Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Nơi Đâu

Tình Yêu Nơi Đâu

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342825

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2825 lượt.

ánh Đệ: "Anh chuyển đồ ra xe trước, chút nữa cùng đi ăn tối".
Khánh Đệ gật đầu vâng, ngay sau đó thấy Hắc Tử đi lách qua người họ, tay cầm túi lớn túi nhỏ đưa cho Hướng Lôi, nhét hết vào tay cậu ta: "Bạn gái của mình thì chăm sóc cho tốt, biết không hả?"
Hướng Lôi hết sức ngạc nhiên, lại nhìn bộ cảnh phục trên người Hắc Tử, Hắc Tử cao hơn cậu ta cả một cái đầu, đành dạ đáp lời.
Cả đám người lần lượt ra khỏi cổng, Khánh Đệ và em gái rớt lại phía sau. Ái Đệ tâm trạng vẫn rất bất ổn, Khánh Đệ nhìn thấy ngay, cô âm thầm thở dài rồi nói: "Ái Đệ, nếu như sợ ở một mình, thì cùng chị về Dã Nam đi, chị nuôi được em".
Ái Đệ cố nặn ra một nụ cười, lắc đầu: "Chị, em đã lớn rồi. Không sao đâu. Dần dần cũng sẽ quen. Chị yên tâm". Không biết nó nghĩ gì, dừng lại một lúc mới nói tiếp: "Tí nữa em không đi ăn cơm đâu, em về nhà dọn dẹp sắp xếp đồ, rồi cùng Lôi Lôi đi dọn hàng".
"Ái Đệ!"
"Chị." Ái Đệ dừng bước, vẻ mặt rất nghiêm túc. "Em là người lớn rồi. Có những việc phải tự mình đối mặt. Con đường em chọn, em cũng phải tự mình đi."
Khánh Đệ nhất thời không biết nên vui mừng hay cảm thán. Cô luôn cho rằng Ái Đệ bốc đồng lỗ mãng, có chút khôn lỏi, già đời, cô luôn lo lắng sẽ có ngày em gái sảy chân vấp ngã, vì vậy luôn bảo vệ nó dưới đôi cánh của mình. Bao năm nay cô vẫn không ngừng cố gắng và ép buộc bản thân, vì muốn sau này có thể chăm sóc cho mẹ và em. Nhưng cô quên mất rằng, cuộc đời mỗi người phải do tự mỗi người quyết định.
Trên đường về Dã Nam, cô im lặng hồi lâu không nói. Khuôn mặt Ái Đệ giống như hiện ra trước mắt, khuôn mặt nhỏ nhắn nghiêm túc và chân thành đó vẫn xinh đẹp mỹ lệ như xưa, nhưng không còn vẻ ngông nghênh nữa. Cái giá của sự trưởng thành mà phải hy sinh hạnh phúc, là bất hạnh lớn nhất trong cuộc đời mỗi người. Khánh Đệ lại một lần nữa thở dài.
Khương Thượng Nghiêu lái xe, thỉnh thoảng quay sang nhìn cô lo lắng.
Khánh Đệ cuối cùng cũng nhận ra sự quan tâm của anh, mỉm cười lơ đãng, nói: "Em không sao. Chỉ là có chút ngậm ngùi".
Anh gật đầu như hiểu: "Nhìn về phía trước, đừng quay đầu lại", ngay sau đó giải thích: "Bà anh thường nói vậy".
Khánh Đệ khẽ khựng lại, cảm thấy nhẹ nhõm hơn. "Em rất quý bà anh, và cũng thích nhà anh nữa. Mặc dù nhỏ, đồ đạc kê đầy phòng, nhưng không khí gia đính ấm áp, khiến người ta vào là muốn ngồi xuống, muốn nghỉ ngơi, muốn ngủ một giấc. Bà cũng thế, nhìn những nếp nhăn của bà là muốn mỉm cười, trong lòng cũng thấy dễ chịu hơn, nhẹ nhàng hơn, đột nhiên thấy tốt lành."
Khương Thượng Nghiêu nhìn cô với ánh mắt kỳ lạ: "Anh vào phòng em ở ký túc xá giáo viên cũng có cảm giác ấy, yên tĩnh thanh bình, chỉ muốn chợp mắt một lúc".
"Đấy là vì anh mệt rồi." Khánh Đệ quay đầu lại nhìn anh.
Anh nghe thấy thế liền phá lên cười lớn.
Khánh Đệ oán trách liếc anh, nói: "Đang tâm sự với anh mà, cố ý lảng sang chuyện khác".
Khương Thượng Nghiêu đưa cánh tay phải sang, nắm lấy tay cô, trịnh trọng nói: "Anh biết. Anh cũng nói thật đấy. Không chỉ ở ký túc xá của em đâu, thực ra chỉ cần ngồi bên cạnh em, chỗ nào cũng được, đều thấy thanh bình, chẳng phải nói gì hết, cứ thế thoải mái chỉ muốn ngủ".
Những lời mộc mạc và chân thành đó khiến Khánh Đệ cảm thấy ngượng ngùng, trong lòng lại vui sướng liếc trộm về phía anh đánh giá độ chân thật của câu nói ấy, ngọt ngào mỉm cười.
Hai người đi thẳng về thôn Châu, theo lời Khương Thượng Nghiêu thì là: "Dù sao tối nay em cũng không phải soạn giáo án, về đấy đọc sách không bằng ở đây nhìn anh".
Mấy hôm em gái ở Dã Nam, việc học máy tính của lão Lăng và Đại Lỗi cũng tạm dừng, Khánh Đệ thầm nghĩ đến đấy xem họ học hành thế nào cũng tốt. Ai ngờ khi vào trong phòng Khương Thượng Nghiêu, không thấy bàn làm việc của anh đâu nữa.
Lưu Đại Lỗi nhiệt tình pha trà rót nước, nói: "Bọn em ở phòng bên cạnh, anh Khương nói trước đây làm việc hay ăn uống đều ở trong phòng này cả, thật không ra làm sao, phải quy hoạch lại cho nghiêm túc".
Khánh Đệ tán thành: "Như vậy rất tốt".
Lưu Đại Lỗi ngửa đầu ra sau, ánh mắt như muốn nói "Chị dâu thật chậm hiểu", sau đó tặc lưỡi, đứng sát vào người Khánh Đệ nói nhỏ: "Chị dâu, chị là người rất thông minh. Sao những chuyện như thế này chị lại không tinh ý thế. Anh Khương muốn đuổi bọn em đi, rõ ràng là...".
Còn chưa nói xong, tiếng bước chân của Khương Thượng Nghiêu đã vọng lại từ ngoài cửa, Lưu Đại Lỗi lập tức ngồi thẳng người lên: "Chị dâu, chị uống nước đi".
Sau khi Khương Thượng Nghiêu vào phòng, liếc mắt nhìn qua khuôn mặt đang không hiểu chuyện gì của Khánh Đệ và vẻ mặt hết sức nghiêm túc đứng đắn của Lưu Đại Lỗi, hỏi: "Nhị Hóa, cậu lại nói lung tung gì đấy?".
"Không có gì. Chỉ hỏi chị dâu gần đây có bận không thôi."
Lưu Đại Lỗi vẻ mặt vô tội khiến Khánh Đệ không nhịn được cười. Khương Thượng Nghiêu cũng không hỏi nhiều, dặn dò Khánh Đệ: "Mấy hôm nay phải làm việc đêm, anh xuống mỏ xem tiến độ thế nào, em ở trong phòng dùng máy tính". Nói rồi cầm chiếc cốc trước mặt Khánh Đệ uống một hơi nửa cốc, quay người đi ra ngoài rồi quay đầu lại, trừng mắt nhìn