Tác giả: Đam Nhĩ Man Hoa
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341953
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1953 lượt.
ười ngã ngựa đổ, anh lại hoàn toàn không để ý.
Có lẽ là vì có cô ở đây, nên anh nghĩ, đây là chuyến đi tốt nhất.
Vừa ra khỏi sân bay thành phố Nam Pháp, toàn bộ khung cảnh quen thuộc và giác quan đã trở lại, hồi tưởng lại chuyện xảy ra mấy ngày nay, Ôn Miên không khỏi cảm thấy thật giống như một giấc xuân thu đại mộng.
Khi nhìn thấy Tiểu Ngô tới đón, Cù Thừa Sâm có chút ngoài ý muốn: "Ông ấy cử cậu tới?"
Tiểu Ngô nghiêm chỉnh làm một động tác chào, trả lời: "Đúng vậy, tư lệnh sợ đường đông, nên kêu tôi đến đây đợi trước hai tiếng."
A, cái ông cụ nhà anh này, ngoài miệng thì nói là không hài lòng con dâu, nhất định muốn trở mặt với anh, vậy mà trong nháy mắt, ước chừng lại không vui. Tính tình lão tư lệnh này luôn dễ thay đổi, anh làm con trai thật là được chân truyền.
Tiểu Ngô nhìn vẻ mặt vui vẻ của Ôn Miên một chút, cười híp mắt hỏi: "Chị dâu, đi chơi vui vẻ chứ?"
Ôn Miên đã sớm miễn dịch đối với cách xưng hô này: "Ừ, rất vui." Trừ chuyện gặp bạn trai cũ, cô còn bị viêm dạ dày cấp tính.
"Tiểu Ngô, cậu đưa cô ấy về trước, rồi chở tôi về bộ đội."
Cù Thừa Sâm không muốn lái xe mệt nhọc, nên ủy thác cho cảnh vệ viên của cha.
Ôn Miên biết bộ đội đặc chủng bọn họ sẽ phải tiến hành khảo hạch diễn tập đối nội trong nay mai, trung tá Cù là huấn luyện viên bố trí dự án, kế hoạch chi tiết cũng cần anh chuẩn bị sắp xếp, cái này chắc chắn hao tốn của anh một lượng lớn thời gian và tế bào não, không những thế, năm sau quân khu còn có diễn tập đối kháng, nghe nói lần này anh cũng được phái đến tham dự.
Những nhiệm vụ trọng đại này đều không thể làm qua loa, một khắc đều không thể chậm trễ, Ôn Miên chỉ có thể tập cho mình thói quen.
Kể cả thói quen từ nay về sau, mỗi lần đều phải ly biệt.
Chẳng qua là, mặc dù trong lòng cô hiểu, lập tức muốn tạm biệt anh, nhưng trong lòng vẫn khó tránh khỏi mất mát.
Lúc đi lên, Cù Thừa Sâm lại nghĩ đến một chuyện, dặn dò cô: "Công việc ở trường quốc tế kia, trước hết cứ như vậy đi, sau này sẽ có người liên lạc với em."
Ôn Miên rất cố gắng làm bộ không có chuyện gì, cô cũng không biết, nụ cười mình nặn ra cho sếp Cù xem, còn khó coi hơn so với khóc.
Thừa dịp mấy ngày nay còn có thời gian chuẩn bị, Ôn Miên nghĩ thầm, đi phỏng vấn trường học Cù Thừa Sâm giới thiệu trước, cũng cần phải sắm quần áo mới, coi như là chăm chút lại vẻ ngoài.
Gọi điện thoại cho Chu Như, kết quả cô ấy lại đi xã giao không có thời gian, cô không thể làm gì khác hơn là một mình đi dạo các nơi buôn bán.
"Đinh" một tiếng, thang máy trước mắt Ôn Miên mở ra, cô mới vừa bước vào, từ phía sau một người đàn ông cao lớn chạy đến, cô nâng mắt lên nhìn, là một người ngoại quốc tóc màu rám nắng, bởi vì cử chỉ của hắn vội vàng, vẫn còn thở hổn hển, những người chờ thang máy khác nhất thời trố mắt.
Ai cũng không dám đi vào, thừa dịp đoàn người còn không kịp phản ứng, người đàn ông ngoại quốc nhấn tầng B2, cửa thang máy khép lại trong nháy mắt.
Từ lúc người này bước vào Ôn Miên đã cảm giác được không khí có chút kỳ quái, cả không gian chỉ có hai người bọn họ, làm cho người ta phát hoảng. Dùng ánh mắt lặng lẽ quan sát mấy lần, sắc mặt Ôn Miên khẽ biến............Bên hôn hắn lại có súng!
Đại não cấp tốc suy nghĩ xem làm thế nào thoát thân báo án, tầm mắt hai người đúng lúc va chạm, người ngoại quốc kia nhìn đến mái tóc dài của Ôn Miên, đột nhiên sửng sốt.
Phản ứng đầu tiên của Ôn Miên là người này không hiền lành, một cú chém chân của cô bị hắn tránh thoát, thân thủ đối phương còn nhanh hơn, cổ họng cô căng thẳng, còn không kịp nói chuyện, người đàn ông đã siết cổ cô, lấy ra một ống thuốc mê tùy thân, động tác làm liền một mạch, tiêm vào cánh tay của cô.
Ôn Miên lập tức cảm thấy buồn ngủ khác thường, cô nheo mắt lại, chỉ cảm thấy nụ cười người đàn ông này gửi đến vô cùng nguy hiểm.
Không biết qua bao lâu, tiếng súng vang lên ở đâu đó.
"Đùng Đùng Đùng ---- " tiếng đạn dày đặc vang vào lỗ tai cô, Ôn Miên muốn mở mắt, nhưng vẫn không ngăn được cảm giác buồn ngủ kia, trong mộng dường như cô gặp được Ôn Tinh, vẻ mặt anh trai lạnh như băng.
Cảm giác đầu cực kỳ nặng, chốc lát sau, mơ hồ nghe có tiếng người nói chuyện với cô: "Nghe thấy không, này."
Ôn Miên sử dụng khí lực toàn thân, chỉ có thể hơi khống chế ngón tay ngoắc ngoắc, cô hướng về cái bóng mơ hồ trước mắt, đau lòng vạn phần mở miệng: "Anh trai............ "
Ôn Miên muốn xem rõ ràng mặt mũi người đàn ông trước mắt, chẳng qua là, cô cái gì cũng không kịp làm, một giây kế tiếp, đã ngủ say.
Người đàn ông đứng thẳng dậy, ánh mắt phía dưới nón len màu đen dưới ánh đèn mờ mờ của nhìn rất sâu, không nhìn đến đám người ồn ào xung quanh, anh lên nòng súng lục một lần nữa.
Anh Diễn Tập
Tả Luân nhận được thông báo, lần theo dấu vết của nghi phạm đến khu buôn bán này, anh, đồng nghiệp và đặc cảnh chia nhau hành động, cuối cùng chuẩn bị áp dụng đánh bọc sườn ở tòa nhà lớn này, bắt hai gã lẫn vào nhóm người ngoại quốc lại.
Ban đ