Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Nơi Đâu

Tình Yêu Nơi Đâu

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342802

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2802 lượt.

nh, Khương Thượng Nghiêu đột nhiên thu lại đôi chân dài gác lên khung cửa sổ, nhảy một bước, cầm di động đưa cho lão Lăng: "Lão Lăng, tôi tìm cho anh một giáo viên giỏi, đảm bảo trong vòng hai tháng anh có thể trở thành cao thủ vi tính, phần mềm kế toán gì gì đó, sẽ sử dụng thành thạo".
Những nếp nhăn ưu phiền giữa đôi lông mày của anh bao ngày nay bỗng dưng biến mất, nụ cười trên khóe môi nhìn thế nào cũng thấy có âm mưu.
Cậu ta bắt đầu trêu Khánh Đệ, một khi Lưu Đại Lỗi vui, cậu ta được thể xông lên, hỏi: "Chị dâu, sao mỗi lần tới đều không gặp người nhà chị tới chơi vậy?".
"Họ đều rất bận." Khánh Đệ cắt ngang nói: "Còn nữa, đừng gọi tôi như vậy, tôi và anh Khương chỉ là bạn".
Lưu Đại Lỗi mặt mày khổ sở, trong lòng đang nghĩ làm thế nào để nói lảng sang chuyện khác, thì nghe Khánh Đệ hỏi: "Anh Khương gần đây có bận không?".
Cơ hội để lấy lòng này làm sao có thể bỏ lỡ được chứ? Lưu Đại Lỗi lập tức đáp: "Không bận bằng thời gian trước, thời gian đó khiến anh ấy rất đau đầu, chỉ hận không thể thay hình đổi dạng, muốn tới đâu lập tức có thể tới đó ngay. Cuối cùng cũng ép tên tiểu tử đó phải xuống nước, tới tìm chúng tôi nói chuyện. Thời gian này nhàn hơn nhiều rồi, nhưng tâm trạng anh Khương có vẻ không tốt lắm, lúc nào cũng ngồi ngẩn ngơ cả ngày, không biết là nhớ ai nữa?". Cậu ta nói xong liền liếc trộm biểu hiện của Khánh Đệ qua gương chiếu hậu, thấy sắc mặt cô hơi tối lại, Lưu Đại Lỗi thầm nghĩ: Anh Khương, anh thấy em làm bà mối thế đã đủ chuyên nghiệp chưa? Đợi tới khi chị dâu đau lòng, thì sau đó có gì không thể thương lượng chứ?
Khánh Đệ nhìn ra ngoài cửa sổ, không nói gì.
Số lần Khương Thượng Nghiêu tới thăm cô thưa dần, một người mẫn cảm như cô sao có thể không cảm nhận được chứ? Sự ngượng ngùng và ấm áp ngày hôm ấy tới giờ cô vẫn còn nhớ như in trong đầu, sau đó anh lặng lẽ rút lui, không cần phải nói cô cũng hiểu.
Nếu đúng như những gì Đại Lỗi nói, có lẽ người anh nhớ tới là Nhạn Lam rồi? Người ta sống trên đời này, khó nhất chính là chữ "bỏ". Mặc dù trong ánh mắt anh có sự vấn vương, tình cảm được giấu sâu trong đó và bao nhiêu lần ngập ngừng định nói rồi lại thôi, còn có nụ cười vui sướng trong rất nhiều lần khi gặp nhau, cô khẳng định anh không phải không có tình cảm với mình.
Vì vậy anh mới xin cô cho anh thêm một chút thời gian, để anh có thể thẳng thắn với chữ "bỏ", và không còn gì nuối tiếc trước từ "được".
Khánh Đệ nhớ tới đêm trước hôm sinh nhật, vẻ mặt nghiêm túc của anh dưới ánh trăng khi nói những lời đó. Cô khẽ mỉm cười.
Rồi lại nhớ tới những lời cầu xin khẩn thiết của lão Lăng trên điện thoại, liên tục nói vì yêu cầu của công việc, không liên quan gì tới anh. Nụ cười của cô hiện ra rõ rệt hơn, lan tới tận tim.
Lời nói và hành động của anh bất nhất, liệu có phải anh muốn nói rằng, trong trái tim anh, trận chiến giữa hiện tại và quá khứ, anh đã chọn cách buông vũ khí đầu hàng rồi?
Con người này, nhất định phải quanh co như thế sao?
Trên mỏ, Phúc Đầu đã lâu không được gặp con gái lão Lăng, nó vui mừng rối rít. Còn Khánh Đệ đứng trong văn phòng nhìn quanh một vòng, còn chưa kịp hỏi, lão Lăng đã giải thích: "Anh Khương xuống hầm rồi, đường hầm cũng đã mở xong, hôm nay đo khí, lắp quạt gió. Anh Khương nói, tất cả mọi người phải cố gắng chịu vất vả trong vòng nửa tháng cho kịp, tranh thủ cuối tháng đầu máy khoan được mua về để có thể khởi công".
Ánh mắt Khánh Đệ dừng lại ở ròng rọc và máy trộn xa xa phía dưới lan can, trong lòng thầm mắng anh là kẻ nhát gan, nhưng với thành tích trước mắt lại khiến Khánh Đệ thấy vui thay cho anh.
Thời gian lão Lăng vào tù cũng gần với thời gian Khương Thượng Nghiêu bị giam, tuổi lại lớn, cũng đã bỏ lỡ mất thời kỳ phát triển mạng, nên học khá vất vả, cho tới tận trước giờ ăn tối, mới gọi là nắm được kiến thức chung chung.
Khánh Đệ còn đang do dự xem nên ở hay đi, thì Khương Thượng Nghiêu đã bước vào cửa, đặt mũ công trường xuống, gọi cô: "Em lại đây".
Vẻ mặt anh vẫn bình thản như mọi ngày, nhưng niềm vui bộc lộ qua ánh mắt đã tố cáo tâm trạng thật của anh. Khánh Đệ lại một lần nữa thầm mắng anh "tên nhát gan", rồi nói thẳng: "Em cứ tưởng anh ăn cơm ở mỏ không về văn phòng, nên định về đây".
Khương Thượng Nghiêu hơi khựng lại. Con gái thường hay nhõng nhẽo dỗi hờn, anh vốn nghĩ mấy ngày nay mình rút lui, sẽ khiến cô tức giận thất vọng, thậm chí sẽ nhìn anh với ánh mắt khó chịu. Anh đã chuẩn bị sẵn mấy câu nói để dỗ dành cô, hoặc tỏ ra đau khổ nhăn nhó kể lể mấy ngày nay bận tới mức trên đầu mọc ra thứ gì cũng không biết. Nhưng Khánh Đệ lại biểu hiện như thế khiến anh chẳng biết nên làm thế nào cho phải, giống như việc anh tồn tại hay không tồn tại, xuất hiện hay không xuất hiện đều là chuyện hết sức bình thường, không đáng được nhắc tới.
Cảm giác thất vọng nặng nề cứ thế dâng lên, anh nhìn cô chằm chằm rồi nói một câu mà chính mình cũng cảm thấy bất ngờ: "Đừng về, ở lại đây ăn cơm với anh, anh nhớ em".
Trên đường quay về thôn Nam, trong khoang xe yên tĩnh, hai ánh mắt vô tình chạm nhau rồi lại vộ