Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342793
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2793 lượt.
ừng chiếc xe lướt qua, cuối cùng, đành cắn răng gọi một chiếc xe chở hàng lại.
Lái xe thò đầu ra hỏi: "Cô gái, chở hàng à?".
Khánh Đệ đang định hỏi về làng Vọng Nam bao nhiêu tiền, thì thoáng thấy mấy tên du côn vừa rồi đang từ phía bến xe đi tới, một tên trong số đó nói: "Nếu không phải ở thôn Nam thì là ở thôn Châu, anh Quỷ đã dặn rồi, chỉ ở nơi đây thôi, gọi một chiếc xe ba bánh đi ".
Người lái xe bắt đầu thiếu kiên nhẫn: "Có phải có hàng cần chuyển không?".
Khánh Đệ cố nặn ra một tiếng cười lắc đầu, bê đồ lên đi lùi về phía sau mấy bước, trốn vào một góc nhìn theo mấy tên côn đồ đó cho tới khi chúng đi khuất.
"Đi rồi?"
Cô giật nảy mình, quay đầu lại nhìn thì ra là Khương Nghiêu, cô thở gấp hỏi: "Mấy người đó tìm anh phải không? Em nghe bọn chúng nói không phải ở thôn Nam thì là ở thôn Châu".
Vẻ mặt của anh không hề sợ hãi, ngược lại còn cảm thấy rất buồn cười khi nhìn khuôn mặt đang lo lắng của cô. Lại nghe Khánh Đệ hỏi có cần phải báo cảnh sát không, anh lắc đầu: "Không cần, vừa rồi anh trốn vào nhà vệ sinh gọi điện thoại, lão Lăng sẽ đến đón chúng ta. Đứng đây đợi một lát, anh ta sẽ tới ngay, chúng làm em sợ phải không?".
"Một chút. Em đang không hiểu tại sao?" Khánh Đệ thắc mắc vô cùng: "Chuyện đã qua lâu như thế rồi, Cảnh Trình và... Anh cũng là vô duyên vô cớ bị bọn họ hại mới phải ngồi tù bao nhiêu năm, tại sao còn không tha cho anh? Nhất định phải tuyệt đường sống của người ta?".
"Đây là nguyên tắc sinh tồn của bọn chúng. Muốn vững chân thì uy phải vững đã. Nếu như anh vẫn còn sống vui vẻ chạy nhảy khắp nơi, cũng đồng nghĩa với việc đã tát vào mặt Nhiếp Nhị, chê cười hắn vô dụng." Khương Thượng Nghiêu bình thản nói, ngay sau đó lại cười: "Đừng vì chuyện này mà lo lắng, chỉ cần không phải xung đột trực tiếp, thì anh có thể đối phó được".
Mặc dù Khánh Đệ không biết sự tự tin của anh từ đâu mà có, nhưng khuôn mặt bình thản của anh khiến cô bất giác an tâm. Lui về phía sau mấy bước, giật gấu áo anh, nói: "Đứng vào đây một chút, trời mưa rồi".
Anh nhìn trời, bê chiếc hộp đựng máy tính vào dưới mái hiên, nói: "Cái này không thể để bị ướt", rồi lại nói tiếp: "Hình như chỉ là mưa nhỏ thôi".
Ai biết mưa rả rích như thế mà càng lúc lại càng dày, không ít người đi đường so vai rụt cổ chạy vào dưới mái hiên trú mua. Dưới mái hiên nhỏ hẹp, sáu, bảy người chen chúc nhau đứng, bên cạnh còn đặt cả một thùng hoa quả lớn, Khánh Đệ lùi lại thêm bước nữa, sắp phải ngồi xuống đến nơi, thì bị Khương Thượng Nghiêu giơ tay kéo cô vào lòng anh.
Trong lúc xô đẩy, nửa khuôn mặt cô chạm vào cằm anh, rồi đến bờ vai vững chắc của anh. Khánh Đệ có thể cảm nhận được một cách rõ ràng cảm giác buồn buồn vì đám râu mới nhú của anh, ngay sau đó cô thấy mũi mình buồn buồn.
Khương Thượng Nghiêu nghe cô kêu khẽ một tiếng, liền hỏi chuyện gì. Khánh Đệ một tay che mũi, đáp: "Chạm vào buồn quá", ngay sau đó thấy anh lấy tay xoa mũi cô vài cái, anh hỏi: "Đã đỡ chưa?"
Anh chếch nửa người chặn giữa Khánh Đệ và người phía sau, nửa người thò ra ngoài hứng giọt gianh từ mái hiên rơi xuống, ướt hết vai, anh để cô và cái máy tính của cô đứng ở trong cùng, trong ánh mắt là sự quan tâm. Khánh Đệ nhất thời quên trả lời anh.
Anh như nhận ra điều gì đó bất thường, bối rối rụt tay lại, bối rối cười, rồi lại quay đầu nhìn ra ngoài đường, nói: "Lão Lăng vẫn chưa thấy đâu nhỉ?", vừa nói xong thì bị người ta đẩy mạnh từ phía sau, Khánh Đệ chỉ cảm thấy khuôn mặt anh đột ngột áp sát lại gần, cô mở trừng hai mắt, ngay sau đó hơi thở ấm áp của anh phả tới, đôi môi nóng bỏng của anh áp vào mặt cô.
Khương Thượng Nghiêu nhanh tay nhanh mắt, một tay chống vội vào tường, tay kia vòng qua ôm chặt eo cô, ngăn hai người sắp ngã nhào về phía trước. Sau khi đứng vững, cả hai đều có chút ngượng ngùng. Khánh Đệ liếc về phía anh, đúng lúc ấy thấy anh cũng đang nhìn mình, cô vội vàng quay khuôn mặt đang nóng bừng của mình sang hướng khác, lấy tay lau chỗ má vừa bị môi anh chạm phải.
Mọi cảnh vật trên đường phố đều biền mất một cách hết sức kỳ lạ,chỉ còn lại hai trái tim đỏ tươi đang treo dưới mái hiên, thình thịch thình thịch nhịp đập hòa vào nhau, cùng hát khúc ca mà chỉ có hai người bọn họ mới hiểu được. Khánh Đệ choáng váng muốn hất bỏ ảo tưởng trong đầu ra, lại nhìn sang phía anh, chỉ thấy anh như có linh cảm, cũng rời tầm mắt khỏi con đường dài phía trước quay lại nhìn cô, bốn mắt giao nhau, Khương Thượng Nghiêu mấp máy môi định nói gì đó, gọi được nửa tiếng tên cô rồi lại nuốt những lời chưa nói vào trong.
Khánh Đệ đỏ mặt cúi gằm đầu xuống, gần như muốn vùi mặt xuống hõm vai anh.
Đang không biết nên làm thế nào cho tốt, bên đường một chiếc xe việt dã lớn hơi cũ nhấn còi inh ỏi, một người đàn ông thân hình gầy gò không quá cao lớn đội mưa xuống xe, nhìn về phía người đang trú mưa dưới hiên gọi: "Anh Khương, anh Khương".
Khương Thượng Nghiêu trả lời với giọng pha chút kinh ngạc: "Nhị Hóa?!".
Người đó nghe tiếng liền chạy thẳng tới, đứng trong làn mưa nói: "Anh Khương, em đến đón anh", nói xong liền vội đ