Tác giả: Đam Nhĩ Man Hoa
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1342029
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2029 lượt.
t anh bộc lộ yếu đuối.
Đến tột cùng khi nào, cô mới có thể đem toàn bộ quật cường của mình ném đi, sau đó lại vì anh bỏ dở tất cả hay sao?
Thi Thiến Nhu thấy cô nhận điện thoại xong mắt ươn ướt, nhíu mày hỏi, "Cô giáo Ôn, cô không sao chứ?"
Thật ra thì cô không cần thiết lo lắng như vậy, Ôn Miên tự nói với mình sếp Cù nhà cô là ai chứ? Anh là huấn luyện viên trẻ nhất của ‘Hoa dao’, là vua đánh lén ưu tú nhất, làm gì cũng có thể đứng nhất, những cuộc gọi như thế này sau này sẽ thường xuyên thôi, không phải sao.
Nhưng dù Ôn Miên đã trải qua nỗi đau mất người thân, cô cũng không thể chịu đựng thêm nỗi mất mát nào nữa.
Nói đến mới nhớ, khi đó anh hai thật ngu ngốc, một cuộc điện thoại cũng không gọi về!
Thi Thiến Nhu thấy Ôn Miên vẫn nhíu mày như cũ, lại nhìn điện thoại của cô, hình như đoán được cái gì, nên cũng không nói thêm gì.
Ôn Miên lau hết nước ở khóe mắt, quay sang Thi Thiến Nhu cười cười , "Không có việc gì, tôi đi dạy đây."
******
Huyện Lũng Xuyên,Vân Nam, có khí hậu nhiệt đới gió mùa, thời kì lạnh giá mỗi năm đều rất ngắn, mùa đông cũng không quá lạnh, nơi này khi xưa chính là nơi buôn bán sầm uất nhất nhì.
Đường biên giới ở đây cũng tương đối dài, tổng cộng dài đến hơn hai ngàn cây số, lối đi của bọn buôn lậu nhiều không kể xiết. Hành động lần này đối với các quân sĩ hoa dao đã sớm quen thuộc, không tính là khó khăn cấp A.
Tối thiểu, đây không phải hành động bí mật.
Mỗi nhóm người buôn lậu xã hội đen trong Quốc nội đều có đặc điểm riêng, còn cùng với nhóm hải tặc lừng danh quốc tế hợp tác, cảnh sát đã cung cấp tất cả tin tức có liên quan cho quân đội, những binh lính ở cửa đặc biệt đã sớm học thuộc lòng.
Bọn họ đặt chân lên huyện Lũng Xuyên trước tiên, chờ đợi chiến lược được an bài, sau đó ra lệnh một tiếng là bọn họ sẽ tiến vào trận địa.
"Khởi động trạng thái chiến đấu cấp một." Chủ quản chiến sự lần này là phó đội trưởng, anh ta nhắc nhở các đồng đội, "Chú ý địa lôi dưới chân."
Tùng Lâm mưa mỏng nhiều sương, dòng suối nhỏ róc rách, Cù Thừa Sâm cầm súng bắn tỉa đi tiên phong, lúc này anh không phụ trách chỉ huy, cho nên đảm nhiệm vị trí bắn tỉa tiên phong, đội phó A Tường là tay bắn tỉa thứ hai. Khó có được Tham mưu trưởng của bộ đội đặc chủng ‘Hoa dao’ Kỷ Xuyên Thần cũng tham gia xuất chiến lần này, anh ta phối hợp với Trung tá Cù lần này, cũng là có nguyên nhân đặc biệt.
"Bụi gai màu bạc, cậu không có vấn đề gì chứ?" Kỷ Xuyên Thần lần này vẫn không quên nhạo báng chiến hữu nhiều năm, "Có bà xã mới cưới, rất dễ dàng phân tâm."
"Người nên chú ý là anh." Cù Thừa Sâm ngoài miệng nói như vậy, trong lòng cũng hiểu anh ta là đang nói cho mình biết nếu phân tâm sẽ có hậu quả như thế nào.
Năm đó, Trung tá Cù sống trong kiếp quân nhân, có hai sự kiện đáng nhớ xảy ra, mang đến cho anh đả kích to lớn. trong đó có một việc, bởi vì thành viên của tổ chức tội phạm lẩn trốn, anh đã bắn nhầm vào một đồng đội của mình.
Nghĩ đến đây, con ngươi Cù Thừa Sâm tối lại.
Kỷ Xuyên Thần: "Lúc này cậu có chắc chắn nổ súng được không?"
Khi tập kích kẻ địch đôi tay cần phải chắc chắn, tâm trạng luôn phải ổn định bình tĩnh.
Trung tá Cù cười nhẹ một tiếng, đáy mắt lóe lên, "Phạm lỗi lần thứ nhất, không thể nào phạm lỗi lần thứ hai."
Hàm ý trong lời nói này có đủ, chỉ có quân nhân mới hiểu được mọi loại tình cảm~~~
Đối với hành động lần này mà nói thì cũng không quá nguy hiểm, hoa dao anh chỉ phụ trách yểm trợ, không phải ám sát, nhưng mỗi lần chuẩn bị hành động đều như lâm vào tình huống nguy kịch, là lính nên chuẩn bị mọi khả năng để đối mặt với mọi vấn đề.
Cù Thừa Sâm, gọi điện thoại cho vợ là quyết định đúng đắn, anh chỉ hi vọng cô không quá mức lo lắng.
Một khắc này, Kỷ Xuyên Thần phát hiện Trung tá Cù vốn lạnh lung trước kia, khóe miệng thoảng nhếch lên một tia nụ cười dịu dàng.
Nghe được an bài của từng người, tiểu đội Hao dao chờ đợi chiến sự bắt đầu, Cù Thừa sâm được ra lệnh bắn hạ tên địch võ trang đầu tiên.
"Các tay súng bắn tỉa, tiêu diệt kẻ địch."
"Khoan." Cù Thừa Sâm còn đang ngắm chuẩn mục tiêu, ngoài miệng cũng không giải thích, "Nếu bọn tổ chức bên kia biên giới rất lớn, sao không thấy một phần tử tinh anh nào xuất hiện."
Trung tá Cù vững vàng nâng súng, "Một nhân vật quan trọng cũng không thấy mặt, có gì đó không đúng."
"Trước tiên không cần vội vã làm lộ vị trí, cẩn thận có mai phục." Đội trưởng nhận được hiểm họa ngầm trong hành động của bọn họ, lập tức liên lạc với hình cảnh.
Mấy phút sau, hai bên trao đổi tin tình báo mới nhất.
"Mới vừa nhận được tin tức nội ứng, người mua bên kia tạm thời thay đổi chủ ý, tìm người thế thân để hoàn thành giao dịch."
Kỷ Xuyên Thần nghe xong, nhìn Cù Thừa Sâm nhíu mày, lại nghe đội trưởng tiếp tục bổ sung: "Đại đội hình cảnh nói, xử lí gọn gàng những phần tử buôn lậu ở đây, nếu hữu dụng có thể mang về để thẩm vấn."
Đội Hoa dao lần này chỉ nhận nhiệm vụ thi hành, không có quyền quyết định, việc bọn họ cần lầm là yểm trợ hỏa lực và viện trợ, bất quá, Cù Thừa sâm trái lại cả