Tả Luân yên lặng nghĩ.
Không thể phủ nhận, trong lòng anh đang âm thầm đọ sức với Cù Thừa Sâm.
Lại bất đắc dĩ phát hiện ra là, bất luận là quá khứ, hay là tương lai sau này, người Ô Miên yêu, đều không phải là Tả Luân.
*****
Hành động truy bắt kéo dài hơn một tuần lễ, cuối cùng chấm dứt bằng một màn phản kích thắng lợi.
Các phân đội nhỏ lục đục kéo lại điểm tập kết, mỗi người nhìn qua đều chật vật không chịu nổi. Các đội viên của độ đội đặc chủng Hoa Dao được phái ra đều trở về căn cứ, Trang Chỉ Hạo tổng kết lại chiến sự một chút, rồi ra lệnh giải tán tại chỗ.
Cù Thừa Sâm vừa định trở về ký túc xá, lại bị Trang Chí Hạo gọi lại, đối phương nhíu mày không vui, như là hành động thắng lợi không đủ để khiến mặt anh giãn ra.
"Thừa Sâm, đi đến phòng họp với tôi, chúng ta còn có việc muốn nói."
"Vâng."
Trung tá Cù cũng không phải là lần đầu tiên đối mặt với tình huống như thế, dựa vào khuôn mặt không mấy dễ nhìn của đại đội trưởng có thể đưa ra đư