XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Nơi Đâu

Tình Yêu Nơi Đâu

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342790

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2790 lượt.

. Trăng cũng sáng như thế này, cũng là em với anh." Khánh Đệ nhìn lên trời suy nghĩ xa xôi, sau đó hỏi: "Còn nhớ không?".
Anh cảm thán gật đầu.
"Năm đó em mới mười ba, đến hôm nay, đã hơn mười năm rồi. Thêm mười năm nữa, cũng giống nhau thôi."
Không cần thề nguyền, không cần kết duyên. Không liên quan gì tới anh hết, em chỉ đang cố gắng để yêu thôi. Một lần, cho dù có phải chết.
"Khánh Đệ."
Anh giơ tay ra nắm chặt lấy tay cô. Khánh Đệ do dự vài giây, rồi cũng nắm lại tay anh thật chặt.
"Chỉ mong mười năm sau nữa vẫn sẽ có một đêm như đêm hôm nay. Khi ấy hy vọng anh có tâm trạng, sẽ hát tặng em một bài."
Vẻ mặt anh trở nên trịnh trọng, ánh mắt đầy tập trung, khi nghe thấy câu nói cuối cùng đó của cô, nụ cười lóe lên trong khóe mắt, nghiêm túc nói: "Được. Nhất định rồi".
Sáng hôm sau Hắc Tử đến với vẻ mặt ngượng ngùng, hơi rượu vẫn nồng nói gì mà đã khóc rất nhiều, ít nhiều vẫn còn nhớ đôi chút.
Khương Thượng Nghiêu ôm vai anh ta: "Được rồi, Hắc Tử, không giải thích. Say rượu thường nói thật, mình hiểu cậu, người anh em".
Hắc Tử không nói gì thêm nữa, quàng vai Khương Thượng Nghiêu. Bóng dáng cao lớn của hai người bọn họ khoác vai nhau đứng giữa công trường, ánh mắt sáng rực tràn đầy nhiệt huyết.
Đến thôn Nam đón Khánh Đệ lên xe, Khánh Đệ hỏi: "Các anh ăn sáng chưa?", nói xong đưa cái túi trên tay cho Khương Thượng Nghiêu: "Bánh rán mợ em làm đấy".
Hắc Tử vò mớ tóc ngắn trên đầu, ngại ngùng nói: "Nồi mỳ tối qua em nấu sáng nay bọn anh ăn hết rồi".
Khánh Đệ trêu: "Anh Hắc Tử, em cứ nghĩ bữa sáng của anh cũng là rượu cơ đấy".
Cả ba người đều cười vui vẻ trên đường tới Vấn Sơn, trên đường đi Khánh Đệ dựa người vào cửa kính mơ mơ màng màng. Hắc Tử nhìn qua gương chiếu hậu thấy thế, khẽ hỏi: "Tối qua hai người đi đâu? Mình còn nhớ phải tới gần sáng cậu mới về".
Anh ta cười rất gian tà, Khương Thượng Nghiêu cũng chẳng khách khí, xoay mặt Hắc Tử nhìn về phía trước, nói: "Ngắm mặt trời mọc xong mới về, sao? Cậu nghĩ ai cũng giống cậu, tửu sắc song toàn, cái gì cũng đủ chắc? ".
Hắc Tử muốn nói gì đó, thấy Khánh Đệ đang dựa đầu vào cửa đột nhiên giật mình, đành ngậm miệng lại.
Không lâu sau, Khương Thượng Nghiêu kêu dừng xe. Hắc Tử cho xe đỗ vào lề đường, rầu rĩ hỏi: "Sao thế?".
Lại thấy Khương Thượng Nghiêu xuống xe, mở cửa sau ngồi vào, đỡ đầu Khánh Đệ đang dựa hẳn vào cửa xe ngủ gật sang vai mình.
Miệng Hắc Tử há hốc, chẳng thèm quan tâm Khương Thượng Nghiêu đang nháy mắt với anh ta ý bảo anh ta mau lái xe, thò cả nửa người xuống hỏi: "Coi mình là lái xe à?".
Khương Thương Nghiêu sợ Khánh Đệ thức giấc, không trả lời mà chỉ trừng mắt với anh ta. Hắc Tử cũng chẳng vừa, lườm lại mất cái.
Xe đi lên đường cao tốc, Hắc Tử đột nhiên trở nên vui vẻ, thao thao bất tuyệt về ước muốn của mình: "Những lời mình nói tối qua cậu đừng để tâm, cứ nghĩ là mình nói dóc đi. Nhạn Lam là một cô gái tốt, Khánh Đệ cũng thế. Dù thế nào thì người sống vẫn phải sống tiếp. Mau mau kiếm tiền, mua một căn hộ tốt, lấy vợ sinh con đi. Tốt nhất là mình cũng tìm được một người, rồi hai anh em mình cùng làm đám cưới, cùng sinh con, phải sinh một trai một gái, hợp thành một đôi nhỉ?".
Khương Thượng Nghiêu vốn đang cười, nhưng Hắc Tử càng nói càng không ra sao, ngước mắt lên nhìn khuôn mặt to phè của Hắc Tử trong gương chiếu hậu, giọng lạnh như băng: "Cậu có biết nói tiếng người không thế?", anh nhấc chân định đá cho anh ta một cái.
Khánh Đệ đang dựa cả nửa người vào vai anh, dụi mắt, mơ màng hỏi: "Đã đến rồi à?".
Cả cô và anh đều không hiểu nhiều về máy tính, hai người đi khắp từ tầng một cho tới tầng ba của trung tâm máy tính mới mở rồi quay sang nhìn nhau, không hẹn mà cùng quay xuống tầng một, tìm tới cửa hàng chuyên bán máy tính.
Trên đường ngồi xe quay về, Khánh Đệ mấy lần định cầm lấy đồ trên tay anh nhưng đều bị Khương Thượng Nghiêu từ chối, cuối cùng anh nhét cho cô cầm cái hộp đựng bàn phím, nói: "Em phụ trách hộp này là được rồi".
Khánh Đệ thấy hai tay anh ôm hai hộp các tông mà vẫn nhẹ nhàng như không, đành từ bỏ ý định cầm giúp đồ cho anh.
Xe đến Dã Nam, Khánh Đệ nhìn xung quanh muốn tìm một chiếc xe điện tự động ba bánh về làng Vọng Nam, Khương Thượng Nghiêu đứng bên cạnh nói: "Em ra đường cái trước, tìm được xe thì đứng đợi ở đấy, anh sẽ đến ngay. Đi thẳng, đừng quay đầu lại".
Khánh Đệ trong lòng nghi hoặc, liếc mắt về phía trước theo ánh mắt anh nhìn, chỉ thấy một chiếc xe buýt cũng vừa từ Vấn Sơn chạy đến, trên xe bước xuống năm, sáu người đàn ông, lấm la lấm lét, vừa nhìn đã biết là đám lưu manh đầu đường xó chợ.
Cô đột nhiên nhớ ra trong quán thịt dê Lão Đồng Gia, Từ Lão Tam đã nói: "Nhét vào trong bao tải, ném ở đâu ai tìm được". Tiết trời mùa xuân mát mẻ, toàn thân cô toát mồ hôi lạnh.
"Anh yên tâm." Cô đón lấy chiếc hộp các lông trên tay anh, không quay đầu lại đi thẳng về phía trước.
Thị trấn Dã Nam bình thường ồn ào náo nhiệt như thế mà hôm nay đến một chiếc xe trống cũng không có, Khánh Đệ đứng ở đầu đường dài cổ nhìn theo từng chiếc, t