Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Nơi Đâu

Tình Yêu Nơi Đâu

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342789

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2789 lượt.

vờ bài tập cao tầm nửa mét, cô đang cặm cụi chữa bài. Phúc Đầu khẽ sủa vài tiếng lấy lệ, cô mở cửa, Khương Thượng Nghiêu vừa trèo qua bức tường đá của trường vào trong.
Khánh Đệ vội vàng ngồi thụp xuống giữ chặt lấy Phúc Đầu đang định lao bổ ra.
"Chó ngốc, cũng tinh nhanh nhỉ." Anh nói với châm biếm.
"Ai bảo anh lâu thế rồi mới đến? Nên nó đã quên mất tiếng chân anh rồi." Khánh Đệ ngước mắt lên nhìn, bất giác mỉm cười. Lúc Khương Thượng Nghiêu trèo tường vào, có lẽ đã đụng phải cái cây ở chân tường, hoa mơ rụng xuống đầy vai, trên mái tóc cũng dính vài cánh hoa, giống hệt như kẻ trộm hương trong truyện.
Khương Thượng Nghiêu bước tới thấy cô cười một cách kỳ lạ, ngay sau đó lại thấy những cánh hoa rơi xuống dưới chân, anh vội vàng phủi bả vai rồi mỉm cười.
"Anh ăn gì chưa?" Khánh Đệ hỏi.
"Cơm tối chưa bỏ bữa nào, nhưng ngoài rượu ra thì vẫn là rượu."
"Thế để em đi nấu cho anh bát mỳ."
Khánh Đệ đưa anh vào bếp, chẳng bao lâu sau đã bưng ra một bát mỳ thơm phức, cho dầu hào và dấm chua vào, dưới đáy bát là hai quả trứng chần.
Khương Thượng Nghiêu dạ dày đầy rượu, ngửi thấy mùi thơm đã muốn ăn ngay, chẳng mấy chốc hết nửa bát, ngước mắt nhìn thấy Khánh Đệ ngồi bên cạnh, lặng lẽ nhìn mình.
Anh bắt đầu thấy ngại, vẫn là Khánh Đệ cư xử thoải mái tự nhiên, nói: "Bình thường bận đến đâu cũng phải ăn uống đầy đủ, nhìn anh gầy đi nhiều đấy".
Câu nói này của cô nghe như cách bà hay cằn nhằn anh, Khương Thượng Nghiêu cười thầm, đáp: "Anh biết rồi", nói xong lại cúi xuống gắp mỳ, nghĩ tới điều gì đó lại đặt đũa xuống: "Lão Lăng nói, cảm ơn em mấy ngày nay đã chăm sóc cho con gái anh ấy, lo cho con bé ăn, ngủ. Cứ nhét một phong bì, bảo anh phải đưa cho em".
"Trẻ con thì ăn uống hết bao nhiêu? Anh ấy cũng khách sáo quá. " Khánh Đệ đẩy phong bì tiền trên bàn về lại phía anh.
Khưtmg Thượng đẩy lại, nói: "Cầm đi. Giờ anh ấy đã có lương, cuối năm còn được chia lãi, không cần phải khách sáo với anh ấy. Cầm mua mấy bộ quần áo cũng được".
Khánh Đệ biết cách sống của anh, sẽ không đánh giá người khác qua bề ngoài, nhưng sự tự tin đã bị vùi sâu bao nhiêu năm đột nhiên lại trỗi dậy, cô cúi gằm mặt nghịch vạt áo sơ mi, giải thích: "Em có tiền, đang tiết kiệm muốn mua máy vi tính".
Anh buột miệng: "Anh mua cho em".
Câu nói này khiến cả hai người bỗng trở nên ngại ngùng, Khánh Đệ khéo léo từ chối: "Em đã tiết kiệm đủ rồi, tháng sau sẽ đi mua. Tiền của anh cứ giữ lấy, sau này còn nhiều việc phải cần đến tiền."
Khương Thượng Nghiêu gảy mấy cọng hành trong bát, một lúc sau mới nói: "Khi đến Nguyên Châu làm việc, thấy họ đều dùng máy vi tính cả. Thần kỳ hệt như những gì tivi đã nói, tùy tiện ấn một phím mà chữ và số liệu đều ra cả. Anh đã hỏi người ta rồi, thứ đó nếu để anh tự mày mò thì cũng không biết dùng. Nếu em biết thì tốt quá, có thời gian dạy anh. Nếu em thấy không thỏa đáng, thì tiền mua máy anh và em mỗi người góp một nửa?".
Câu nói này của anh thoạt nghe thì rất chân thành, nhưng nếu ngẫm nghĩ kỹ lại thấy rất xót xa, không thể không khiến người ta nhớ đến những năm tháng tươi đẹp nhất của anh đã bị lãng phí trong trại giam. Khánh Đệ nghiêm túc gật đầu, rồi đột nhiên lại nghĩ đến việc Hướng Lôi bỏ một nửa tiền ra để mua di động cho Ái Đệ, cô đỏ bừng mặt: "Để em đi rửa bát", chưa nói xong đã cầm vội chiếc bát trước mặt anh chạy vào bếp.
Khi cô đi ra, đã không thấy Khương Thượng Nghiêu đâu nữa. Khánh Đệ về lại phòng mình, anh đang đứng dưới mái hiên cạnh cửa sổ phòng cô. Thuận theo tầm mắt của anh Khánh Đệ ngẩng lên nhìn, trong bóng tối tổ chim én chỉ nhìn thấy mờ mờ, đám chim non trong tổ có lẽ đều đã ngủ cả rồi, rất tĩnh lặng.
"Hằng ngày em thử rắc vài hạt gạo xuống đất, xem con chim mẹ có xuống ăn không?" Anh dặn.
"Vâng. Anh nói nhỏ thôi. Em có rắc gạo, nhưng chúng không thích ăn, chúng thích sâu bọ cơ. Giống anh, phải ăn thịt ấy." Khánh Đệ nhớ lại những chuyện cười về anh hồi nhỏ mà bà anh từng kể, giờ lấy ra để trêu anh.
Anh cười ha ha, sau đó ghé sát vào người Khánh Đệ hỏi: "Em định nuôi chúng?".
Hơi thở của anh phả ra giống như có một bàn tay vô hình, đang đùa nghịch mớ tóc lòe xòe bên thái dương, Khánh Đệ nắm chặt tay lại, lòng bàn tay ướt mồ hôi. "Tốt nhất là có thể nuôi được chúng cứng cáp. Mỗi khi xuân đến chúng lại tìm về nhà thăm em."
Khương Thượng Nghiêu hơi nghiêng mặt, dưới ánh trăng, anh đang cười, ánh mắt ấm áp, dịu dàng như ánh ban mai.
"Khánh Đệ."
Anh gọi tên cô, giọng nói cố kìm nén khiến cô không tự chủ được nín thở, đầu óc trông rỗng.
"Hôm nay anh đến, có một tin tốt muốn cho em biết." Anh thận trọng nhìn xung quanh, sau đó nói tiếp: "Viện thăm dò địa chất đã có kết quả báo cáo rồi, cái mỏ đó, chính là cái mỏ ai cũng nói đầu tư sẽ lỗ đó, sâu dưới đất có một lượng than không nhỏ, mà thậm chí còn có thể là than Antraxit (1). Kết quả mẫu phân tích phải mấy ngày nữa mới có, hàm lượng lưu huỳnh bao nhiêu còn chưa biết".
(1) Antraxit: Là loại than đá có độ biến chất cao nhất trong quá trình biến chất của than, màu đen hơi xám hoặc