Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Nơi Đâu

Tình Yêu Nơi Đâu

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1343263

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3263 lượt.

đàn ông thì chỉ cần lôi nhau đi uống rượu, khi đã ngà ngà say bảy, tám phần rồi vỗ ngực coi như việc đã thỏa thuận xong. Tâm ý của phụ nữ vấn đã khó dò đoán, huống hồ cô ta lại là cao thủ, luôn chơi trò vòng vo với anh. Khương Thượng Nghiêu được rèn giũa mấy năm trong tù, dưỡng khí công phu cũng đã tu luyện thâm hậu rồi, việc đón tiếp khách sáo, nói qua tán lại cũng học cách nhẫn nại nhiều. Có điều khi nhớ tới ánh mắt của Nhị Hóa, tự nhiên anh lại thấy bực bội.
"Chỗ tôi giới thiệu cũng rất được phải không? Khắp Nguyên Châu này khi nhắc tới cơm tây, có lẽ chẳng chỗ nào bằng được với chỗ này."
Giọng điệu tự phụ của cô ta khiến Khương Thượng Nghiêu không biết phải nói gì. Giả bộ y như thật vậy, biết rõ xuất thân của anh, cũng rất hiểu lý do vì sao anh phải vào tù, thế mà vẫn còn tỏ ra bề thế danh giá, cứ như vừa rồi không nhìn thấy sự lúng túng của anh khi sử dụng dao dĩa vậy.
Anh cười không ra hưởng ứng mà cũng chẳng tỏ thờ ơ, nào ngờ chỉ trong nháy mắt, Trạch Trí đã nheo mắt lại, trêu anh: "Tôi biết anh đang rất chán ghét tôi. Đàn ông có mấy người thích ăn đồ tây đâu? Làm gì có ai cắt từng miếng thịt ăn mà vui vẻ? Chẳng qua cũng là vì muốn nịnh phụ nữ thôi".






Nụ cười của Khương Thượng Nghiêu nhất thời cứng lại, mặc dù nói đã quen với tính cách thất thường khó nắm bắt của cô ta, nhưng vẫn không tránh khỏi cảm giác sượng sùng, cuối cùng đành cười nói: "Cô thật là, bảo người ta phải nói thế nào đây?".
"Muốn nói tôi mâu thuẫn quá chứ gì? Vừa rồi còn chăm lo cho thể diện của người ta, ngay lập tức đã bóc mẽ những lời dối trá ấy. Thành tật rồi, chẳng thể khống chế được, lúc nào cũng muốn cười người khác."
Anh thẳng thắn gật đầu: "Đúng thế. Tâm lý ấy, thật kỳ quái mà cũng thật thú vị".
"Thú vị là có ý gì?" Cô ta mím môi nín cười nhìn anh chằm chằm, ngón tay xoay xoay quanh cốc cà phê: "Hứng thú với tôi rồi chứ gì".
Khương Thượng Nghiêu ngồi gần lại, như đang nghĩ điều gì đó đáp trả ánh mắt của cô ta. Ánh mắt sâu hút, khuôn mặt khôi ngô dưới ánh đèn mờ ảo càng làm tăng thêm sức hút nam tính của anh.
"Chính là người vẫn thường viết thư cho anh phải không?" Thấy khuôn mặt vốn luôn tỏ ra điềm đạm bình thản của anh thoáng kinh ngạc, cô ta bật cười, nói đầy hàm ý: "Chẳng phải là tin tức gì đâu. Có mấy lá thư quản giáo của khu phòng giam số ba cho quản giáo khu phòng giam số hai mượn, đại khái là đã đọc qua hết rồi. Nghe nói dùng để làm ấm lòng những phạm nhân ở đó, khuyên răn họ sớm cải tà quy chính làm lại. Sao, bạn gái anh à?".
Khương Thượng Nghiêu nhìn chằm chằm vào khuôn mặt với nụ cười xinh đẹp của cô ta, trong lòng bỗng thấy chán ghét, thậm chí còn thấy căm hận chính bản thân mình lúc này đây lại ngồi ở một nơi xét về ánh sáng hay địa điểm đều là những thứ mang lại cảm giác ấm áp, giả lả vờ vịt với một người phụ nữ khác. Anh chau mày, hỏi thẳng: "Cô hãy đi thẳng vào vấn đề đi. Cô muốn gì? Và cô có thể cho tôi cái gì?".
Trạch Trí mím chặt môi, thận trọng đánh giá người đột nhiên mất hết kiên nhẫn muốn kết thúc vấn đề đang ngồi trước mặt mình, tâm trạng tốt đẹp trong buổi tối hôm nay cũng tiêu tan, cô ta hỏi lại giận dỗi như một đứa trẻ: "Thế anh có thể cho tôi cái gì?".
\'\'Cổ phần trên mỏ. Giữa năm nay sản lượng có thể đạt tới một trăm hai mươi vạn tấn, cô muốn bao nhiêu cứ việc ra giá. Trong tay tôi có 90% cổ phần, nói lời giữ lời."
"Bị tôi chọc cho giận rồi, lòng vòng loanh quanh, thế nào? Không đủ kiên nhẫn nữa?" Cô nghịch nghịch mấy bông hồng cắm trong lọ thủy tinh, giật từng cánh từng cánh hoa xuống, nhìn chằm chằm vào đài hoa trơ trọi hồi lâu, sau đó ngẩng lên nhìn anh nói: "Tôi cần tiền để làm gì? Tôi chỉ cần một người đàn ông. Nói chính xác thì là, tìm một người đàn ông cho đứa con tương lai của mình. Đương nhiên, tiêu chuẩn của người đàn ông này phải hoàn toàn khác với tiêu chuẩn mà mẹ tôi đặt ra, tôi cần một người đẹp trai, có khí chất, cao lớn, cơ thể khỏe mạnh, đầu óc nhanh nhẹn thông minh. Những thứ khác tôi chẳng quan tâm, à, cũng không hẳn thế, tốt nhất thì người đàn ông đó là người có câu chuyện của riêng mình, như thế tôi mới thấy hứng thú với anh ta hơn". Nói rồi, cô ta phá lên cười với anh: "Còn những thứ tôi có thể làm cho anh ta... mối quan hệ, thể diện, một sự hỗ trợ đắc lực".
Đã nói thẳng tới mức này rồi, Khương Thượng Nghiêu cũng chẳng vờ vịt nữa, châm một điếu thuốc, nhìn cô ta qua làn khói mỏng: "Xem ra như thế này thì, việc làm ăn này không cần phải tốn thời gian thương lượng thêm nữa. Những thứ cô cần tôi không thể đáp ứng được, còn thứ tôi có thể cho cô, cô lại chẳng màng". Anh gọi nhân viên phục vụ yêu cầu thanh toán.
Trạch Trí ngả người dựa vào ghế, lẳng lặng quan sát nhất cử nhất động của anh. Lòng thầm nghĩ điều kiện gia đình như thế sao có thể nuôi được một người như vậy nhỉ? Thông minh mà không có gian xảo, hướng nội nhưng thỉnh thoảng cũng đế lộ ra sự kiêu ngạo, đến ngay cả dáng vẻ nghiêm túc cũng khiến người bên cạnh cảm nhận được khí chất đàn ông.
"Phó Khả Vi, anh