Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342821
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2821 lượt.
nữa, Thạch Đầu không thể suốt ngày gặp vận xui được đúng không ạ?".
Đối với hai từ gặp may, Khương Thượng Nghiêu chưa bao giờ giải thích nhiều về nó, chỉ cười, đưa câu chuyện về lại đúng chủ đề của nó: "Không chỉ là chuyện giếng than thứ hai, nếu nói tới trường hợp xấu, lần chỉnh đốn này phá sản là điều không tránh khỏi, thiết bị an toàn cũng phải đầu tư không ít. Suy nghĩ của cháu là, sản lượng lớn như thế, bán lẻ chẳng thú vị gì, chi bằng tìm người hợp tác. Cây to bóng lớn, lại không cần phải suy nghĩ đến chi phí cho kênh tiêu thụ".
"Ý của cậu là…" Chú Đức nheo mắt lại: "Tập đoàn năng lượng của tỉnh?".
Khương Thượng Nghiêu thầm tán dương, quả nhiên gừng càng già càng cay. Anh ngồi thẳng người lên, trình bày rõ suy nghĩ đã tính toán từ lâu: "Chú Đức, các xưởng luyện than cốc ở Vấn Sơn đều là các doanh nghiệp đã già nua, bao nhiêu năm cũng chẳng có gì thay đổi, thiết bị lạc hậu, ô nhiễm vô cùng. Nếu có thể cải tạo mới lại từ đầu, thì than Antraxit ở mỏ của cháu có thể là nguyên liệu để luyện cốc tốt. Cháu đang nghĩ, bên cạnh Vấn Sơn nguồn tài nguyên phong phú, hoàn toàn không cần quan tâm đến vấn đề vật liệu. Nếu tập đoàn năng lượng này có con mắt nhìn xa trông rộng, đầu tư vào xưởng luyện cốc của Vấn Sơn, công nghiệp hóa ngành than, khí đốt, đừng nói tới chuyện khác, giờ thị trường thép đang phát triển như thế, chỉ riêng luyện kim một năm đã phải tiêu hao bao nhiêu? Có điều cháu cũng chỉ nói thế thôi, chứ nếu làm thật cháu không có bản lĩnh lớn như vậy".
Hắc Tử sững người mất một lúc, vỗ đùi kêu lên: "Thạch Đầu, cậu thật là thằng có dã tâm lớn".
Khương Thượng Nghiêu lấy lại cách nói trẻ con trước mặt Hắc Tử, liếc mắt nhìn Hắc Tử một cái rồi phản bác: "Như thế người ta gọi là có chí hướng! Còn như cậu thì sẽ được gọi ỉn ăn chờ chết".
Phản ứng bộc lộ bản tính này rõ ràng là muốn mua vui cho chú Đức, chú Đức vui sướng nhìn hai đứa trẻ đấu khẩu với nhau, rồi sau đó xua tay nói: "Con đường ta đi những năm trước quả thật quá bảo thủ, chỉ nghĩ cách làm tốt ngành vận chuyển, không kẻ nào động đến là được rồi, cuối cùng lại để cho Nhiếp Nhị có cơ hội. Đừng nói tới những chuyện khác, chỉ bàn về vấn đề quan hệ bên trên, có thể làm được ở những ngành này, thực tế không sao bì được với Nhiếp Nhị". Chú Đức như suy nghĩ điều gì đó, ánh mắt tiếc nuối. Trầm ngâm hồi lâu, đột nhiên lấy lại tinh thần, nói "Cũng chẳng phải hoàn toàn không có cách. Có điều, Thạch Đầu này, chuyện từ từ đâu sẽ có đó, nhìn xa trông rộng là tốt, nhưng, khi bắt tay vào làm không nên sốt ruột. Trước tiên phải tạo được thế lực đã, rồi kiên nhẫn chờ đợi, ắt sẽ có cơ hội".
Khương Thượng Nghiêu suy nghĩ về câu nói này hồi lâu, sau đó im lặng gật đầu.
"Cậu cứ chuẩn bị đồ đi, trước Tết ta sẽ cùng cậu tới Nguyên Châu một chuyến. Gặp mấy người bạn cũ."
Hắc Tử còn đang gãi đầu, Khương Thượng Nghiêu đã phản ứng lại ngay, cung kính hỏi: "Chú Đức, quà kiểu gì ạ?".
"Tùy cậu, nhưng phải nho nhã một chút. Chữ hay tranh đều được. Đừng có mua mấy hàng nhái tới, bạn ta đều là chuyên gia cả đấy"
Khương Thượng Nghiêu nói cháu hiểu, khéo léo cảm ơn ý tốt của chú Đức khi giữ ở lại ăn cơm. Lúc đi ra cửa, anh đưa mắt nhìn về phía sông Tích Sa đang chảy không ngừng, vươn vai hít thở, cảm giác khoan khoái nhẹ nhàng vô cùng như thoát ra từ mỗi lỗ chân lông, ánh mắt ngời lên đầy ý chí.
Hắc Tử tiễn anh ra ngoài hỏi: "Không ở lại ăn cơm thật à? Về nhà ăn?".
"Mấy tháng rồi chưa được nói chuyện với mẹ và bà, tết Trung Thu còn không về nhà ăn cơm nữa, e là sau này không thể bước qua cửa vào nhà mất. Mình phải đến đường Tiền Tiến, đón Khánh Đệ về cùng."
"Hôm nay gặp người lớn? Cậu hành động nhanh quá đấy!" Hắc Tử ngoác miệng kêu, nhưng ngay lập tức vội khép lại, hiếm thấy anh ta nhăn trán nhíu mày bao giờ, định nói gì đó nhưng rồi lại thôi.
"Người anh em, cậu phải cố gắng lên, đừng để mình vượt mặt." Khương Thượng Nghiêu đắc ý vỗ vai bạn, trêu nói.
Vẻ giận dữ của Hắc Tử càng hiện rõ, đợi khi Khương Thượng Nghiêu lái xe chuẩn bị ra khỏi cửa, Hắc Tử mới hỏi: "Khánh Đệ ở đường Tiền Tiến? Chỗ em gái?".
Klurưng Thượng Nghiêu không hiểu: "Đúng. Đường Tiền Tiến thì sao?".
"Không sao, mình cũng chỉ tiện thể hỏi vậy thôi."
"Vậy mình đi trước đây. Có gì điện thoại." Khương Thượng Nghiêu khi đánh tay lái đi không kịp nghe thấy tiếng Hắc Tử lầm bầm đằng sau: "Tiểu nha đầu đó nhỏ như thế đã sống chung với người khác, hai người là anh chị không chịu quản gì hết".
Sau khi lên xe, Khánh Đệ hỏi Khương Thượng Nghiêu: "Cười gì thế? Nhặt được ngọc à?".
Khương Thượng Nghiêu nhướng mày: "Ừ, nhặt được ngọc, rất đẹp".
Dáng người Khánh Đệ cao ráo, có thể nói như một cái mắc quần áo chuẩn, nếu trang điểm cẩn thận sẽ rất xinh. Vừa rồi nhìn từ xa, cô đứng nơi đầu phố thong dong như ngọc trong gió, vô cùng bắt mắt.
"Đồ đắt tiền thế này có thể không đẹp sao được?" Khánh Đệ kéo vạt áo, trừng mắt với anh: "Còn định lừa em! Em gái em là người trong nghề, chỉ vừa nhìn đã biết bộ đồ này không thế nào mua bằng cái giá mà anh nói".
"Ăn diện chẳng