Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Ngọt Ngào Của Trung Tá

Tình Yêu Ngọt Ngào Của Trung Tá

Tác giả: Đam Nhĩ Man Hoa

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341940

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1940 lượt.

mặc trang phục chiến đấu dính đầy máu, hoặc đứng hoặc ngồi trên hành lang, vẻ mặt mệt mỏi và lo âu.
Ôn Miên nhìn cảnh tượng này, rốt cuộc nước mắt cũng rơi xuống, im hơi lặng tiếng, lại mãnh liệt đến mức khiến người ta không thể kiềm chế, nóng rực, hỗn loạn, cảm xúc đè nặng trong lòng, cái gì gọi là tình đồng đội, còn thâm sâu hơn biển, cô nhìn ra được sự vĩ đại này từ trong mắt những người đàn ông đó.
Giờ khắc này cô có chút vui sướng, thật sự thật sự, vô cùng vui sướng.
Đồng đội cùng vào sinh ra tử, bọn họ kề vai chiến đấu bằng cả sinh mệnh, bọn họ dùng sinh mệnh đáng quý nhất thế gian để gây dựng nên phần tình cảm đáng quý này, hòa thành một khối với tình bạn.... Điều này còn không khiến người ta cảm động hay sao?
Cù Viễn Niên và Bùi Bích Hoa tìm bác sĩ để trao đổi bệnh tình, nói về khả năng bình phục, Ôn Miên đứng ngoài phòng bệnh bám vào cửa số cố sức lắng nghe, người kia đang nằm trên khăn trải giường trắng, giống như là đang ngủ.
Thời gian lại qua đi thật lâu, Ôn Miên gọi điện thoại cho Nghiêm Di nói sơ qua tình huống, cũng không dám miêu tả bệnh tình của trung tá nặng đến mức nào, sợ khiến cho mẹ thấy ấm ức trong lòng.
Mà đám quân nhân thì đã bị đuổi đi hơn phân nữa, nhất thời trong bệnh viện trở nên yên tĩnh đi không ít, cô nghe người ta nói, nếu lần này trung tá Cù có thể vượt qua, sẽ được thăng hàm, nếu không phải vì đây là nhiệm vụ đặc biệt, phải tuyệt mật không thể để lộ ra, khẳng định còn ghi cho anh một công lao hạng nhất.
Ôn Miên đã nghĩ, những thứ này có là gì chứ, cho dù đối với quân nhân mà nói, vinh dự là vô cùng cao thượng, nhưng cô chỉ cần chồng mình sau này đừng quá anh dũng chiến đấu, cái gì nguy hiểm đều ôm hết vào người mình là được.
Mỗi một người vợ, đều ích kỷ hèn mọn như thế, đều có những suy nghĩ vô cùng tầm thường.
Lúc này y tá chạy đến nói, nếu mọi người không yên tâm, có thể để một người ở lại canh chừng, những bác sĩ, y tá bọn họ cũng sẽ ở bên chăm sóc trung tá.
Bùi Bích Hoa nhìn chồng một cái, sau đó liền đẩy cô con dâu nhu thuận lên, lúc này Ôn Miên mới như tỉnh khỏi giấc mộng, đi theo cô y tá trẻ tuổi kia vào phòng bệnh.
Giờ phút này, chỉ cần có thể nhìn thấy mặt chồng, đã là niềm hạnh phúc rất lớn của cô rồi!
Đã không còn phân biệt rõ kim đồng hồ đã quay bao nhiêu vòng, ban ngày hay ban đêm cũng không còn quan trọng đối với Ôn Miên nữa, cô canh giữ trong phòng bệnh, mệt đến mức phải dựa vào đầu giường ngủ một hồi.
Bỗng nhiên có người gọi cô, Ôn Miên vội vàng mở to mắt, chỉ thấy trên mặt Tiểu Quang tràn ngập vẻ chờ mong, hô lớn: "Chị dâu! Anh trai em tỉnh rồi!"
Ôn Miên đứng lên, tầm mắt lướt qua người cô, trong khoảnh khắc, liền không hề báo trước mà chống lại mắt của Cù Thừa Sâm.
Con ngươi của anh bất động dừng lại trên mặt cô, vẻ mặt như có lớp sương mù che phủ, còn chưa hoàn toàn tỉnh táo, kéo mặt nạ hô hấp xuống, cho nên mới có thể nhìn rõ khuôn mặt suy yếu.
Nước mắt Ôn Miên theo gò má chảy xuống, rất nhanh đã lạnh đi, đôi môi của cô vì kích động mà run lên nhè nhẹ, cô rất muốn nói, rất muốn nói, Cù Thừa Sâm, em hận anh! Quả thật hận anh chết đi được!
Lục phủ ngũ tạng đều như bị dính hết vào nhau, sau khi nghe được tin tức, cô như ngừng thở, trong lòng đau đến chết lặng, không còn cảm giác gì đối với mọi vật chung quanh.
Sao anh có thể đối xử với cô như thế, đặt cô vào hoàn cảnh sống không bằng chết như thế.
Nhưng sao cô lại có thể vui vẻ đến thế.
Tình yêu có thể mang đến sự vui sướng, vượt xa những gánh nặng mà bạn phải chịu đựng.
Nước mắt Ôn Miên chảy không ngừng, khuôn mặt ướt đẫm nước, vị bác sĩ bên cạnh cũng bị ý chí kiên cường và sự hy sinh quên mình của quân nhân làm cho cảm động: "Con em của quân đội nhân dân, giỏi lắm."
Đúng vậy, dường như bọn họ gánh vác phải gánh vác kỳ vọng to lớn của nhân dân, nên cũng trở nên vô cùng vĩ đại.






Tình Yêu Của Chúng Ta
Cù Thừa Sâm đã qua khỏi gian đoạn nguy hiểm nhất, bác sĩ làm kiểm tra sơ bộ cho anh, đầu óc của trung tá vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, Ôn Miên không thể rời đi được, ngồi xổm bên giường trông coi người này, chờ anh tỉnh lại, cô nhất định phải mắng như tát nước vào mặt anh mới được.
Cho rằng cầm bùa hộ mệnh thì là .thân thể trở thành kim cương bất hoại (ý nói rắn chắc như kim cương) sao, Ôn Miên nghe được từ miệng người khác, vết thương trên người anh nhiều đến mức đủ cho một người bình thường chết đi vài lần, vết đạn bắn, vết cắt,......... Thậm chí còn bị trúng ám khí có độc.
Anh phải đối phó với bao nhiêu kẻ .địch, mới có thể khiến cho một người bị dính nhiều vết thương như thế?
Ôn Miên tưởng tượng ra vài cảnh, nếu anh tỉnh, nên nói mấy câu giận dữ thế nào với anh mới tốt đây, vị trung tá tiên sinh này bình thường quá mức kiêu ngạo, lúc này lại hại cô xém chút mất đi nửa cái mạng.
Người đàn ông đáng giận, có biết hay không, lòng của cô cũng đau đến tan rã rồi!
Ôn Miên khẽ vuốt cánh tay bị kim tiêm làm cho sưng lên, hô hấp của trung tá Cù hơi hỗn loạn,