Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Nơi Đâu

Tình Yêu Nơi Đâu

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342796

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2796 lượt.

dày, nói: "Em còn có thể cút đi đâu chứ? Em cút rồi anh Khương không được quay lại Vấn Sơn nữa. Nói thật, anh Khương, chúng ta không mua một cái xe mới mà đi? Giờ anh phát tài rồi, ngồi chiếc xe cũ kỹ này thật mất mặt, để cho lão Lăng dùng cũng được, chúng ta mua một chiếc Volkswagen, em làm tài xế cho anh. Nguyên Châu thật nhiều người giàu, nhiều xe đẹp!", Lưu Đại Lỗi làm bộ chảy nước miếng thèm thuồng.
"Không có tiền." Khương Thượng Nghiêu hai tay ôm gáy dựa vào lưng ghế: "Tiền vay ngân hàng tôi còn phải mua thiết bị, trả lương, tiền kiếm được từ mỏ than ở thôn Nam phải trả lãi ngân hàng, dù sao cũng phải qua được nửa năm nữa rồi hãy nói. Hơn nữa, với tính khí này của cậu, có thể làm lái xe được không?".
"Coi thường em phải không?" Lưu Đại Lỗi không phục.
"Ý tôi là..." Khương Thượng Nghiêu như nhớ ra điều gì đó: "Ngón nghề của cậu đã rơi rớt hết chưa?".
"Đương nhiên là chưa rồi! Đông thì tập luyện trong những ngày giá rét nhất, hè thì tập luyện trong những ngày nóng bức nhất. Sư phụ em đã dặn rồi, dù cha chết đang phải chịu tang cũng không được ăn bớt thời gian tập luyện."
"Đột nhập vào nhà thì sao?" Hai mắt Khương Thượng Nghiêu nheo lại thành một sợi chỉ nhỏ.
"Đấy chỉ là trò vặt thôi mà"
Khương Thượng Nghiêu im lặng trầm ngâm hồi lâu, một lúc sau Lưu Đại Lỗi mới như hiểu ra, hỏi: "Anh Khương, có phải cần em giúp chuyện gì không?".
"Cậu có gan làm không?"
Lưu Đại Lỗi liếc anh một cái, thấy không phải là anh nói đùa, ngay lập tức cũng trở nên nghiêm túc: "Đỗ Lão Phách giờ vẫn còn nằm bệt trên giường, không phải nhờ anh Khương, thì em cũng giống hắn ta rồi. Hơn nữa, cơ quan nhà nước em còn dám vào, thì còn sợ gì nữa?".
Thời gian khi còn ở trong tù, sau việc xảy ra dưới mỏ, một người khác nữa bị chiếc xe lao nhanh đâm thẳng vào người, gãy đốt sống lưng khiến nửa người bị liệt, được bảo lãnh chữa bệnh ngoài nhà tù, đưa về quê đợi chết, người đó chính là Đỗ Lão Phách. Khương Thượng Nghiêu đương nhiên không kể với Lưu Đại Lỗi việc giây phút anh quyết định cứu người đó, bàn tay anh đã vươn về phía Đỗ Lão Phách trước.
Anh giơ tay sang bên vỗ vào vai Lưu Đại Lỗi: "Có câu nói này của cậu, cả đời chúng ta mãi là huynh đệ".
Lưu Đại Lỗi dương dương tự đắc: "Vậy thì được ạ".
Xe đi thẳng đến khu nhà bên bờ sông Tích Sa, việc phòng vệ xung quanh được bố trí nghiêm ngặt cẩn thận hơn bình thường. Dưới gốc cây cạnh cổng lớn có người đứng núp trong bóng tối, đốm lửa đầu điếu thuốc lập lòe. Vào phía trong, ở giữa sân là một bàn mạt chược, ngồi trên ghế sô pha bên cạnh là một nhóm người khác đang chơi bài. Đa phần đều là những khuôn mặt quen thuộc, thấy Khương Thượng Nghiêu bước vào, họ đều đứng dậy chào "Anh Khương". Khương Thượng Nghiêu cũng chẳng cần khách sáo, chỉ vào Lưu Đại Lỗi, giới thiệu: "Nhị Hóa, trước kia làm riêng lẻ, giờ theo tôi".
Một trong số đó đã quen với Lưu Đại Lỗi, đứng lên chào hỏi rất thân thiết. Lưu Đại Lỗi từ xưa tới nay vẫn quen làm việc một mình, từ lúc bước vào cửa nhìn thấy tình thế trước mắt, có chút sợ hãi, khó khăn lắm mới gặp được người quen nên cũng rất phấn khởi.
Khương Thượng Nghiêu nháy mắt với cậu ta, chân vẫn bước đều, đi thẳng vào bên trong. Giữa đường thì gặp Quang Diệu đang đi từ trong nhà ra đón anh, Quang Diệu nghiêm ntft mặt nói: "Chú Đức đang đợi ở bên trong".
Nhìn tình hình này, anh nghĩ chắc tối nay có chuyện rồi. Khương Thượng Nghiêu cũng không hỏi nhiều, đẩy cửa bước vào.
Bên trong, chú Đức đang ngồi trên ghế sô pha, sắc mặt khó đoán là buồn hay vui, có một người nữa ngồi phía đối diện, ông ta ngồi sát ra tận mép ghế sô pha, Khương Thượng Nghiêu nhận ra đó là Vương Bá Long – quản lý ở công ty vận tải. Bình thường có mấy người dám gọi thẳng tên của Vương Bá Long, anh ta quen với việc người khác kính cẩn gọi mình một tiếng "anh Long" rồi, thấy Khương Thượng Nghiêu vội vàng đứng dậy, chào "Anh Khương".
Nghe thấy có tiếng động, chú Đức mở mắt ra: "Bá Long, chú mau kể với anh Khương chú đi, rốt cuộc chuyện thế nào?", nói xong liền nhắm mắt dưỡng thần.
Thì ra từ sau Tết, Nhiếp Nhị đã bắt đầu phá rối công ty vận chuyển này.
Đứng từ góc độ của Nhiếp Nhị mà nói, hắn ta cũng chẳng có cách nào. Ngày nào cũng có than phải vận chuyển, nhưng không thể đảm bảo ngày nào cũng có thể vận chuyển ra ngoài. Vận chuyển đường sắt hắn không thể động vào, đương nhiên hắn phải nghĩ đến mục tiêu đường bộ rồi. Công ty vận chuyển được mở ra rất thuận lợi, chú Đức vì muốn tránh va chạm nên chỉ chăm sóc khách hang cũ, khách hàng mới bị hắn nẫng đi không ít. Chú Đức cũng cố gắng động viên mấy kẻ dưới tay mình, không nên so đo với Nhiếp Nhị.
Bao nhiêu năm bươn trải trên giang hồ, đương nhiên chú Đức rất hiểu đạo lý nhường một thước thì phải đề phòng bị lấn tới một trượng. Quả nhiên, sau khi công ty vận chuyển do Nhiếp Nhị mở ra làm ăn phát đạt và thuận lợi, hắn liền nghĩ ra các trò khác để kiếm tiền, đó chính là phát biển số xe. Nộp phí để nhận về một tấm biển, đặt trước đầu xe tải, mỗi tháng phải nộp một khoản phí quản lý nhất định, đảm bảo việc r


Polly po-cket