Tác giả: Đam Nhĩ Man Hoa
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341942
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1942 lượt.
y dưa suốt ba năm, lúc này mới chợt tỉnh ngộ, nếu tiếp tục sẽ chính là hại người hại mình.
Đúng lúc, cô phát hiện Ngụy Tây Kiều mập mờ trên QQ với một người con gái, bị lòng tự ái và nguyên tắc thúc đẩy, quả quyết nói chia tay, từ đó không hề gặp anh ta nữa.
Lúc ấy, người con gái kia người yêu của bạn đàn anh Ngụy, lần đó nói chuyện là bạn anh ta mượn QQ.
Sau này, Ôn Miên biết được mọi chuyện, cũng không muốn xuất phát từ sự áy náy mà quay trợ lại với anh ta, bọn bọ chỉ có thể là bạn, nhưng không cách nào có thể thành bạn đời.
Cù Thừa Sâm hiểu, cô gái này có lẽ cũng không để tâm lắm đến Ngụy Tây Kiều, anh cười nhạt, không phúc hậu nghĩ, phát hiện này làm cho lòng người có cảm giác không tệ.
Trong lòng sếp nghĩ như thế, nhưng ngoài miệng lại nói: "Cùng người ta chia tay như vậy, không thật tâm gì cả."
Ôn Miên xấu hổ không thôi, cô hoàn toàn không có cách, không thể làm gì khác hơn là lẩm bẩm tại sao lại bị anh nói lời ác độc.
"Ôn Miên, lúc ấy em không nói rõ ràng mọi chuyện."
Cù Thừa Sâm đã sớm tập thành thói quen, một khi xác định mục tiêu, quyết đoán giải quyết xong, mà cô lại không quyết đoán, cho đến bây giờ đều là hại người hại mình.
"Cho nên, anh ra lệnh cho em, đem mọi chuyện nói rõ, quân nhân nói chuyện chú trọng toàn diện." Thấy cô lại muốn phản bác, đôi mắt đen bóng sâu thẳm lộ ra một tầng vui vẻ: "Gia đình quân nhân cũng giống vậy."
Ôn Miên lập tức nản lòng: "Ba lời hai câu, sợ là không nói rõ được."
"Không nói được cũng phải nói." Nét mặt Cù Thừa Sâm vẻ ra lệnh nói: "Ai kêu em cùng anh ta tới Đan Đông."
Cô nghe được trố mắt, ý tứ lời này của sếp, chẳng lẽ anh ghen?
Ôn Miên khó có thể có được vẻ đắc ý trước mặt anh, ai cũng biết Cù Thừa Sâm luôn có biểu tình mặt lạnh không thay đổi, giờ thì tốt rồi, lại bị khí thế của anh làm cho khiếp sợ.
Được rồi, nói cũng đã nói, thật muốn một ngày nào đó hỏi vị sếp này, anh xử lý chuyện bạn gái trước của anh như thế nào.
Cô biết, cuộc sống không phải lúc nào cũng lặp đi lặp lại, bởi vì, sinh mạng ngắn ngủi nhưng luôn tràn đầy điều bất ngờ.
Mối tình đầu của Ôn Miên là một sai lầm mỹ lệ, cô lựa chọn con đường kết hôn với Cù Thừa Sâm này, cô cho rằng lần này mình sẽ không hối hận, như vậy, lần này nhất định phải đi thẳng về phía trước.
**********
Ngày thứ ba ở Liêu Ninh, Đan Đông, do Ôn Miên được bác sĩ chẩn đoán phải truyền nước biển hai ngày, Cù Thừa Sâm quyết định chờ cô truyền hết bình dịch, gần tối mới lái xe đi Thẩm Dương.
Ôn Miên đi ra từ bệnh viện vẫn luôn buồn buồn không vui, nói thế nào thì cô cũng là một tiểu bá vương bị trường cảnh sát đá ra, dáng vóc cao 1m6, ai biết được trước mặt trung tá, lại trở thành một \'Lâm muội muội\', lúc nào cũng gặp chuyện.
"Thật ra thì, thân thể của em còn rất khỏe."
Sếp Cù không khỏi bật cười: "Hải sản là loại thực phẩm mang tính hàn, mấy ngày nay dạ dày của em không tốt, thể chất suy yếu, bị viêm dạ dày cấp tính cũng rất bình thường." Anh dừng một chút, nhéo gương mặt của cô: "Huống chi, em ăn quá nhiều."
Ôn Miên thừa dịp người đàn ông không chú ý, nhanh chóng trợn mắt nhìn anh một cái, sau đó nghiêng đầu nhìn cảnh sắc sông Yalu, khách sạn của bọn họ ở cạnh bờ sông, đi đến bệnh viện cũng chỉ khoảng mười phút.
Đang lúc ấy thì bên đường có một chiếc xe Infiniti nhấn kèn, Ôn Miên quay đầu lại, nhìn thấy người từ ghế lái ló đầu ra, cô nghĩ thầm, lần này không cần phải tìm anh ta ra gặp mặt.
Ngụy Tây Kiều xuống xe, cử chỉ vẫn thanh thoát tao nhã như thế, chỉ là tròng mắt có chút mệt mỏi, đứng ở trước mặt hai người bọn họ, giữa hai lông mày có hơi nhíu lại.
"Đàn anh Ngụy, đúng lúc em muốn tìm anh." Ôn Miên nhàn nhạt cười lên: "Có thể tìm một chỗ nói chuyện chút không?"
Trực tiếp như thế đúng là làm cho Ngụy Tây Kiều sửng sốt một chút: "Anh cũng muốn như vậy."
Mặc dù gần hai năm không gặp mặt, nhưng anh vẫn không thể nào quên dáng vẻ của cô, vẻ mặt luôn trầm tĩnh, ánh mắt linh hoạt, dù là lúc nói thật, vẫn luôn giấu giếm gì đó, cũng làm cho người ta không nhịn được phải nhiều lần thăm dò.
Đây là lần duy nhất từ sau khi chia tay hai người bọn họ bình tĩnh nói chuyện với nhau, dường như bọn họ không quen với cách nói chuyện này.
"Nghe nói, em muốn cùng người bạn trai này kết hôn?"
"Ừ."
"Anh ta nhìn rất có thế lực, làm nghề gì?"
Ôn Miên cười yếu ớt, ánh mắt sáng lên, mang theo vẻ kiêu ngạo: "Anh ấy là quân nhân."
"Quân nhân?"
"Ừ."
Thì ra là như vậy, Ngụy Tây Kiều hướng mắt về dòng sông đằng xa cười cười.
Anh tại sao lại không nghĩ tới, cô đã từng nói, người đàn ông tốt từ bé chính là đi làm lính.
Ngụy Tây Kiều nghiêng thân, nghiêm túc nhìn cô: "Miên Miên, thời điểm ở cùng anh, em quá bảo vệ mình, cũng chưa từng chân chính mở rộng cánh cửa trái tim với anh. Anh muốn em cho anh một cơ hội nữa, bắt đầu lại từ đầu, hy vọng có thể làm khá hơn một chút."
"Đàn anh Ngụy, người sai không phải anh, là em." Ôn Miên nhẹ giọng nói, giọng nói mười phần thành khẩn cùng áy náy: "Là em phụ anh, mới đúng."
Ngụy Tây Kiều ngẩn người.