80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Nơi Đâu

Tình Yêu Nơi Đâu

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1343215

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3215 lượt.

xe tôi có một thùng Ngũ Lương (2). Thạch Đầu đúng là keo kiệt, phát tài rồi mà còn cho anh em uống thứ này".
(2) Rượu Ngũ Lương: Loại rượu trắng nổi tiếng ở Tứ Xuyên làm bằng năm loại lương thực.
Khương Thượng Nghiêu cười thầm, cũng chẳng thèm để ý tới sự khích bác của Hắc Tử, vẫn là lão Lăng mở cánh cửa tủ phía dưới bàn làm việc, nói: "Nhìn trong này mà xem, đã chuẩn bị từ lâu rồi".
Hắc Tử liếc mắt nhìn thấy cả một ngăn tủ toàn rượu Mao Đài, lập tức chuyển giận thành vui: "Trời ơi! Má tôi ơi! Thứ này được đấy, hôm nay phải uống cho say mới được".
Quang Diệu cười mắng: "Đúng là đồ sâu rượu!".
Lão Lương với biệt hiệu là "Bà già" cười trêu: "Gọi má cũng chẳng ích gì, ở đây tôi chỉ có món nước đái ngựa thôi. Thích thì tôi rót cho cậu một bình".
Cả phòng phá lên cười.
Khánh Đệ mặc dù sớm đã quen với những câu chuyện đùa thô tục của đám đàn ông này, nhưng giờ cũng thấy nhấp nhổm không yên, vội nói với Khương Thượng Nghiêu một câu, rồi chạy xuống bếp.






Bữa cơm rượu này bắt đầu từ lúc sâm sẩm tối, uống cho tới khi trăng cao tận ngọn cây. Những người nấu nướng dưới bếp đã về nhà từ lâu, Khánh Đệ nghe thấy tiếng ồn ào trong phòng dần dần chìm xuống, lòng thầm nghĩ sau khi uống rượu thứ mà anh thích ăn nhất là một bát mỳ nấu hơi nhừ, nóng hổi, nhiều giấm và hơi cay, vừa ấm bụng lại vừa có tác dụng giải rượu. Vừa nghĩ đến đấy cô đã bắt tay vào làm.
Bưng một nồi mỳ vào phòng, bên trong như vọng ra tiếng khóc nhỏ của đàn ông, Khánh Đệ hoảng hốt vội dừng bước.
Chăm chú lắng nghe, hình như không giống giọng của Khương Thượng Nghiêu. Người đó có lẽ cũng đã uống nhiều rồi, líu ra líu ríu nói không rõ lời: "Anh thật không phải với chú, không phải với Nhạn Lam. Người anh em, sau này anh là con của chú, chú là bố anh, anh dùng cả đời này chuộc tội với chú. Là anh đã không bảo vệ được chú, không bảo vệ được Nhạn Lam". Sau một hồi khóc lóc, Hắc Tử gầm lên mắng; "Mẹ ông trời chứ, Nhạn Lam tốt như thế...".
"Hắc Tử..." Khương Thượng Nghiêu nhỏ giọng an ủi: "Chẳng liên quan gì tới cậu cả, cậu có biết gì đâu".
"Mẹ nó chứ, thứ mà anh hận chính là điều này! Nếu anh biết sao để hai người ra nông nỗi ấy. Cho dù chú có phải đi tù, thì anh cũng phải bảo vệ cho Nhạn Lam được an toàn... Thằng chó Ngụy Hoài Nguyên, mỗi lần nhìn thấy nó là ông chỉ muốn đập cho mấy cái chết luôn thôi."
Từ thôn Châu đi về thôn Nam không gần, Khương Thượng Nghiêu hối hận nói: "Có lẽ phải đi thi lấy bằng lái xe rồi, nếu không thật bất tiện".
Một đêm trăng sáng như thế này, đi giữa thôn quê, không khí tràn ngập mùi bùn đất và cỏ xanh thơm mát, trong gió đêm có tiếng côn trùng kêu rả rích, tiếng ếch nhái ồm ộp. Từ đường bờ ruộng nhìn ra xung quanh, những thân lúa rập rờn đung đưa trong gió.
Khánh Đệ cảm thấy rất thú vị, nếu cứ đi mãi thế này cũng được.
Vì vậy khi nhìn thấy bức tường đá của trường tiểu học, cô mơ hồ cảm thấy có chút gì đó không nỡ.
"Đi ngủ đi. Ngày mai anh đưa em về Vấn Sơn mua máy tính, Hắc Tử đưa chúng ta đi."
Khánh Đệ xoa đầu Phúc Đầu đang mừng rỡ chạy ra đón cô: "Thế còn anh?".
"Anh hút điếu thuốc rồi về." Anh nói rồi vờ giơ chân dứ dứ trêu Phúc Đầu: "Đồ ngốc".
Phúc Đầu ngửi ống quần anh, rồi lập tức cảm thấy không hứng thú bỏ chạy mất. Khánh Đệ cười thành tiếng: "Em đứng đây với anh, dù sao cũng chưa ngủ được".
Anh đồng ý, rồi ngồi dựa lưng vào tường, lại giơ tay ra kéo cô.
Cây mơ già cạnh tường đã rụng hết hoa, trên những cành cây khô cằn có vài quả non điểm xuyết. Khánh Đệ kéo một cành mơ xuống nhìn, nói: "Hai tháng nữa gặt xong, có lẽ quả cũng đã chín, đến lúc ấy em ngâm cho anh một bình".
"Được", nói xong anh lẳng lặng ngồi hút thuốc, còn cô cũng đứng im nghe những âm thanh của gió truyền đến.
"Khánh Đệ." Một lúc lâu sau anh mới lên tiếng, rồi ngập ngừng lại thôi.
"Khánh Đệ, mỏ than ở thôn Nam vừa bắt đầu đi vào khai thác, còn mỏ ở thôn Châu vừa mới đào đường. Đến khi cả hai mỏ này đi vào hoạt động ổn định, thỉnh thoảng anh còn phải về Vấn Sơn giúp chú Đức. Công việc của ngành vận tải từ sau Tết cho tới bây giờ đã bị người ta cướp không ít việc làm ăn, chú Đức mặc dù chưa nói gì, nhưng nếu có thể giúp được thì anh nhất định phải góp sức. Còn những chuyện khác... anh, em hãy cho anh thêm chút thời gian nữa, để anh làm xong những việc cần làm đã."
Thấy cô không trả lời, trái tim đang bị siết chặt lại của Khương Thượng Nghiêu từ từ thả lòng, ngoài chuyện này ra, còn có cả cảm giác thất vọng nặng nề không sao xua tan được.
Anh nghiêng mặt qua, thấy Khánh Đệ giơ tay vít cành mơ xuống, ngắt một quả non trên cành, anh thoáng bất ngờ.
"Phúc Đầu!" Cô gọi khẽ, ném quả non vừa ngắt xuống ra xa, Phúc Đầu đang ngồi xổm dưới chân họ ngủ gật bỗng giật mình tỉnh dậy, lao theo quá mơ xanh mà Khánh Đệ ném ra như một mũi tên. Cô cười khúc khích: "Được rồi, đã khéo léo đuổi nó đi rồi, chúng ta có thể nói chuyện".
Anh cười ngất trước hành động của cô.
"Tối hôm nay giống như một ngày nào đó của một năm nào đó