Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Nơi Đâu

Tình Yêu Nơi Đâu

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342833

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2833 lượt.

húng ta gặp ở dưới chân cầu thang nhà em hôm ấy? Em không thích cậu ta?".
"Không phải không thích. Ái Đệ nói Hướng Lôi đối với nó rất tốt, nhưng em luôn cảm thấy cả hai đứa còn quá nhỏ, chưa thể gánh vác được chuyện gì. Đặc biệt là Hướng Lôi, mới hai mươi hai tuổi, chưa phải người lớn mà cũng chẳng còn trẻ con."
"Không tán thành thì em khuyên Ái Đệ thử xem, lui lại hai năm nữa có sao đâu."
Khánh Đệ hồi lâu không lên tiếng, cuối cùng thở dài, thất vọng nói: "Em hỏi nó đã suy nghĩ kỹ chưa, nó nói nghĩ kỹ rồi. Vậy thì em không khuyên nữa, đường nó chọn, nó phải tự đi thôi".
Lễ cưới của Ái Đệ được định vào ngày mười một, chỉ có hơn mười ngày ngắn ngủi, rõ ràng không thể chuẩn bị kịp được.
Nhưng Ái Đệ cũng chẳng quan tâm, nó đĩnh đạc nói: "Buổi sáng đến cục dân chính đăng ký kết hôn, buổi trưa mời bạn bè họ hàng ăn bữa cơm là xong mà. Nhà anh ấy ở thị trấn bên cạnh, họ hàng thân thích cũng chẳng nhiều. Chúng ta lại càng không cần phải bàn... Lão khốn, à ông ta, em căn bản không có ý định thông báo với ông ta, bác trai bác gái em cũng không mời, thấy em lấy chồng thế này chắc họ sẽ cười nhạo sau lưng em. Còn cậu mợ, chẳng biết họ có thời gian không. Thôi, dù sao bọn em cũng chẳng có nhiều tiền, đặt vài bàn ở nhà hàng của chú Hướng Lôi mở, những thứ khác sau này từ từ tính".
Ái Đệ nói xong, thấy chị gái trừng mắt nhìn mình, không nói lời nào, nó khẽ hỏi mẹ: "Chị con sao thế?".
Mẹ cô vẫn đang nước mắt ròng ròng, nào còn để ý tới việc phải trả lời con.
Khánh Đệ mặt lạnh lùng hỏi: "Em mau nói thật cho chị biết, có phải em và Hướng Lôi... đã... làm chuyện đó rồi không?".
Ái Đệ đột nhiên đỏ ửng mặt, ấp úng nói: "Cái đó, cũng là bình thường mà".
Khánh Đệ gần như hét lên rồi đứng bật dậy: "Em có thai thật à?".
Câu nói này lập tức khiến mẹ cô sợ hãi ngưng bặt không khóc nữa, nhìn con gái lớn rồi lại quay sang nhìn con gái nhỏ: "Ái Đệ, không phải vậy chứ? Con nói với mẹ đi, mấy tháng rồi? Trời ạ, con phải cẩn thận, chuyện lớn như thế..."
Ái Đệ tức giận giậm chân: "Chị, chị nghĩ em có thai thật sao? Không có thai thì không được kết hôn à? Em không có, không có, không có".
Thấy chị gái thở phào nhẹ nhõm, mềm nhũn người ngồi xuống chân giường, Ái Đệ biết chị lo cho mình, nó cũng dịu giọng năn nỉ: "Chị, Lôi Lôi rất tốt, em cũng thật lòng muốn lấy chồng. Trời vừa sáng anh ấy đã đi lấy rau, buổi sáng trời lạnh như thế, đi xe máy tay lạnh cóng, anh ấy đã ủ tay trong lòng cho ấm lên rồi mới dám chạm vào mặt em gọi em dậy. Buổi chiều không có việc gì làm, anh ấy ngồi sau quầy ngủ gà ngủ gật, vì muốn để em ở nhà ngủ thêm một chút. Chị, chẳng phải chị đã nói, chỉ cần người ta có nhân phẩm tốt là được sao?".
Khánh Đệ nhớ lại hành động của Hướng Lôi qua vài Iần gặp mặt, suy nghĩ hồi lâu, vẫn có chút không cam lòng: "Nhân phẩm cũng được, nhưng không có chủ kiến, mẹ cậu ta nói gì, chị cậu ta nói gì, cậu ta cũng không có chủ kiến".
Ái Đệ lập tức cười: "Chẳng phải em cũng thường xuyên nói chị em thế này, chị em thế kia ư, anh ấy không có chủ kiến càng tốt, sau này em sẽ làm chủ mọi việc".
Mẹ cô cũng vui mừng ra mặt, gật đầu liên tục nói: "Thế cũng tốt, Ái Đệ có thể làm chủ trong nhà cũng tốt".
Mẹ và em gái đã quyết tâm như thế Khánh Đệ buồn bã: "Trước kia ai đã từng dán một bức ảnh cô dâu mặc váy trắng lên bàn học, nói sau này cũng phải như thế?".
Ái Đệ bĩu môi, mắt sáng bừng lên rồi bất lực quay sang nhìn chị: "Khi ấy, chẳng phải em còn nhỏ sao? ", nói xong lại hào hứng: "Áo cưới thuê cũng rẻ thôi, em thuê một bộ là được. Em mặc kệ, chị, chị hứa sẽ tặng váy cưới cho em mà. Giờ em không yêu cầu cao như trước nữa, em chỉ cần một bộ váy cưới màu hồng thôi".
Ngày mười một hôm ấy, Ái Đệ mặc bộ váy cưới màu hồng chị gái tặng đi nhận đăng ký kết hôn, sau khi quay về đi tiếp khách một vòng theo nghi lễ đón dâu. Mẹ cô lấy ra chiếc vòng vàng bà lén mua bằng tiền riêng, thêm cả đồ trang sức do bà bác tặng, Ái Đệ càng thêm rực rỡ tươi tắn như hoa, mắt nó tràn ngập hạnh phúc, chỉ trang điểm nhẹ, Ái Đệ nhìn chẳng có chút nào tất bật giống những cô dâu chuẩn bị gấp gáp cho hôn lễ vào ngày mười một.
Khương Thượng Nghiêu báo cho Hắc Tử và Quang Diệu tới giúp đỡ hai chị em họ trước, một đội xe đưa rước gồm tám chiếc xe mới nhập khẩu, hơn mười thanh niên khỏe mạnh tầm hơn hai mươi tuổi tới để phụ việc, một hôn lễ đơn giản nhưng không khí chuẩn bị lại rất tấp nập.
Lần đầu tiên mẹ Khánh Đệ gặp Khương Thượng Nghiêu ở nhà mình, chính là bạn trai của Khánh Đệ mà Ái Đệ thường xuyên nhắc tới, khi đó đã tung chân đá, khiến chồng bà bay xa mét khiến bà sợ hãi. Lần này, mẹ Khánh Đệ lại thấy nghi ngờ, Khương Thượng Nghiêu nho nhã ngồi bên cạnh bàn tiếp khách, gặp ai cũng cười rất tươi cung kính kia, rốt cuộc có phải là cùng một người không? Nếu nói về hình thức thì hơn đứt con rể út, mẹ khánh Đệ cảm thấy rất hài lòng với điểm này. Có ý định muốn ngồi xuống hỏi thăm gia cảnh của Khương Thượng Nghiêu, nhưng lại vừa bận rộn tiếp đón khách khứa, cùng sự kinh hãi còn sót lại từ lần trước, thêm xung quanh tiệc c