Cưng À, Cưng Chiều Anh Nữa Đi!
Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342813
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2813 lượt.
g biết tình hình cụ thể của ngày hôm ấy, bà vẫn cho rằng con út lại gây sự gì đó cãi nhau với bố. Khánh Đệ không giải thích nhiều, cô suy nghĩ rất thận trọng, nếu nói ra chân tướng sự việc, không biết người mẹ cả đời nhẫn nhịn của cô có chịu đựng được cú sốc này không.
Nhưng, Tiểu Ái quyết không bước chân vào căn nhà đó nữa.
Cô hỏi Ái Đệ: "Hướng Lôi nói thế nào?".
"Chẳng nói gì. Em cũng chỉ nói với anh ấy là cãi nhau vớí người nhà, nên đến chỗ chị ở vài ngày. Việc làm ăn ở quầy bán rau anh ấy tự lo liệu."
"Hãy thuê một căn hộ trước, về nhà chuyển những vật dụng cần thiết đến. Ở chỗ chị còn ít tiền, mấy tháng đầu vẫn có thể trụ được." Khánh Đệ thấy em gái vừa nghe cô nói đến về nhà đã co rúm người lại, trái tim khẽ nhói đau, nhưng vẫn kiên quyết nói: "Tiểu Ái, có chị đây".
Ai Đệ như được tiếp thêm dũng khí, hỏi: "Vậy mẹ thì sao?".
Khánh Đệ cắn môi trầm ngâm hồi lâu, đành nhẫn tâm quyết định, nói: "Mẹ đã sống với ông ta cả đời, chắc sẽ có cách để đối phó. Giờ chị không thể lo được cả cho mẹ, em càng không thể về ở nhà đó nữa. Nếu có chuyện, sẽ đưa mẹ ra ngoài ở sau".
"Còn cả tiền tiết kiệm của em nữa, tiền của em đều để ở nhà."
Khánh Đệ vuốt tóc em gái, nhận lời: "Yên tâm, chị sẽ lấy cho em. Đấy là của hồi môn mà Ái Đệ của chị đã phải vất vả khổ sở để dành mà".
Hai tay Ái Đệ siết mạnh, ngả đầu lên vai cô, nghẹn ngào khẽ nói: "Chị, em sợ lắm".
"Không sao. Sẽ qua cả thôi. Cho dù có gặp khó khăn, nhưng sẽ qua thôi."
Sau khi hai chị em bàn bạc xong, Khánh Đệ liền hẹn với Khương Thượng Nghiêu về Vấn Sơn thuê một căn phòng nhỏ trước, cô điện về nhà xác định xem bố có nhà hay không rồi họ mới lái xe về.
Khương Thượng Nghiêu hỏi: "Có cần anh lên cùng không?".
"Không cần. Em nói chuyện với mẹ một lát. Anh giúp em tìm xem có thứ gì để đựng đồ không, em cần phải thu dọn đồ của Ái Đệ, rồi sẽ gọi điện cho anh."
Ái Đệ lo sợ hỏi: "Vậy còn em thì sao?".
"Em có muốn cùng chị lên nhà nói chuyện với mẹ không?"
Ái Đệ đấu tranh giữa sự nhớ nhung và nỗi hoảng sợ trong lòng, cuối cùng lắc đầu nói: "Mấy ngày nữa em sẽ gọi cho mẹ".
"Vậy được. Em lên xe ngồi chờ."
Mẹ cô thấy con về, đương nhiên rất vui, cứ đi theo phía sau Khánh Đệ hỏi: "Em con đâu? Khánh Đệ, Ái Đệ không ở cùng con à?".
Khánh Đệ không muốn ở lại nhà quá lâu, vừa vào phòng thu dọn quần áo của Ái Đệ vừa giải thích với mẹ: "Nó ở dưới tầng đợi con. Mẹ, thời gian này Ái Đệ sẽ chuyển ra ngoài sống. Có chuyện gì mẹ gọi vào di động cho em, hoặc gọi cho con cũng được".
Sắc mặt mẹ cô bỗng trở nên hoảng hốt, ngồi phịch xuống mép giường, một lúc sau mới nhìn Khánh Đệ bằng ánh mắt bất lực, nói: "Khánh Đệ, con nói với em rằng, bố con với nhau không thể có mối thù không đội trời chung. Tính khí bố con không tốt, nhẫn nhịn một chút rồi sẽ qua thôi. Bao nhiêu năm nay, khổ sở vất vả để duy trì gia đình này, mẹ cũng rất khó chịu, nhưng vẫn là một gia đình đúng không? Con đi dạy học ở nơi xa như thế, Ái Đệ lại chuyển ra ngoài sống, thì còn gì là gia đình nữa? Bao năm qua mẹ là vì cái gì? Đều chẳng phải vì hai con sao?". Mẹ cô chưa nói xong đã khóc.
Khánh Đệ dừng tay, nhìn người mẹ già nua trước tuổi của mình, trong lòng vừa thấy có lỗi vừa tức giận.
Cảnh mẹ một tay kéo cô, một tay ôm Ái Đệ hoảng hốt đi từ Vấn Sơn về Dã Nam lại hiện ra trong đầu, năm đó cô cũng đã từng phản kháng lại, đấy là khi cô vẫn còn ôm ấp những mộng tưởng đẹp đẽ với cuộc sống.
Sự phẫn nộ trong lòng Khánh Đệ dần nhạt đi, chỉ còn lại nỗi bi thương không nói thành lời. "Mẹ, mẹ có bao giờ nghĩ rằng, nếu năm đó mẹ ly hôn với ông ta, thì chúng ta sẽ thế nào không? Có thể mẹ vẫn ở quê và đã tìm được một người đàn ông khác, cũng có thể mẹ đã đi làm, dù tiền kiếm được chỉ đủ mua mấy túi gạo. Mặc dù khổ nhưng không cần phải cầm bát xin ăn như bây giờ, con và Ái Đệ cũng vẫn sẽ trưởng thành, mẹ cũng có được khoảng hai mươi năm vui vẻ. Mẹ, nếu cho mẹ được chọn lại, thì như thế Iiệu có tốt hơn không?"
Mẹ cô im lặng, khuôn mặt đờ đẫn trái tim nguội lạnh, thấy Khánh Đệ lại bắt đầu thu dọn đồ đạc, bà đột nhiên túm chặt tay cô, cầu khẩn: "Khánh Đệ, chúng ta hãy thương lượng một chút, nhẫn nhịn thêm hai năm nữa, khi con và Ái Đệ đã lấy chồng, mẹ hoàn thành tâm nguyện rồi, các con muốn thế nào cũng được".
"Mẹ!" Khánh Đệ ném đồ trên tay xuống, không thể kiềm chế được cơn giận trong lòng: "Còn phải nhịn thế nào nữa? Ông ta vốn không phải là người. Chỉ cần ông ta còn một chút nhân tính sẽ không làm những chuyện đó! Ái Đệ giờ đang ở bên ngoài, cứ nói đến bố là nó run cầm cập. Mẹ, mẹ muốn giúp ông ta ép Ái Đệ vào đường sao?".
Cô nói xong, không để ý tới phản ứng của mẹ, kéo ngăn kéo ra tìm tiền.Sau đó, cơn giận được đè nén bởi vẻ bình tĩnh bề ngoài đang lan ra toàn thân, cô quay người lại hỏi mẹ: "Mẹ, mẹ có động vào tiền tiết kiệm của Ái Đệ không?".
Mẹ cô lắc đầu quầy quậy, Khánh Đệ còn chưa kịp mở miệng hỏi thêm, đã nghe thấy giọng nói lè nhè kéo dài sặc mùi rượu của bố cô vang lên ngoài cửa: "Tao lấy đấy, làm sao?".
Đây chính là dấu hiệu cho thấy ông ta s