Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342870
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2870 lượt.
ào mắt anh. Sự cầu khẩn trong đôi mắt thâm trầm đó đang bùng nổ, Khánh Đệ nín thở, dùng môi mình chạm vào mặt anh. Cô yêu anh như thế bắt đầu từ cái đêm nhiều năm về trước. Cô đã từng nghĩ cả đời này hai người sẽ chỉ là người qua đường, nhưng lúc này giờ khắc này, họ đang dựa vào nhau, và cả tương lai dài dằng dặc sau này nữa, dù sướng hay khổ, họ cũng sẽ vẫn ôm chặt nhau không rời, thương yêu cùng nhau bước tiếp.
"Em yêu anh." Cô ngước đôi mắt đã ướt nước của mình lên, khẽ vuốt ve khuôn mặt anh, sau đó nhìn thấy mắt anh cũng như ướt nhòe đi, nụ cười từ từ nở trên môi: "Khánh Đệ", anh gọi cô đầy tha thiết, đầy yêu thương, khiến cô nghĩ rằng tên mình là cái tên đẹp nhất trên thế giới nàỵ.
Sau đó, anh đặt nụ hôn lên trán cô trịnh trọng như tuyên thệ: "Anh cũng yêu em".
Vào đêm Giao thừa năm 2006, cô biết sau đêm nay, họ sẽ không còn giống như trước kia nữa.
Khi nhìn thấy một người phụ nữ mặc chiếc váy kẻ caro đen trắng bước từ trên bậc thềm của bệnh viện số một của tỉnh đi về phía mình, Lưu Đại Lỗi há hốc miệng kinh ngạc.
Chẳng trách Khương Thượng Nghiêu bình thường thích đi chiếc xe việt dã cũ hôm nay lại đổi thói quen, nhớ tới chiếc BMW trong nhà xe này.
Chiếc xe mới mua về hồi trước Tết nói là để dùng cho những dịp quan trọng, biển số còn chưa có, Lưu Đại Lỗi cũng chỉ mới lái thử một hai lần mà thôi. Hôm nay được điều đi để đón một người phụ nữ không quen biết, Lưu Đại Lỗi ấm ức nghĩ: Chị dâu mình còn chưa được ngồi thử đấy.
Khương Thượng Nghiêu nhìn thấy sự kinh ngạc trên nét mặt cậu ta, lên tiếng cảnh báo trước: "Lát nữa cậu nói ít một chút".
Lưu Đại Lỗi nuốt nước miếng, còn chưa kịp phản ứng, Khương Thượng Nghiêu lại trừng mắt với cậu ta: "Còn chưa xuống mở cửa xe đi!".
Thật khốn kiếp, sống trên đời này hơn hai mươi năm rồi cậu ta mới chỉ phục vụ hai người phụ nữ, một là mẹ mình hai là chị dâu. Lưu Đại Lỗi nén giận xuống xe, nhanh nhẹn bước tới mở cửa sau, nói: "Mời cô".
Cậu ta cố ý nhấn mạnh chữ "Cô", nào ngờ người phụ nữ này đến nhìn cũng chẳng buồn nhìn cậu ta một cái, hướng về phía Khương Thượng Nghiên cười rạng rỡ, rồi ngồi thẳng vào trong. Khi bước lên xe, váy cô ta bị kéo lên trên hơi cao, để lộ chiếc đùi tròn lẳn dưới lớp tất đen mỏng, không biết vô tình hay cố ý.
Đàn ông mẹ kiếp chứ đều là lũ chẳng ra gì, có tiền liền thay đổi! Lưu Đại Lỗi học theo khẩu khí của mẹ chửi thầm trong lòng, nghĩ nếu còn thêm vài bà cô nữa lên xe, lão đây không thèm làm lái xe nữa, cả ngày vùi mặt trên mỏ còn hơn.
"Đi đâu ăn cơm?" Cậu ta nghe Khương Thượng Nghiêu hỏi: "Cô là chủ nhà, theo ý cô".
"Đột nhiên muốn ăn đồ tây, đến Quốc Mậu đi. Viên Đỉnh cũng được có điều hơi ồn."
Bà cô này cũng thật biết chọn địa điểm. Lưu Đại Lỗi đã lăn lộn ở Nguyên Châu một thời gian dài, cậu ta thầm nghĩ, một bữa cơm bằng cả tháng lương của chị dâu rồi.
Đưa bọn họ đến Quốc Mậu, nhìn chằm chằm hai người đó sánh bước đi vào trong, Lưu Đại Lỗi lấy di động ra, bấm số gọi cho chị dâu, nhưng trong lòng lại thấy không ổn, quyết định bấm nút hủy cuộc gọi, tiếp đó gọi cho lão Lăng: "Thật khốn kiếp, lão Lăng, anh Khương ngày Tết đến Nguyên Châu, kết quả là lôi một con yêu tinh vào khách sạn rồi. Anh nói xem tôi sẽ ở ngoài này đợi hai người bọn họ ăn cơm xong, hay sẽ phải đợi đến tận sáng mai luôn?".
Khi Trạch Trí khoan thai đi từ phòng vệ sinh ra, Khương Thượng Nghiêu cũng nghĩ đến hai từ yêu tinh.
Mặc dù vẻ bề ngoài đoan trang, nhưng Trạch Trí là người phụ nữ biết thao túng người khác nhất mà anh từng biết.
Nếu cô ta muốn, có thể thoái mái nói chuyện về nhân tình thế thái với bạn, như vừa rồi. Nếu cần thiết, cô ta cùng chẳng ngại lấy điểm yếu của đối phương ra giày vò hoặc làm điều kiện trao đổi, ví dụ như lần trước.
Khương Thượng Nghiêu nhớ hôm mồng Hai đến chúc Tết chú Đức, chú đã nói với anh thế này: "Trạch Đồng Hỷ là do ủy ban trung ương đưa tới Nguyên Châu, thời gian đầu phải hứng chịu rất nhiều bài xích, nhưng trong thời gian đương nhiệm làm việc khéo léo, cũng có thể được coi là một kẻ nổi tiếng cơ hội. Khi bí thư mới còn là tỉnh trưởng, ông ta là người đầu tiên đứng vào hàng ngũ đó, sau cũng nhờ nguyên nhân này mà từ phụ trở thành chính. Khả năng nhẫn nhịn và phán đoán tốt, có thể coi là một nhân vật tầm cỡ. Thạch Đầu, nghe nói ông ta rất biết cách ăn nói trước mặt bí thư mới, vì vậy việc cậu có quen biết với con gái ông ta, nếu tận dụng được mối quan hệ đó thì đừng từ bỏ. Ra ngoài làm việc biết giữ ý giữ tứ, lôi kéo các mối quan hệ sẽ tốt cho con đường cậu đi sau này".
Xem ra đây là một gia đình có truyền thống rồi, Khương Thượng Nghiêu thầm than.
Nếu nói Trạch Trí không có mục đích gì, anh không bao giừ tin kiểu người như Trạch Trí lại lãng phí thời gian cho mình. Nếu cô ta có mục đích, Khương Thượng Nghiêu tự đánh giá ưu thế của bản thân, chẳng qua cũng chỉ là có chút cổ phần của khu mỏ mà thôi, chỉ cần một chút lợi tức có thể làm cô ta thỏa mãn, thì việc chia cổ phần cho cô ta cũng không có vấn đề gì. Nhưng nói chuyện làm ăn với phụ nữ không giống như với đàn ông, nếu là