Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342806
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2806 lượt.
i vàng lảng ra chỗ khác, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực, hoàn toàn không làm lộ ra cảm giác gần gũi về tâm hồn nhưng lại xa cách về thể xác của hai người họ.
Mấy lần Khương Thượng Nghiêu định mở miệng làm dịu bầu không khí gượng gạo này, nhưng rồi vẫn lúng túng khép miệng lại. Cho tới tận khi Phúc Đầu nhìn ra bên ngoài cửa sổ sủa một tràng dài, anh mới tìm được đề tài để nói: "Đồ ngốc, mắt vẫn còn tinh lắm, nhìn thấy chim đậu trên cành cây phải không?".
Nào ngờ Khánh Đệ chỉ ừ một tiếng.
Hai tay đặt trên vô lăng của anh nắm chặt rồi lại nới lỏng, trầm ngâm hồi lâu, bỗng hỏi cô: "Anh còn chưa lấy bằng lái, em có sợ không?",
Khánh Đệ khó hiểu nhìn anh: "Chẳng phải anh cũng đang ngồi trên xe sao?".
Khương Thượng Nghiêu nghĩ kỹ về hàm ý của câu nói này, ngoài cảm giác thỏa mãn đầy kỳ lạ ra cảm giác nhẹ nhàng đột nhiên ào tới: "Nếu thật sự lao xuống hào nước thì cũng đế anh xuống trước, anh biết bơi".
"Cái hào kia sâu chưa tới một mét mà!" Nói rồi cả hai cùng bật cười: "Đúng rồi, giờ anh vẫn còn chưa phát tài mà đã học cách phung phí rồi sao, đổi xe mới nữa".
"Thời gian trước phải đi lại nhiều nơi, việc nào cũng cần giải quyết, anh với lão Lăng thường xuyên phải chia nhau ra làm, nên anh mới mua chiếc xe này. Chẳng phải giờ vẫn coi trọng hiệu quả hay sao? Nếu mỏ có thể mở cửa sớm ngày nào, thì tiền càng thu hồi nhanh ngày đó." Anh không thể thẳng thắn nói với cô rằng tiền mua xe và những thiết bị mới trên mỏ là tiền bồi thường tổn thất của Nhiếp Nhị, vì không muốn cô có ấn tượng xấu chuyện ăn xài phung phí trong lòng, nên đành cất công giải thích.
"Được rồi, em có bảo anh tiêu tiền bừa bãi đâu. Hơn nữa, đây là tiền của anh mà." Khánh Đệ nói nhỏ dần, nói xong cúi gằm đầu xuống.
Thấy sắp đến thôn Nam, Khương Thượng Nghiêu nhớ ra còn một chuyện quan trọng hơn, liếc nhìn sắc mặt cô, rồi chầm chậm nói: "Mấy ngày nay, ngoài thời gian bận rộn trên mỏ, kỳ thực, còn có vài nguyên nhân khiến anh không tới tìm em".
Khánh Đệ im lặng chờ đợi. Tối nay anh rất lạ không giống ngày thường, đầu tiên là câu thổ lộ hết sức trắng trợn kia, giờ lại ấp a ấp úng, cô có cảm giác như sắp xảy ra chuyện gì đó, nhưng không xác định được là chuyện gì, trong lòng thấp thỏm vui mừng, trái tim loạn nhịp theo ánh mắt của anh mỗi khi liếc trộm về phía mình. Điều duy nhất cô có thể làm là cố gắng tỏ ra bình tĩnh.
"Ở đây lâu như vậy, thói quen của mấy cô mấy thím anh cũng hiểu rất rõ. Chỉ cần mở mắt là miệng hoạt động, từ đông tới tây, chuyện lớn chuyện bé không chuyện nào không đem ra nói. Anh không sao, anh là dàn ông... Sau khi ra tù, anh cũng đã quen với ánh mắt soi mói của người xung quanh rồi. Em thì khác, em là con gái, lại đang dạy học, người ta tôn trọng em, anh không muốn vì anh mà em phải chịu ảnh hưởng xấu".
Khánh Đệ có chút bất ngờ. Cô đoán rằng anh đang muốn trốn tránh, đang trong giai đoạn giằng co để đưa ra quyết định, nhưng cô chẳng đoán được là vì lý do này. Cô cúi đầu trầm ngâm một lúc, quyết định nói thẳng nói thật: "Chủ yếu là cậu mợ em, gặp ai cũng nói là họ hàng của anh, chính là cái kiểu... họ hàng giữa em và anh", Trên thực tế cậu mợ cô hễ mở miệng là nói: "Cháu rể của chúng tôi". Câu nói này Khánh Đệ thật không cách nào nhắc lại được. Thấy anh vẫn bình thản, cô nói tiếp, như giải thích như bảo vệ cho cậu mợ mình: "Cậu mợ em không có ý gì xấu cả, chỉ là họ suy nghĩ quá đơn giản. Giờ anh về làng Vọng Nam, đặc biệt là đang ở thôn Nam, đồng ý chia lợi nhuận cho mọi người, mọi người đều thầm cảm kích anh, vì vậy mợ em nghĩ nếu có quan hệ gì đó với anh, thì sẽ được nở mày nở mặt".
Cả tảng đá lớn trong lòng Khương Thượng Nghiêu như vừa rơi xuống, dở khóc dở cười nói: "Mợ em cũng thật thú vị. Người thật thà như cậu em chắc không thể quản nổi mợ ấy. Là anh nghĩ nhiều rồi, anh cứ nghĩ đã có những lời khó nghe truyền tới tai em chứ".
Khánh Đệ thật thà thừa nhận: "Dễ nghe có, mà khó nghe cũng có"
Sắc mặt anh trở nên nghiêm túc, ánh mắt thâm trầm như nước, giấu cảm xúc thoáng giận xuống. Một lúc lâu sau anh thở dài, nắm lấy tay Khánh Đệ, mắt nhìn phía trước nói: "Khánh Đệ lần sau nếu có ai hỏi, thì cứ nói thẳng với người ta anh là bạn trai em nhé".
Vẻ mặt có chút ấm ức của cô như lập tức cứng lại, nghiêm túc quay đầu nhìn anh để xác định sự thật. Sự băn khoăn trong mắt cô anh thấy hết và ghi nhớ, chấn động trái tim anh. Khương Thượng Nghiêu nắm thật chặt tay cô, từ tốn nói: "Thật đấy".
Sự bình tĩnh mà cô cố gắng duy trì đã hoàn toàn sụp đổ khi nghe thấy hai từ đó, ngay lập tức quay phắt đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, rút tay lại giơ lên che nửa mặt.
Khương Thượng Nghiêu hơi hoảng, dừng ngay xe lại cố gắng kéo cô ra, cô giống như con tôm cứ co người ngồi trên ghế, che mặt đi không cho anh nhìn. Phúc Đầu ngồi đằng sau tưởng có chuyện gì, hung tợn nhe hàm răng trắng nhọn hoắt ra, nhằm về phía Khương Thượng Nghiêu sủa không ngớt.
"Đồ chó ngốc, im mồm lại! Khánh Đệ." Anh cuống quýt, đột nhiên lại cảm thấy không chắc chắn, trái tim như muốn nhảy khỏi lồng ngực, mở miệng nói một các