80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Nơi Đâu

Tình Yêu Nơi Đâu

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342829

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2829 lượt.

ắp bùng nổ.
Mẹ Khánh Đệ nhất thời tinh thần hỗn loạn, liếc mắt nhìn về phía con gái đang mặt đanh lại đứng trước bàn, vội bật dậy: "Lão Thẩm, về rồi à? Hiếm khi Khánh Đệ về...".
"Cút!" Bố cô vung tay hất mẹ cô ra, đứng trước cửa phòng chỉ thẳng vào mặt Khánh Đệ chửi rủa: "Mau cút cho tao! Nuôi con chó nó còn biết vẫy đuôi mừng chủ, nuôi hai đứa tiện nhân chúng mày thật chẳng ra cái quái gì! Tiền tao cầm đấy, thì sao? Tao nuôi chúng mày lớn phải ăn phải uống không cần tiền chắc? Ông mày bỏ tiền ra nuôi thì chúng mày phải trả! Sau này nếu thiếu một đồng tiền dưỡng lão, ông không để chúng mày yên đâu!".
Ông ta nói xong định túm Khánh Đệ lôi ra ngoài, mẹ cô giơ tay ra chắn ngang, lại một lần nữa bị ông ta đẩy ngã dúi dụi vào góc tường, Khánh Đệ vớ lấy cái lược trên bàn nhằm thẳng vào mặt ông ta mà bổ tới, ông ta không kịp đề phòng, trong lúc né người để tránh, Khánh Đệ đã chạy thoát khỏi phòng. Trong chốc lát, cô điềm tĩnh quay lại, trên tay là con dao sáng loáng, con dao bị cô cắm phập vào cửa gỗ, cửa rung lên từng hồi.
"Khánh Đệ." Mẹ cô kinh hãi.
Khánh Đệ lờ đi như không nghe thấy, đôi mắt sắc lẹm không rời khỏi người bố: "Thẩm Nhị Phong, ông cứ việc gây hấn, nếu ông không sợ tai tiếng truyền tới cơ quan làm mất mặt tổ tông họ Thẩm!".
Một Khánh Đệ ghê gớm đanh đá như thế ông ta chưa từng thấy. Trong ấn tượng của mình, con gái thứ hai còn có chút giống bố, con gái đầu mềm yếu giống hệt mẹ. Lúc này, ông ta có chút kinh ngạc, lại có chút thẹn quá hóa giận, mặt đỏ gay xuống tận cổ, những thớ thịt trên mặt giật giật, bước từng bước lớn về phía trước, cánh tay to lớn vung ra, miệng chửi rủa: "Ông mày cũng...".
Khánh Đệ chuẩn bị rút con dao đang cắm ở cửa xuống, thì một bóng người lướt qua bên cạnh cô, bàn tay điên dại của bố cô bị người đó giữ chặt trên không trung. "Chú, chú bớt giận."
"Mẹ mày chứ..." Thẩm Nhị Phong gắng sức rút tay lại, cổ tay như bị kẹp bởi kìm sắt, lần nào cũng vô ích, bất giác nổi giận đùng đùng chửi bới: "Đồ ranh con!", vung tay trái lên, định đập vào cổ người đứng phía trước.
Cánh tay trái Khương Thượng Nghiêu nắm chặt cổ tay ông ta, tay phải hất bàn tay kia ra, đồng thời tung chân đá thẳng vào ngực, động tác nhanh nhẹn dứt khoát.
Chỉ thấy Thẩm Nhị Phong bị Khương Thượng Nghiêu đạp một cái đập người vào tủ đầu giường, tay ôm bụng thở hồng hộc, anh quay lại nhìn Khánh Đệ với đôi mắt áy náy, rồi quay sang nói với Thẩm Nhị Phong: "Chú. Chú bớt giận. Có chuyện gì chúng ta từ từ thương lượng. Động tay động chân không hay lắm". Nói rồi đưa di động cho Khánh Đệ, dặn dò: "Em gọi điện cho Hắc Tử, chuyện này vẫn để cậu ta đến giải quyết thì hơn".
Mẹ Khánh Đệ vẫn đang sững sờ đứng bên cạnh giờ mới giật mình bừng tỉnh, quay trái quay phải, cuối cùng vẫn hét gọi: "Lão Thẩm", rồi chạy lại đỡ chồng đứng dậy. Thẩm Nhị Phong đang giận dữ, hất tay đẩy vợ ra, ngồi dưới đất nhíu mày hỏi Khánh Đệ: "Đồ con gái mất nết, mới ra ngoài mấy ngày mà đã quan hệ với loại đàn ông đầu đường xó chợ rồi".
Khánh Đệ nghiêm sắc mặt, chẳng buồn để ý tới bố, điện thoại.
Khương Thượng Nghiêu khẽ nhíu mày, ngồi xổm xuống, nhìn Thẩm Nhị Phong, rồi móc bao thuốc ra ném cho ông ta một điếu, chẳng cần biết ông ta có nhận hay không, tự mình rút một điếu châm hút.
Chẳng mấy chốc Hắc Tử cùng đồng nghiệp đã đến dưới khu nhà cô, Ái Đệ đang ngồi trên bậc cầu thang đờ đẫn, Hắc Tử thấy vui vui: "Tiểu nha đầu, anh đến cứu nguy đây, cũng không thèm chào anh một tiếng?".
Ái Đệ liếc mắt nhìn anh ta một cái, rồi lại tiếp tục nhìn về hướng vừa nhìn, ánh mắt thất thần. Hắc Tử nhìn theo ánh mắt Ái Đệ, bên ngoài cánh cửa sắt không một bóng người, ngay lập tức anh ta trở nên gượng gạo, men theo chân cầu thang nơi Ái Đệ ngồi đi lên trên.
Người như Thẩm Nhị Phong, nhìn tưởng hung hăng tìm bạo, thực ra chỉ được cái miệng hùm gan sứa, ngoài cứng trong mềm. Nhân tính của con người đã được ngầm mặc định với suy nghĩ kẻ mạnh bắt nạt kẻ yếu, khi gặp kẻ mạnh thật sự, ông ta sẽ xuống nước ngay.
Sau khi Hắc Tử đưa đồng nghiệp lên thực hiện đúng quy trình làm việc, hỏi cung, ghi chép, còn chưa hỏi xong Thẩm Nhị Phong đã móc tiền tiết kiệm của Ái Đệ ra trả.
Trước khi chuyển đồ ra cửa, Khánh Đệ quay lại nhìn mẹ nói: "Mẹ, lát nữa con sẽ gọi điện cho mẹ".
Mẹ cô cố ngăn nước mắt gật đầu.
Vừa xuống được hai tầng, thì nghe thấy giọng một người đàn ông mắng Ái Đệ: "Mấy hôm nay em làm gì hả? Ái Đệ, chuyện làm ăn cũng không cần lo nữa hả? Ngày nào chị anh cũng phải bế con đến trông hàng giúp chúng ta, thế chị ấy không phải lo việc buôn bán của mình chắc?".
Ngay sau đó là tiếng Ái Đệ ấm ức: "Lôi Lôi"
"Hướng Lôi."
Người đó quay đầu lại thấy Khánh Đệ, lập tức gọi: "Chị, chị không sao chứ? Nghe Ái Đệ nói vì cô ấy mà chị và chú cãi nhau, em nghe điện xong liền chạy vội tới đây".
Khánh Đệ cười gật đầu: "Sao không lên nhà?".
Thấy Hướng Lôi vò tóc, động tác trẻ con đó có vài phần rất giống Diêu Cảnh Trình, nói: "Thì em gặp Ái Đệ ở đây, đang nói mấy câu."
Khương Thượng Nghiêu liếc nhìn cậu ta rồi nói với Kh