XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Nơi Đâu

Tình Yêu Nơi Đâu

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342819

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2819 lượt.

Lưu Đại Lỗi: "Vẫn còn ngồi đấy".
Sau khi Lưu Đại Lỗi ấm ức theo anh ra ngoài, Khánh Đệ mím môi cười, cầm cốc lên uống một hớp nước, đột nhiên nhận ra đây là cốc trà của anh, bất giác như nghẹn cứng.
Khi anh quay lại trời đã sâm sẩm tối, Khánh Đệ rõ ràng đã tắm và thay quần áo, khi anh kéo ghế ngồi sát vào cô thoáng ngửi thấy mùi xà phòng thơm. Cô đẩy chiếc cốc vừa rót đầy nước về phía anh, Khương Thượng Nghiêu thuận tay cầm lên uống mấy hớp: "May quá, đang khát, vừa rồi mũi lại hít rất nhiều bụi".
Khánh Đệ vô tình liếc nhìn yết hầu đang lên xuống ở cổ anh, mặt nóng bừng quay đầu nhìn vào màn hình, tiếp tục gõ chữ.
Anh ghé sát vào người cô hỏi: "Đây là cái gì?".
"Chat, phần mềm chat, em đang chat với Đàm Viên Viên, bạn học cũ của em." Hơi thở của anh vô tình lướt qua phần tóc mai của cô, Khánh Đệ nói xong cắn chặt môi, đột nhiên nhớ lại ngày hôm ấy cô kiễng chân, bám vào vai anh, đặt môi mình lên môi anh, lòng dạ rối bời, nhất thời đánh sai vài từ.
"Cái này hay thật." Giọng anh nghe rất điềm tĩnh bình thản.
Khánh Đệ thầm mắng mình luôn bị chi phối tâm trí vì anh, định gõ hai từ tạm biệt để chào Đàm Viên Viên, đột nhiên cô thấy tai mình buồn buồn, anh đang thổi vào tai cô. Khánh Đệ vừa xấu hổ vừa bực quay lại nhìn anh, anh giữ nguyên tư thế vừa rồi, cách má cô chỉ vài phân, ánh mắt nhìn cô như trêu chọc, anh nói khẽ, "Tai em lại đỏ lên rồi".
"Anh..."
Anh cười đắc ý: "Đỏ lan tới tận cổ rồi", thấy cô ngượng tới mức không biết nên làm thế nào, anh dỗ dành: "Giúp anh lập một nick chat, có thời gian anh nói chuyện với em".
Khánh Đệ nghiến răng, lại không thể cắn anh một cái, đành trừng mắt với anh. Cho dù là vậy, nhưng tay đã mở giao diện. Bận rộn một hồi, khi hai người bắt đầu trao đổi nick cho nhau, thì điện thoại của Khương Thượng Nghiêu đổ chuông.
Đêm khuya thanh vắng, giọng Hắc Tử lại vang lên vô cùng rõ. Chỉ nghe anh ta nói: “Mình đúng là đen đủi, cả ngày tâm trạng chẳng ra gì. Vừa rồi hết giờ tăng ca về nhà, thấy cửa số nhà bị đập vỡ tan tành, mẹ mình còn nói sáng nay vừa mở cửa ra, thấy mấy con mèo chết ngay trước cửa nhà, trên tường nhà bôi bê bết máu".
Khương Thượng Nghiêu đột nhiên sầm sắc mặt, cầm điện thoại đi vài bước ra phía cửa, nói: "Có lẽ là Nhiếp Nhị. Cậu mau chuyển hai cụ đến nơi khác đi. Chuyện này chưa biết mức độ lớn nhỏ thế nào".
Đầu dây bên kia Hắc Tử nói gì đó nghe không rõ nữa, chỉ thấy ngay sau đó Khương Thượng Nghiêu lại nói: "Bên chú Đức chắc an toàn, còn sự an toàn của cậu thì sao?".
Hắc Tử lại nói gì đó, vẻ mặt Khương Thượng Nghiêu dịu lại đôi chút, trầm ngâm hồi lâu tiếp tục nghe, rồi nói: "Hai ngày sắp tới mình về Vấn Sơn, có chuyện gì đừng âm thầm chịu đựng, báo lên một tiếng".






Ánh mắt Khánh Đệ không rời khỏi người anh, đợi khi anh quay lại sẽ quay đầu đi làm như không có chuyện gì nhưng không kịp nữa, nên đành hỏi thẳng: "Nhiếp Nhị?".
Khương Thượng Nghiêu nhìn cô cười: "Đừng lo lắng, hắn chỉ dọa thôi, làm thật chắc bọn chúng không dám, động vào cảnh sát là gây án lớn. Vừa rồi chúng ta đang nói tới đâu rồi?".
Nhiếp Nhị trong lòng cực kỳ không thoải mái.
Đầu những năm 80, khi hắn còn là một tên tiểu tử loắt choắt, theo anh cả hống hách lộng hành nửa thành phố Vấn Sơn, cho tới tận khi anh hắn phải vào tù, anh em nhà họ Nhiếp mới chịu im hơi lặng tiếng. Rồi sau này nhờ con mắt tinh tường và thủ đoạn hơn người, hắn đã bao thầu được xưởng máy tiện, rồi lại đem đất của xưởng tiện đi cầm cố, sau vài lần trao qua đổi lại, hắn mới gọi là ổn định, bắt đầu ngóc đầu lên lại ở Vấn Sơn.
Đại trượng phu không thể một ngày không có quyền, tiểu trượng phu không thể một ngày không có tiền. Trải qua bao thăng trầm hắn đúc kết được một kinh nghiệm rằng: Đàn ông, không sao thoát khỏi hai chữ quyền và tiền. Mấy năm nay vì kiếm tiền, hắn cũng phải nhúng một chân vào bùn, rồi lại dùng tiền kiếm được để củng cố thế lực, cứ một vòng tuần hoàn như thế, hắn đã thiết lập được quyền lực của mình ở vương quốc dưới lòng đất tại Vấn Sơn.
"Mấy công ty than và khoáng sản nhà nước của tỉnh chiếm cứ ở những huyện khác nhau, thanh kiếm của ông ta chưa chắc đã quét tới Vấn Sơn phải không?" Nhiếp Nhị mặc dù có cảnh giác, nhưng vẫn tỏ vẻ xem thường, không quan tâm.
"Cái này cũng không chắc được. Theo tin tức mà bố vợ tôi nghe ngóng được công ty tập đoàn năm nay sẽ chỉnh đốn lại mấy công ty than nhà nước lớn, sang năm bắt đầu nhằm vào các công ty nhỏ, chủ yếu là mấy công ty có độ an toàn lao động kém và sản lượng thấp, nhất định sẽ đóng cửa hàng loạt. Đừng đùa, riêng cái khoản chỉ tiêu an toàn, bao nhiêu người..." Ngụy Hoài Nguyên dùng tay động tác cắt ngang cổ. "Nhị Ca, chuyện này không thể xem thường".
"Mẹ kiếp, mới thả có mấy năm?" Nhiếp Nhị nằm xuống suy nghĩ, lúc này hắn cảm thấy vô cùng may mắn vì đã hòa giải với lão thất Đức. Nếu thất Đức bị ép vào cảnh chó cùng rứt ném cho mỏ của hắn một mồi lửa, thì chẳng phải tự hắn lao vào lỗ châu mai rồi sao. "Thế thì phải làm sao? Cậu yên tâm,