Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342804
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2804 lượt.
ờng, trong thời gian lái xe xuống dưới đi tiểu, cả một xe thuốc nổ bị nổ bay, hai tên đồ đệ đi theo hắn nhiều năm lúc đó ở trên xe đến thi thể cũng không gom đủ. Cũng may lúc ấy đang đường về mỏ, xung quanh vắng vẻ, nếu không cái đầu của hắn giờ đang ở đâu hắn cũng không thể chắc chắn. Ngay sau đó lại là một loạt những vụ đi hối lộ để móc nối quan hệ, toàn bộ số tiền kiếm được của sáu tháng đầu năm đều phải đổ ra bằng hết, còn phải bù thêm vào.
Nhiếp Nhị căm hận nghiến răng nghiến lợi, trong lòng biết rõ có kẻ đang phá mình. Tính qua đếm lại, thì chỉ có một người. "Chính là con rùa già thất Đức đó!", nhưng nghĩ đi nghĩ lại, không giống với tác phong làm việc của ông ta từ trước tới nay. Mình toi rồi, chẳng lẽ tên thất Đức còn mời một sư gia tới?
Khương Thượng Nghiêu không hề biết chuyện Nhiếp Nhị phong vương phong tước cho mình, anh hiện đang làm rất cật lực và chăm chỉ trên mỏ, ngày nào hàng đoàn dài xe chở than cũng đi về tấp nập. Trong thời kỳ công ty vận tải gặp khó khăn nhất, anh kéo hết anh em về về Dã Nam, chuyên trách nhiệm vụ vận chuyển hàng cho anh. Không chỉ chú Đức phải thầm khen ngợi, Vương Bá Long càng coi anh như bồ tát cứu thế, nhiều lần xin với chú Đức, cho mua vài chiếc xe trọng tải lớn, đợi mỏ than ở thôn Châu đi vào khai thác, sẽ cho một đội xe lên đó hợp tác lâu dài.
Chỉ cần có mặt ở Dã Nam, Khương Thượng Nghiêu ban ngày sẽ xuống mỏ hoặc vào đường hầm, buổi tối đa phần anh có mặt ở trường tiểu học của thôn Nam, làng Vọng Nam.
Buổi tối mùa hè, thỉnh thoảng Khánh Đệ đặt một chiếc bàn bên cạnh bức tường đá, phụ đạo cho những học sinh yếu kém, còn anh ngồi trong phòng trước máy vi tính, tập gõ chữ.
So với những tiếng động cơ ầm ầm của các thiết bị máy móc, tiếng gạch đá rơi loảng xoảng ở mỏ, thì chỗ Khánh Đệ yên tĩnh tới mức khiến người ta muốn say. Trên bàn thường có lọ hoa dại, trong chiếc bát cũ là đống quà chẳng đáng tiền trong làng, cô ít nói, nhưng đối với bọn trẻ thì lại là ngoại lệ. Lúc cười lúc chỉ bảo, giọng rất dịu dàng. Anh thường xuyên dừng việc tập gõ lại, chăm chú lắng nghe động tĩnh bên ngoài cửa sổ, những tiếng chim én kêu líu ríu khi bay về tổ là bản nhạc nên dành riêng cho họ.
Khánh Đệ có rất nhiều tài liệu cần lưu trữ vào trong đĩa, sau khi Khương Thượng Nghiêu luyện sử dụng máy tính thành thục đã giúp được cô không ít. Thỉnh thoảng anh cũng đọc được những tản văn và tiểu thuyết ngắn do cô viết, anh cẩn thận đọc từng câu từng chữ, như muốn thông qua những con chữ đó để chạm tới trái tim mềm yếu và trong sáng của cô. Bất giác anh nhớ lại những lá thư của cô khi còn ở trong trại giam, những câu những từ đó gần như đã khắc ghi trong trí nhớ anh. Nhớ lại cuộc sống và những thay đổi của gần một năm nay sau khi ra tù, ánh mắt anh dành cho Khánh Đệ vừa phức tạp vừa giằng co.
Có một lần cô dạy anh làm thế nào để lưu tài liệu và cách đánh văn bản, cánh tay mịn màng vươn ra bên cạnh anh, những ngón tay cầm chuột thon dài, ngón nào cũng như búp măng. Trời nóng, cô buộc tóc lại, vẫn có những sợi tóc bướng bỉnh không chịu nghe lời rủ xuống tai, cùng với giọng nói dịu dàng của cô khi giảng về chức năng của từng phím, chúng cũng lay động như đang trêu chọc thần kinh căng thẳng của anh.
Khương Thượng Nghiêu cố gắng tập trung, mắt nhìn thẳng, nhưng những gì cô đang nói anh đều nghe không rõ. Khánh Đệ dường như cũng cảm thấy thái độ tập trung đột ngột của anh, lùi về phía sau nửa bước, cố che đi khuôn mặt dần nóng bừng của mình, nói: "Đại khái là như thế, còn lại phải dùng nhiều mới thuần thục được. Ở đây không có đường dây điện thoại, nếu không có thể lên mạng, ở đấy còn nhiều thứ thú vị hơn".
Sau khi cô lùi lại, anh mới cảm thấy hơi thở dần trở lại bình thường, nói: "Vậy chúng ta kéo một đường dây điện thoại về đây được không?".
Cô nhìn anh lạ lẫm, đôi mắt dài rất láu lỉnh: "Tiêu nhiều tiền thế làm gì? Em thấy anh nên mua một chiếc máy tính, thấy anh rất thích. Trên mỏ cũng có thể dùng, bình thường lên mạng cũng có thể đọc tin tức".
Anh nghiêm túc suy nghĩ, sau đó nói: "Để ít ngày nữa đã", rồi trêu cô: "Có phải anh đến nhiều quá khiến em ghét không?".
"Đúng thế, ghét lắm. Giờ Phúc Đầu còn thân thiết với anh hơn cả em nữa, em giận rồi." Cô nói rồi tự mình bật cười trước.
Khương Thượng Nghiêu cũng cười, nhưng không bỏ lỡ những ẩn ý đằng sau ánh mắt cô.
Người thôn quê khi nhàn rỗi không có việc, thì tốc độ của lời đồn đại lan truyền nhanh tới chóng mặt. Mặc dù nói bây giờ không còn cái kiểu phải mai mối mới thành một đôi nữa, nhưng cô nam quả nữ thường xuyên ở riêng với nhau, lại chưa có danh nghĩa chính thức gì, rốt cuộc cũng không tránh khỏi những lời bàn ra tán vào của mọi người.
Số lần Khương Thượng Nghiêu lui tới chỗ cô dần ít đi, đến Lưu Đại Lỗi cũng cảm thấy hoài nghi, len lén hỏi lão Lăng: "Hai người họ... cãi nhau à?".
"Làm việc của cậu đi." Lão Lăng mắt không rời khỏi chiếc vi tính mới: "Cái thứ này, rốt cuộc sử dụng thế nào đây?".
Đang ngả người trên chiếc ghế bà