XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Ngọt Ngào Của Trung Tá

Tình Yêu Ngọt Ngào Của Trung Tá

Tác giả: Đam Nhĩ Man Hoa

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341960

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1960 lượt.

đầu xem xét, hai tròng mắt của cô quả nhiên tràn đầy nước mắt trong suốt.
"Anh ấy nhất định còn sống, anh không cần hỏi cái gì cả, không cần nói cho em biết, anh chỉ cần nói..........anh ấy nhất định còn sống!"
Nước mắt Ôn Miên lại trào ra, anh nhìn thấy vẻ mặt như thế của cô, tâm không khỏi loạn, còn có thể nói không sao?
Trung tá Cù nghe theo Ôn Miên thấp giọng nhắc lại: "Đúng, anh ấy nhất định còn sống."
Ôn Miên lau đi nước mắt còn đọng lại trên mặt, cuối cùng tỉnh táo lại, mới vừa rồi cô luôn nghĩ đến chuyện của Ôn TInh, càng nghĩ càng cảm thấy mất mác, lúc này mới muốn phát tiết ra ngoài.
Không đợi Cù Thừa Sâm mở miệng, cô chủ động đưa ra đáp án: "Không sao, cảm ơn."
Anh vươn tay, vuốt vuốt đỉnh đầu mềm mại của cô: "Dạ dày còn đau không?"
Ôn Miên lắc đầu, suy nghĩ hồi lâu, nhẹ giọng đáp: "Đói bụng."
Cù Thừa Sâm không có chút cảm giác ngoài ý muốn nào, đưa túi cháo trứng muối thịt nạc mình mang về ra cho cô, hương thơm ngào ngạt quyến rũ vị giác của người khác.
Ôn Miên nhìn thấy trung tá Cù rất ít khi có vẻ mặt đó, lại nghĩ đến thời điểm truyền nước biển đã nói chuyện với sếp Liên Thành.
Thật ra thì, lúc đó chú không chỉ nói cho cô chuyện của Ôn Tinh, còn nhắc đến Cù Thừa Sâm.
"Đứa nhỏ, cháu cũng đừng chê ta phiền, ta nói vài câu này." Giọng nói của Liên Thành lúc ấy trở nên trịnh trọng: "Đừng xem đứa nhỏ lạnh như băng đó là ba đời quân nhân, nó có thể có được vị trí hiện này, là tương đối dễ dàng. Cháu nghĩ đi, hắn sẽ tiếp nhận được bao nhiêu thứ từ gia đình? Hắn đã chôn vùi biết bao thứ tốt? Sau khi thằng nhóc này đi lính, cũng đã gặp qua không ít chuyện lớn............Ai, chú cũng không muốn nhắc lại, ngày nào đó nó sẽ tự nói với cháu. Thằng hai nhà họ Cù tính khí quái đản, tính tình còn lạnh nhạt, có thể cháu không phải là lựa chọn chính xác nhất, nhưng hai người sống với nhau, có thể cho nó bao nhiêu ủng hộ, liền cho nó đi."
Phải mất bao nhiêu thời gian mới có thể trở thành một trung tá ưu tú như vậy.
Ôn Miên không phải là không hiểu, một người có thể có được lực chiến đấu mạnh như vậy, cô không cách nào tưởng tượng được lúc Cù Thừa Sâm phục vụ ở bộ đội đặc chủng, anh ở trong lòng cô luôn giống như một vị thần, đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi, mọi việc đều thuận lợi.
Nhưng để trở nên mạnh như vậy, cần phải bỏ ra bao nhiêu tâm huyết, người ta nói một cái chiến thắng phải đổi bằng vạn bộ xương khô, khó trách trong mắt anh, luôn giống như cất giấu một đoạn quá khứ rất sâu.
Cù Thừa Sâm ngồi ở trên ghể salon bình tĩnh xem tin tức, an tĩnh mà thản nhiên, trái tim Ôn Miên bỗng dưng mềm xuống, không phải là không có lý do, chẳng qua là cô đau lòng cho anh, bỗng nhiên có chút luống cuống.
Mẹ Cù nói rất đúng, ngay cả chú Liên nói cũng đúng, nếu muốn kết hôn, sau này phải nghĩ đến tương cứu trong lúc hoạn nạn như thế nào.
Ôn Miên để túi cháo đang ăn được một nửa xuống, cô đi tới, đưa ngón trỏ tay phải ra, làm một động tác nhắm bắn vào mi tâm anh.
Bất kỳ một tay súng nào đều rất kỵ động tác này, trung tá Cù tự tiếu phi tiếu, không chút nào đề phòng, cô gái này không phải đang ăn cháo rất ngon sao, lại làm cái gì?
"Hỏi anh một chuyện." Ngón tay lớn mật để ở mi tâm của trung tá Cù, đại khái đời này trừ cô có thể đụng, đối với những người khác tuyệt đối là khu cấm: "Em thích tay súng bắn tỉa mạnh nhất, sếp, anh là người mạnh nhất sao?"
Cù Thừa Sâm cầm lấy ngón tay mềm mại của cô, chê cười nhàn nhạt nói: "Cảm ơn, trong các nhiệm vụ, anh chẳng qua chỉ là trụ cột."
Người đàn ông này, quýnh, không khoác lác anh sẽ chết sao.
"Ôn Miên, anh muốn không phải là đêm đó, cũng không phải là tối nay." Anh nhàn nhạt cong lên khóe miệng, tràn đầy châm chọc, sau đó nhấc chân đi tới phòng tắm.
Ôn Miên nhìn bóng lưng cao lớn của Cù Thừa Sâm, đại quýnh, sếp à, ngài có thể không trực tiếp như vậy được không.
*********
Từ Thẩm Dương ra sân bay rời đi, đội trưởng Liên Thành và vợ của ông đưa mắt nhìn qua trạm kiểm soát. Ôn Miên quay đầu nhìn chú Liên, và vợ của chú, lần đầu gặp, bà đứng bên cạnh chồng, vẫy tay chào bọn họ.
Ôn Miên có một loại cảm giác rất đặc biệt, nói không được, nhưng vô cùng cảm động.
Bất chợt, sếp Liên Thành đứng nghiêm, chậm chạp mà kiên định giơ tay lên, làm một cái chào theo nghi thức quân đội khiến cho mọi người chú ý.
Cù Thừa Sâm chớp mắt một cái, đứng ở trong một hàng dài người, người đàn ông diện mạo hiên ngang, cũng giơ tay qua bả vai, đáp lại một cái tiêu lễ chào quân đội tiêu chuẩn.
Sau khi máy bay cất cánh, Cù Thừa Sâm nhìn những đám mây bên ngoài qua cửa sổ, qua một lúc lâu, anh thấp giọng lẩm bẩm: "Lâu lắm rồi anh chưa được thấy ông ấy chào."
Ôn Miên hơi ngẩn ra, quay đầu đi, cười với anh một cái: "Có lẽ bởi vì chú ấy nhìn thấy anh, nên trong lòng vui vẻ."
Cù Thừa Sâm suy nghĩ một chút, chợt, anh cũng cười, chẳng qua là có một câu, cũng không nói ra khỏi miệng.
Thật ra thì chuyến đi này của bọn họ đã bỏ lỡ rất nhiều cảnh đẹp, cô nói cô còn làm mất mặt mũi của thân nhân giải phóng quân, làm cho bọn họ ng