Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Ngọt Ngào Của Trung Tá

Tình Yêu Ngọt Ngào Của Trung Tá

Tác giả: Đam Nhĩ Man Hoa

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341951

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1951 lượt.

âm dẫn dắt một tiểu đội, bước từng bước giẫm lên lá khô, còn có những mảng bùn lầy, những con côn trùng to đến kinh người, nhắm thẳng đến đám người để hút máu.
Những thứ càng đẹp đẽ thì càng nguy hiểm, khu rừng nhiệt đới xanh tươi này, chính là minh họa chính xác nhất cho đạo lý này.
"Từ lúc này phải giữ vững đội hình....... Tiểu Đao, cậu đang làm cái gì thế?"
Mi mắt của đội trưởng Cù nhíu chặt lại, nắm chặt lưỡi dao trong tay, sau lưng là khu rừng đen tối vô tận, trong nháy mắt khiến cho lòng người rung động, Tiểu Đao trợn mắt nhìn.
"Đội trưởng của chúng ta thật đẹp trai......"
A Tường suýt nữa thì ngã sấp xuống,"Tiểu Đao à, lúc này cậu còn có thể gặp được thứ còn đẹp hơn."
Đơn giản là vì nhiệm vụ lần này rất đặc biệt,một năm có thể làm được hai lần thì chỉ có thể nói vận khí của cậu quá kém.
Trung tá thật sự là đã khuất phục đám lính đặc chủng gà mờ này của anh, Tiểu Đao là một hạt giống tốt, cũng đã trải qua không ít huấn luyện thực chiến, chỉ là cho đến bây giờ cậu ta còn chưa tham gia nhiệm vụ ở biên giới bao giờ, đây cũng là một chuyện lớn mà cậu ta cần phải trải qua.
Tâm tình của mọi người đều vô cùng rối rắm, vừa phấn chấn lại vừa lo lắng, bởi vì đây là nhiệm vụ quân sự tuyệt mật, Cù Thừa Sâm không có cách nào để nói rõ tình huống với bọn họ, trước khi bọn họ đi phải giữ bí mật, sau khi trở về vẫn không được công khai.
"Đến lúc nào rồi mà còn phân tâm? Lúc trở về viết kiểm điểm cho tôi."
Tiểu Đao thường cho rằng, phần lớn những lần nhìn thấy đội trưởng, hoặc gọi là huấn luyện viên, trên mặt của anh luôn treo một ánh mắt ý vị sâu xa, hẳn là người tài ba nhất trong những người lớn lên dưới lá cờ đỏ trong quân đội mà mình từng thấy.
Nhưng giờ phút này, khí thế của Cù Thừa Sâm lại bị phóng đại đến vô cùng rồi.
Trong khu rừng tậm còn có rất nhiều mối nguy hiểm không thể biết trước, ngoại trừ kẻ địch, còn có bệnh sốt rét, trùng độc, khí độc......
Nhưng mà giờ phút này, bọn họ đơn giản chỉ cần tin tưởng vào đội trưởng, tin tưởng anh là người quân nhân đội trời đạp đất, là tiếng sấm vang rền giữa trời xuân, là cơn lũ cuồn cuộn ngập trời của mùa hạ, cũng là trận bão tuyết kinh động đất trời của mùa đông.
Cỏ khô trên đất có dấu vết bị thay đổi, Cù Thừa Sâm đưa tay ra hiệu, "Đây là một vị trí mai phục rất tốt."
Mỗi một người đều bắt đầu tìm vị trí ẩn núp và thích hợp để bắn súng cho mình, đội trưởng Cù khom lưng, cẩn thận tiêu sái đi qua lấy một nhánh cây mở những phiến lá này lên, sau khi đến gần, quả thực tìm được một sợi dây vừa dài vừa thô đang được căng ra.
Cù Thừa Sâm biết cái bẫy này là của đám người muốn ngăn cản bọn họ đuổi theo tên giữ con chíp, mà nhiệm vụ của tiểu đội bọn họ là quét sạch đáp người trợ giúp này.
"Mẹ nó, những người này còn rất có sáng kiến." Đại Khất vừa nói vừa định tháo cạm bẫy ra, Chuột ở phía sau nghe được động tĩnh: "Khoan, còn có mai phục!"
"Ẩn nấp! Cẩn thận những tên súng bắn tỉa!"
Quân số của kẻ địch nhiều hơn vài lần so với bọn họ, chuyện này vượt xa dự tính của đại đội bọn họ, trong lòng Cù Thừa Sâm có dự cảm không tôt, mà dự cảm của anh luôn rất chuẩn.
Nhưng trước mắt không phải là lúc để buồn chán, anh tập trung tinh thần, như một con ưng nhìn chằm chằm con mồi, dưới tình huống có được tầm nhìn ưu thế, chuẩn xác tìm được góc chết (nơi đạn pháo bắn không tới) để ngắm bắn, nội trong ba phút đã giài quyết được hơn phân nửa mục tiêu, xử lý được hai tên đánh lén đang tập kích.
"A Tường!"
Không biết là ai hô lên một tiếng, trong lòng của tất cả mọi người đều run lên!
A Tường thiếu chút thì trúng đạn, cả người giống như chim bị gãy cánh, ngã khỏi triền núi.
Cù Thừa Sâm thầm mắng: "Che cho tôi!"
Anh dựa vào điều kiện cho phép, thả người nâng súng, gần như là nhắm mắt nổ đại một loạt súng, bắn trúng một tên đang giơ súng chuẩn bị tập kích A Tường.
Đến khi giải quyết hoàn toàn đám người này xong, các đội viên nhanh chóng chạy đi tìm A Tường, chỉ thấy nửa người cậu ta đầy máu, đám người Đại Khuất vây quanh vừa cấp cứu, vừa không ngừng nói với cậu ta: "A Tường, cậu không sao chứ? Cậu cố chịu đựng!"
A Tường suy yếu gật gật đầu, sau lưng cậu ta đã bị một nhánh cây đâm vào, may là không bị thương đến bộ phận quan trọng, tạm thời băng bó khẩn cấp để cầm máu.
A Tường nhìn về phía Cù Thừa Sâm, hai người đã hợp tác với nhau không chỉ hai năm, đội trưởng hiểu rõ cậu muốn nói cái gì, lấy máy truyền tin ra liên lạc với tổng bộ, sau đó nói với bọn Đại Khuất: "Để những đồ dùng cứu thươnglại đây, cả súng nữa, cái gì cần đều để lại cho cậu ta, chúng ta phải nhanh chóng xuất phát."
Lời nói của anh giống như một quả bom nổ tung trái tim của mọi người, Tiểu Đao như không nghe thấy mệnh lệnh của đội trưởng: "Đội trưởng..... Chúng ta không nên để một mình A Tường ở lại đây, lỡ như....."
Thần kinh của Cù Thừa Sâm âm ỷ đau, con ngươi của anh âm u mà bình tĩnh, giống như một con sói cao ngạo: "Là binh lính của tôi, thì phải đặt lời nói của tôi vào trong lòng! Trước khi xuất phát tôi đã nói cái gì?"
Cho phép chết,