Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1343262
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3262 lượt.
nghe nói tới cái tên này rồi chứ?" Liếc thấy bàn tay anh thoáng khựng lại khi đang ký, Trạch Trí đột nhiên cảm thấy vui vẻ: "Người như chú Phó không dễ tiếp cận làm thân, ngay đến bố tôi cũng thường nói vị trí của ông mà nhường cho Phó Khả Vi, thì chưa biết chừng ai hơn ai. Tôi phải hỏi thư ký của ông mới biết, tập đoàn năng lượng gần đây đang nhắm vào nhà máy luyện than cốc của Vấn Sơn…"
Khương Thượng Nghiêu lén hít một hơi thật sâu, việc này hoàn toàn trùng hợp với những suy nghĩ của anh. Anh nhấp một ngụm cà phê, thứ nước uống mà dù thế nào anh cũng không quen được, bình tĩnh chờ đợi tiếp câu sau.
"Họ có ý định đầu tư xây dựng một nhà máy sản xuất than lớn ở khu vực bên cạnh. Mặc dù tôi không hiểu nhiều về chuyện làm ăn, nhưng tôi cảm thấy, cơ hội này còn quan trọng hơn danh sách kia nhiều. Thậm chí có thể nói, leo được vào tập đoàn năng lượng, cũng đồng nghĩa với việc đổi đời."
Xã hội này, những thương nhân có gia thế quan chức bao giờ cũng có ưu thế hơn những người làm ăn tự lực cánh sinh. Đạo lý này, Khương Thượng Nghiêu rất hiểu. Nhưng... "Cô có chắc không? Theo như cô nói, Phó Khả Vi rất khó làm thân." Điểm này chú Đức cũng đã nhắc nhở anh rồi.
"Đây không phải là chuyện mình tôi có thể làm. Có thành hay không, quyết định ở quan hệ của tôi và năng lực của anh..."
Khương Thượng Nghiêu cúi đầu trầm ngâm, Mạnh Thời Bình đã từng tiết lộ một tin tức mấy năm sắp tới sẽ có đầu tư lớn về cơ sở hạ tầng, điều đó có nghĩa là ngành bất động sàn sẽ ngày càng phát triển, ngành thép, nhôm cũng phát triển theo, còn ngành luyện than... Anh ngước mắt lên nhìn Trạch Trí, quả quyết nói: "10% cổ phần".
Trạch Trí không hài lòng nhìn anh một cái, im lặng không nói gì.
Khương Thượng Nghiêu ngầm nghiến răng, thuyết phục: "Cô nghĩ xem, không cần phải làm gì nhiều, châu u, châu Mỹ, châu Đại Dương, cô muốn đi đâu chơi cũng được. Không chừng ở một trong những nơi đó cô lại gặp được người đàn ông cao lớn thông minh điển trai có khí chất, thậm chí có cả câu chuyện riêng cả gia thế nữa không chừng".
Trạch Trí bị những lời của anh chọc cho phì cười: "Nói y như thật vậy. Cứ cho đúng như những gì anh nói, thì 10% cũng không đủ tiêu".
Nét cười của Khương Thượng Nghiêu đọng lại nơi đáy mắt, nói khẽ: "Cái này có thể thương lượng".
Cho tới tận khi xe lên đường cao tốc ra khỏi Nguyên Châu, Khương Thượng Nghiêu vẫn nhắm mắt suy nghĩ. Lưu Đại Lỗi nghiêng mặt nhìn anh mấy lần, cuối cùng lấy hết dũng khí thăm dò anh: "Anh Khương, người phụ nữ đó…"
"Về đừng có nhiều lời đấy." Khương Thượng Nghiêu không thay đổi sắc mặt khi nói xong câu nói đó, tiếp tục nghỉ ngơi.
"Em hiểu." Lưu Đại Lỗi có chút không cam tâm. "Nhưng nếu chị dâu em biết, thì chị ấy sẽ giận lắm."
Khương Thượng Nghiêu nhíu mày, một lúc sau mới nói: "Vì vậy mới bảo cậu quản lý cái miệng của mình cho tốt, đừng để cô ấy biết".
Giọng anh nghiêm khắc, Lưu Đại Lỗi liếc nhìn sắc mặt anh, rồi lập tức im bặt.
Khương Thượng Nghiêu thở hắt ra một cái, nhìn về phía trước, trong đầu vẫn lởn vờn câu nói của Trạch Trí trước khi rời đi: "Nói thật tiền đối với tôi chẳng có nhiều sức hấp dẫn, nhưng không có cũng không được. Kết quả đạt được ngày hôm nay tôi không thất vọng chút nào hết. Khương Thượng Nghiêu, sự kiên định của anh, hoàn toàn vì chưa từng được nếm qua mùi vị của quyền lực. Đấy chính là thang thuốc hồi xuân của đàn ông…".
Nụ cười đó của cô ta cho tới tận bây giờ khi nhớ lại, anh vẫn thấy lạnh cả người.
Về tới thôn Nam, chưa đến mười một giờ, Khánh Đệ đã đi ngủ từ sớm. Mơ mơ màng màng ra mở cửa cho anh, cô trốn vào trong chiếc chăn đang ấm sực hơi người, Khương Thượng Nghiêu cúi người xuống trêu cô, cả hai lại giằng co hồi lâu.
Khánh Đệ bị anh làm phiền tới không còn cách nào, đành lên tiếng cầu hòa: "Người em hơi khó chịu".
Hơi thở nóng rực của anh phả vào tai cô, nhột nhột. Người bị anh ôm chặt từ phía sau, Khánh Đệ không tránh được, đành bất lực đồng ý.
"Vậy để anh massage cho em."
Trong tiếng cười thâm trầm, bàn tay của Khương Thượng Nghiêu bắt đầu trở nên vô tổ chức. Khánh Đệ bị anh giày vò từ trên xuống dưới đến độ mỏi nhừ, chống cự nói: "Lần trước không mang cái đó, lần này cũng vậy! Nếu như em... thì làm thế nào?".
Nụ hôn của anh bắt đầu dịch chuyển lên tai cô, ậm ừ nói: "Thế thì càng tốt, có thể kết hôn luôn. Tiệc đầy tháng và kỷ niệm một năm ngày cưới tổ chức cùng một ngày".
Dưới sự khiêu khích của anh, cô đành chiều theo. Nhưng Khánh Đệ vô cùng hối hận khi phát hiện ra rằng, một khi ham muốn của anh được khơi mào, thì nó sẽ ào ạt trào dâng như đại hồng thủy, không thể ngăn được. Đến cuối cùng, để mặc anh chi phối, còn mình chỉ cắn chặt gối để ngăn tiếng kêu lại.
Cuối cùng khi anh chịu tha cho cô ngủ, Khánh Đệ thở phào nhẹ nhõm, anh dùng cánh tay làm gối, cúi xuống, bộ dạng như rất thỏa mãn, liếc mắt về phía mái tóc cô, hỏi: "Có phải tốt hơn lần trước không?".
Khánh Đệ than thầm trong lòng, làm gì mà tốt hơn, suýt nữa thì giày vò cô muốn ngạt thở.
Thấy cô chỉ gật đầu không nói gì, Khương Thượng Nghiê