Tác giả: Đam Nhĩ Man Hoa
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341939
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1939 lượt.
hiết và lẫm liệt.
Cho nên anh dùng nước mắt, cúi chào tất cả những dũng sĩ hy sinh vì đồng bào, anh em.
Anh là niềm tự hào lớn nhất của cô!
Người Yêu Của Cô
Thương thế của trung tá có hơi nặng, cả người bị thương rất nhiều chỗ, thậm chí có cả nội tạng, ít nhất phải dưỡng thương trên giường một tháng, Trang Chí Hạo ra lệnh một tiếng, phê chuẩn cho trung đội trưởng nghỉ liền hai tháng, dứt khoát để anh chuyển đến bệnh viện Nam Pháp, vừa có điều kiện chữa trị tốt, vừa có thể ở cạnh vợ và ba mẹ, nhất cữ lưỡng tiện.
Tuy rằng Cù Thừa Sâm không thể rời khỏi bệnh viện, nhưng vẫn tham gia toàn bộ quá trình chuẩn bị hậu sự cho A Tường, chăm sóc an ủi cho thân nhân như thế nào, rồi khen thưởng như thế nào. Bởi vì nhiệm vụ lần này đặc biệt, nên không thể làm lớn lên được, cuối cùng vẫn là Bùi Sách ra mặt, nói chuyện riêng, tạo cho A Tường một lý do, mới khiến cho ba mẹ cậu ta hiểu rõ, sự hy sinh của con trai đáng để tự hào như thế nào.
Lần hành động này thật đúng là rèn luyện cho đám tiểu binh kia không ít, đứa nhỏ Tiểu Đao này, không thể không nói là đã bị bóng đen tâm lý.
Ngày đó đến thăm đội trưởng, trùng hợp bắt gặp Ôn Miên đang xoa bóp cánh tay cho chồng, cậu ta thấy Ôn Miên hiền lành dịu dàng, trong lòng nhất thời kích động, đã nói: "Chị dâu, chị nhất định phải sinh cho đội trưởng một đứa con trai nha!"
Anh ta cũng cảm thấy rất bất ngờ: "Có người thân bị bệnh, nằm ở bệnh viện này, một nhà bọn anh đến Nam Pháp thăm bà ấy, còn em?"
Ngụy Tây Kiều nhìn cô gái dịu dàng có khuôn mặt sạch sẽ, đuôi tóc hơi cong lên trước mắt, cảm thấy rung động: "Đừng có nói cho anh biết, em đã......" Vừa nói vừa chỉ về phía phần bụng của cô.
Ôn Miên cười cười: "Là chồng em bị thương trong bộ đội."
"Anh ta có khỏe không?"
"Không sao, thân thể anh ấy rất tốt." Cô nhớ tới khi qua lại với Ngụy Tây Kiều, mẹ anh ta đối xử với mình rất tốt, liền hỏi: "Bác trai bác gái có khỏe không?"
"Bà ấy rất nhớ em, thời gian trước không hiểu sao lại nghe được tin em kết hôn, mỗi ngày cứ cằn nhằn anh....."
Ôn Miên thấu hiểu vuốt cằm, chợt nghe thấy giọng nói trầm thấp của người nọ: "Đáng tiếc là đến bây giờ anh vẫn chưa tìm được vợ."
"Điều kiện của anh tốt như thế, cần gì phải sốt ruột chứ?"
Ngụy Tây Kiều nhìn thật sâu vào cô, đến cùng vẫn thấy tim đập nhanh, tình cảm này vẫn chưa thể biến mất hoàn toàn, những lúc lơ đãng vẫn cứ khẽ chọc vào nội tâm.
"Nếu có chuyện gì cần giúp, nhớ tới tìm anh."
Anh nhẹ khom người, ôm cô gái này vào lòng, than nhẹ vào tai cô: "Anh là mối tình đầu của em, ai ngờ được trong chớp mắt em đã..."
Ôn Miên cười đầy thiện ý, vỗ vỗ bả vai người đàn ông: "Đàn anh Ngụy, em sẽ không quên anh đâu."
Bởi vì, cô rất cảm kích, trong khoảng thời gian đen tối kia, anh không oán không hối, cho cô toàn bộ tình yêu, và một tấm lòng vẹn nguyên.
Ngụy Tây Kiều đang định nói chuyện, một người mặt đồ đen từ phía sau Ôn Miên bước tới, đi đến trước mặt hai người bọn họ thì ngừng lại, anh ta quét mắt nhìn Ngụy Tây Kiều, tùy tay nhất cổ áo Ôn Miên lên, kéo giãn khoảng cách giữa hai người ra!
"Không phải là cô đã quên mất tôi rồi đó chứ?"
Nhìn vị điều tra viên Tả Luân kiêu ngạo ương ngạnh trước mặt, Ôn Miên có chút ngơ ngác, sự xuất hiện của người đàn ông này thực khiến cho cô hoảng sợ rồi!
Cô ngẩng đầu, thấy biểu cảm sóng ngầm mãnh liệt giữa hai người đàn ông, vội vàng muốn tránh dây dưa với Tả Luân, nhưng vừa mới nới khỏi cổ tay anh ta một chút, tức thì đã bị anh ta kéo trở lại.
Ai có thể nói cho cô biết, chuyện gì đang xảy ra không?
Cả người Tả Luân đầy vẻ phong trần mệt mỏi, trên mặt là nụ cười tinh nhuệ, giả dối như báo săn, Ôn Miên bị anh ta kéo đến bên cạnh, không cẩn thận chạm phải thân dưới của anh ta, cô hơi giật mình, thấp giọng hỏi: "Anh còn mang theo cả súng?"
Cô không khỏi suy đoán, chẳng lẽ nơi này bị bao vây rồi hả?!
Tả Luân chậm rãi mỉm cười: "Tôi không đến để chấp hành nhiệm vụ." Anh thu lại nụ cười, vẻ mặt trở nên nghiêm túc: "Tôi đến đây, là vì người tình của tôi.... muốn ném tôi đi."
"Người tình?" Bộ dạng của người đàn ông này có điểm rất giống với người nào đó, Ngụy Tây Kiều cố đoán ra khúc mắc giữa bọn họ, buồn cười hỏi Ôn Miên: "Hai người ngoại tình?"
Ôn Miên liếc trắng mắt, sau đó khinh bỉ Tả Luân: "Tả tiên sinh, anh học tiếng trung giỏi thật đấy?"
Tả Luân cố ý bôi đen quan hệ giữa hai người, giọng điệu khiến cho người khác nghi ngờ, tràn đầy sự ngang ngược của người đàn ông này: "Tôi nhất định sẽ khiến cô hối hận, ai kêu lúc trước muốn ném tôi đi."
Ngụy Tây Kiều khâm phục dũng khí của anh ta: "Xin chào, tôi là mối tình đầu của Ôn Miên."
Thân phận này đáng tự hào lắm à, Ôn Miên không hiểu sao anh ta lại lên mặt như thế!
Tả Luân không thèm nhìn đàn anh Ngụy, chỉ nhìn chằm chằm vào mắt cô nhóc: "Bạn trai trước có thể dây dưa không rõ ràng được, người theo đuổi thì không ư?"
Ôn Miên thật sự hận không thể tìm một cái động để chui xuống!
Cách đó không xa, C