Nữ Giúp Việc Của Thái Tử Phúc Hắc
Tác giả: Đam Nhĩ Man Hoa
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341950
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1950 lượt.
ớc đây, lần sau con muốn tới nữa."
"Đi đi, sau này dẫn con đến đây chơi nữa, để chú dạy Quân Thể Quyền cho con."
Hai vợi chồng rốt cuộc cũng tiễn được đứa nhóc này đi, Ôn Miên ra vẻ đăm chiêu, kéo kéo cái áo sơ mi trắng trên người: "Sao em lại mặc áo của anh?"
Trung tá ra vẻ kinh ngạc: "Tối hôm qua không phải em ngủ chung với anh sao?"
Ôn Miên nghe vậy mới lờ mờ nhớ lại, ngủ đến nửa đêm thì bị người đàn ông này đánh thức, hai người lén lút chạy tới sofa trong phòng khách, tiếp theo đó là kịch liệt đè cô xuống dưới thân, hung hăng xé quần áo của cô, cô kìm lòng không được cũng lắc nhẹ theo từng động tác của anh, từng trận khoái cảm cắn nuốt cô, đưa cô lên đỉnh.
Sau đó vì quá mệt, Ôn Miên khoác đại một cái áo của trung tá vào người, mơ mơ màng màng chìm vào giấc ngủ.
Cù Thừa Sâm sắp phải về bộ đội, buổi tối còn phải đến thăm ba mẹ và Nghiêm Di, lúc này, anh cũng không muốn lãng phí thời gian ở chỗ khác.
Trung tá vừa có ý nghĩ xấu, chợt khi thấy cô gái này quay đầu nói: "Thiếu chút nữa thì quên mất, có thứ này muốn đưa cho sếp."
Nói xong, Ôn Miên chạy nhanh về phòng ngủ, mở ngăn kéo của cái tủ đầu giường, lấy món quà ra đưa cho anh.
Cù Thừa Sâm vừa cầm lên, thầm thấy giật mình, một cái túi bằng tơ vàng thêu hoa, đúng là giống y tấm bùa hộ mệnh mà anh từng nhặt được.
"Em đặc biệt lên ngôi miếu cũ đó để cầu đó." Ôn Miên chủ động chui vào ngực anh, nghiêm túc nói: "Không phải anh đã từng nói, bùa hộ mệnh của em mang đến vận may cho Ôn Tinh sao, anh ấy chưa chết."
Cho nên, cô mới thành tâm thành ý, đi cầu một cái về cho sếp, chỉ mong mỗi lần anh ra cửa, đều có thể bình an trở về nhà.
Một dòng nước ấm chảy vào lòng Cù Thừa Sâm, nhưng trên mặt lại như không hề tỉnh ngộ, hơi cong khóe môi, lộ ra một nụ cười mê hoặc lòng người, "Em sợ anh ăn dấm chua với anh của em?"
Ôn Miên lười phản ứng lại, ôm anh cọ cọ, tìm được một vị trí thích hợp, nhắm mắt lại.
Hiện giờ cô cũng đã lần mò ra được chút manh mối, biểu hiện trong hai ngày nay của anh rất khác lạ , rõ ràng là có mục đích, nhưng cô cũng không muốn vạch trần, chỉ cần anh có thể hiểu được lòng cô.
Trung tá Cù mở tấm bùa hộ mệnh ra, tấm hình bên trong này vốn thuộc về Ôn Tinh, anh đã từng khen ngợi tạo dáng này đáng yêu, giờ xem như trở thành vật sở hữu của mình rồi đúng không?
Đưa mắt lặng lẽ nhìn cô, kỳ thật suy nghĩ của cô gái này anh đều biết, chỉ là anh cũng không biết làm thể nào để an ủi. Ôn Miên là vợ anh, là vợ của bộ đội, nhưng cũng không có nghĩa là cô nên quen với việc sinh ly tử biệt.
Ôn Miên kiễng chân, tự mình đeo bùa hộ mệnh vào cho trung tá, còn chưa kịp phản ứng, đã bị người nào đó nhẹ nhàng ôm vào lòng, đầu tiên là anh nhẹ nhàng hôn, dịu dàng tê dại, khiến cho mất đi sự tự chủ, giọt lệ trong suốt từ khóe mắt chảy ra. Sau đó, người đàn ông ngang ngược cạy mở phòng tuyến của cô, cắn đầu lưỡi của cô, hôn cô đến thần hồn điên đảo.
Cù Thừa Sâm bật cười, đương nhiên anh sẽ không phụ bạc ý tốt của cô, thừa dịp này cởi luôn cái áo sơ mi của mình trên người đối phương xuống.
Bên trong Ôn Miên chỉ mặc một cái áo lót, bởi vậy, nhất thời bị lộ ra một mảng da thịt lớn, rơi thẳng vào đáy mắt người đàn ông, đồng tử của anh co lại.
Cô nhóc cuống quít muốn chạy trốn khỏi người này, nhưng chưa chạy được bao xa, đã bị một cách tay của trung tá kéo lại vào trong ngực.
"Giải phóng quân không thể lấy một cây kim một sợi chỉ của quần chúng nhân dân." Vẻ mặt Cù Thừa Sâm vẫn lạnh nhạt như cũ, đứng đắn nói: "Để báo đáp lại, anh chỉ có thể hiến thân cho em."
"Không, không em không cần....."
"Giờ em cứ kêu đi, không cần sợ có ai nghe thấy, đúng không?"
Ôn Miên bỗng thấy hoảng loạn, cô không hề cóđường sống nào để phản kháng, hơn nửa thân người đã bị lộ ra bên ngoài, cộng thêm buổi sáng là thời điểm trạng thái tinh thần của đàn ông phấn khởi nhất, cuối cùng cũng chỉ có thể buông tay chịu trói, bị trung tá tiên sinh bắt lấy, vác về phòng ngủ.
(Tắt đèn, tắt đèn, tắt đèn...............)
Trong phòng ngủ, từng trận tiếng rên qua đi, chỉ còn tiếng thở dốc vững vàng, anh hơi cúi mắt nhìn cô, chỉ thấy Ôn Miên dựa đầu vào ngực mình, giống một chú cừu non ngủ say dưới ánh mặt trời, trận lăn lộn vừa rồi khiến cô bé này mệt nhọc quá rồi.
Cù Thừa Sâm cúi đầu cười, anh nghĩ lúc này đây cô nhóc này mới hiểu được hết tâm ý của anh, cô sao có thể không phải là tình cảm chân thành của anh được chứ.
Con người khi còn sống, nếu có thế tìm được một người vợ hiểu bạn, thông cảm cho bạn, ủng hộ bạn như vậy, vậy thì cô ấy tất nhiên là người tốt nhất, sao anh có thể từ bỏ cho được.
*****
Trong những nhiệm vụ mà bộ đội đặc chủng Hoa Dao phải chấp hành, khu Tam Giác Vàng chính là một khách hàng quen thuộc của chúng nó, đó là một khu rừng mưa ẩm ướt, sâu thẳm lại ngột ngạt, núi non trùng điệp, giao thông không hề thuận tiện, các lực lượng vũ trang đều tụ tập tại đây, là nơi hỗn loạn nhất của khu vực Đông Nam Á, cũng là nơi bị trùm thuốc phiện chiếm giữ.
Bên cạnh một con sông nằm sâu trong núi cao rừng rậm, Cù Thừa S