XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Ngọt Ngào Của Trung Tá

Tình Yêu Ngọt Ngào Của Trung Tá

Tác giả: Đam Nhĩ Man Hoa

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341949

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1949 lượt.

nhưng không cho phép thất bại.
Bọn họ không có vũ khí sát thương ở quy mô lớn, cũng không có đội cứu thương hoàn thiện, bọn họ chỉ có một cái mạng này.
"Em muốn ở lại với A Tường! Đội trưởng, tôi biết nhiệm vụ này quan trọng đến mức nào đối với chúng ta, nhưng cậu ấy là phụ tá của anh, là chiến hữu, anh em của chúng ta! Em muốn cậu ấy sống! Em muốn bảo vệ mạng của cậu ấy!"
Vừa dứt lời, A Tường đã dùng chút khí lực cuối cùng, hét vào mặt cậu ta: "Cút! Con mẹ nó cút xa cho tôi! Ông đây...Ông đây không có người anh em như cậu
Đại Khuất và Chuột quay mặt nhìn nhau, còn lại đám người Đại Bằng cũng trầm mặc, ai không muốn cứu chiến hữu, nhưng lúc này cũng không phải lúc để do dự.
"Tôi không đoán được là cậu còn ngây thơ như vậy... Còn muốn nghe lời nói thật?" Đội trưởng của bọn họ nở nụ cười, khinh miệt mà lại lạnh như băng, "Hôm nay tôi đã dẫn nhóm các cậu đến đây, thì không thể bảo đảm tất cả các cậu đều có thể sống sót trở về."
Ngoại trừ Tiểu Đao, những người khác thậm chí còn không hề thấy kinh ngạc, bọn họ không sợ hãi, đi theo vị đội trưởng bất cận nhân tình (không hợp tình người) nhưng đáng tin cậy hơn bất kỳ ai này, bọn họ lại càng không sợ hãi!
"Đội trưởng...... Không sao...... Tôi sẽ ở nơi an toàn chờ cứu viện tới." A Tường như là không nhìn thấy sự căm phẫn của Tiểu Đao.
Trong lòng Cù Thừa Sâm rất rõ tình cảnh của từng người bọn họ.
Anh cũng đã từng tiến lên từ con đường này, vành mắt ửng hồng này, nước mắt nóng bỏng này, chỉ là bọn họ chưa từng nhìn thấy thôi .
Bọn họ là quân nhân của tổ quốc, nhưng cũng là người, thậm chí còn có thể xem như là những đứa trẻ chưa trưởng thành, chỉ mới bước qua tuổi 20, chưa từng yêu đương, chưa lập gia đình.....
Ai nghĩ được sẽ phải chết trong một trận ám chiến (những nhiệm vụ mật không được công khai) không được ghi nhận công lao như thế.
Nhưng anh là đội trưởng, trên mặt vẫn luôn giữ nụ cười nhàn nhạt như thế: "A Tường, ráng chịu đựng, chờ đội trưởng đưa cậu về nhà."






Là Huyền Thoại
Lúc Cù Thừa Sâm phân phát trang bị cho các đội viên, đại đội trưởng Trang Chí Hạo đã nói một lời rất sâu xa để cổ vũ anh, đây là cơ hội tốt nhất, thằng nhóc nhà họ Cù này phải nắm cho thật chắc đó.
Anh chỉ cười nhạt, muốn dùng mạng để đổi lấy cơ hội, tổn thất cũng quá lớn rồi.
Mang theo súng ngắm, súng tự động, đạn, các loại bánh quy cùng với những vật dụng dùng trong lúc khẩn cấp, bọn họ liền bị .kéo đến một khu rừng nguyên thủy mịt mù tăm tối.
Sau khi giải quyết xong mấy nhóm trinh thám yểm trợ, Cù Thừa Sâm quyết định nghỉ ngơi một đêm, dưới ánh trăng trong trẻo nhưng lạnh lùng, ngón tay của anh di chuyển trên bản đồ.
Chẳng những phải đề phòng kẻ địch, mà còn phải thu thập những tin tình báo chuẩn xác, chuẩn bị cho nhóm bộ đội chủ lực tiến công, cho dù thời gian có gấp, anh cũng muốn mọi chuyện phải đâu vào đấy.
"Nhưng ít nhất A Tường không nên bị chúng ta bỏ rơi vì một cái nhiệm vụ không rõ ràng như thế! Chúng ta vì cái nhiệm vụ đáng chết này......."
"Sự sống chết của cậu ấy, cậu ấy hy sinh vì cái gì, không tới phiên cậu tới định nghĩa." Trung tá trầm giọng trách mắng: "Không nên vũ nhục đội phó của tôi."
Tiểu Đao thấy vẻ mặt của đội trưởng nhà mình có hơi tức giận, cậu biết lựa chọn lúc đó của đội trưởng là chính xác nhất, không đơn thuần chỉ là cân nhắc đến nhiệm vụ, còn vì bị thương mà lên chiến trường thì đồng nghĩa với chịu chết.
Cù Thừa Sâm giấu đi phía sau sự quả quyết, một nỗi đau rướm máu.
Không phải mỗi người đều thích hợp với chức nghiệp này, không .phải ai cũng có thể gánh vác được sứ mệnh của anh.
"Quân nhân phải học được cách phục tùng mệnh lệnh, cậu là bộ đội đặc chủng của Hoa dao, hẳn là càng phải hiểu rõ, sau này sẽ còn phải đối mặt với đủ loại tình huống."
"Cho nên anh mới cho tôi tham gia nhiệm vụ lần này, đúng không?" Tiểu Đao cảm thấy lòng mình trống rỗng, bóng đêm và bầu trời sao giống như một bức tranh rực rỡ, lộng lẫy: "Đội trưởng, anh cũng là.......... giống như em, đúng không?"
Cù Thừa Sâm hất mặt đi không muốn quan tâm đến tên lính này nữa, đúng thế, anh cũng từng là một kẻ không có tiền đồ như thế.
"Tiểu Đao, cậu phải nhớ kỹ, chúng ta đã từng tuyên thệ sẽ nguyện trung thành với tổ quốc."
Giữ vững niềm tin, tới một khắc cuối cùng của đời người, mới là kiếp sống quân đội không hối tiếc của chúng ta.
Cù Thừa Sâm biết thay vì nghi ngờ, không bằng kiên trì đi tiếp con đường này, dùng chính trái tim mình để cảm nhận, dúng ánh mắt, lỗ tai, đi nghe, đi nhìn, tự mình phán đoán.
Chính quyền của mỗi quốc gia đều có những cái tà ác và không hoàn thiện của riêng nó, nhưng nếu có thể dùng sự hy sinh cao quý nhất. để che lấp những khiếm khuyết đó, kỳ thực cũng rất đáng giá.
*****
Ngôi sao sáng ngời còn chưa mời đi, những tầng lá đã tỏa ra hơi ẩm của khí trời, rạng sáng, bọn họ đánh lén doanh địa đóng quân của kẻ địch, lần đầu tiên Tiểu Đao chân chính nhìn thấy Cù Thừa Sâm dùng vũ khí lạnh để giết người,