Nữ Giúp Việc Của Thái Tử Phúc Hắc
Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342858
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2858 lượt.
hiệu cho xe đi vào.
Trong di động Trạch Trí hỏi với giọng kỳ lạ: "Giờ anh đang ở đâu?".
"Tôi về khu mỏ xem tình hình thế nào."
"Giám đốc Khương, Tết rồi anh cũng muốn đích thân chung vui với người dân sao?"
Khương Thượng Nghiêu bắt đầu chuyển sang nói chuyện phiếm với bác sĩ Trạch: "Nói tôi là người thật thà cô không tin, chăm lo cho gia đình tiết kiệm tiền lấy vợ, tất cả đều phải dựa vào cái mỏ này, có thể không lo sao?".
Trạch Trí lại cười: "Vậy nếu sang năm chính sách chỉnh đốn toàn diện đến Vấn Sơn, trong danh sách phải dừng khai thác có tên anh thì anh định thế nào?".
Khương Thượng Nghiêu đang đỗ xe trước văn phòng, nghe thấy vậy khẽ giật mình, khoát tay ngăn Lưu Đại Lỗi đang định chạy ra mở cửa cho mình, do dự hỏi: "Tin tức chính xác không?".
"Trên danh sách có tên anh hay không, tôi không rõ lắm, cụ thể thế nào phải nhờ người hỏi. Có điều phát súng đầu tiên nổ sau Tết sẽ nhắm vào Vấn Sơn, việc này đã được quyết rồi. Nghe nói bởi vì năm ngoái, các khu mỏ tư nhân ở Vấn Sơn gây chuyện động tới cả cảnh sát, bí thư mới ra chỉ thị Vấn Sơn là khu vực trọng điểm cần phải chỉnh đốn đầu tiên. Cũng có người nói Vấn Sơn là sân sau của bí thư cũ, bí thư mới làm vậy để khua rừng dọa hổ. Tóm lại, người quan sát thì nhiều, nhưng cụ thể thật giả thế nào chẳng ai rõ."
Không cần nghĩ nhiều, anh cũng hiểu ngay rằng chuyện của tên Vu béo, không thể che giấu được, nên đã tới tai cấp trên. Còn về việc sau này có bao nhiêu người gặp phải họa liên đới, anh chẳng quan tâm. Anh chỉ mong mình thoát khỏi kiếp nạn này, bình an lên bờ: "Danh sách chỉnh đốn toàn diện có cách nào lấy được không?".
Trạch Trí im lặng hồi lâu không nói, như đang cố tình kéo dài thời gian để chờ anh nhờ vả. Khương Thượng Nghiên nhíu mày, đẩy cửa xe bước xuống, lấy một chiếc túi từ ghế sau ra đưa cho Lưu Đại Lỗi, nói: "Bao lì xì mỗi người một cái, của cậu chút nữa tôi đưa cái khác".
Lưu Đại Lỗi toét miệng cười ha.hả: "Anh Khương, thật là bạn chí cốt".
Khương Thượng Nghiêu hất cằm, ý bảo cậu ta là mình đang nghe điện thoại, Lưu Đại Lỗi hiểu nhầm anh đang nói chuyện với Khánh Đệ, bộ dạng bất mãn như muốn nói "Anh và chị dâu dính chặt lấy nhau như thế khiến người ta buồn nôn", rồi lắc đầu đi trước.
"Bố tôi và mấy người bạn khi nói chuyện nhắc tới Vấn Sơn, nhớ ra là anh ở đây, nên tôi mới để ý. Còn về danh sách chỉnh đốn, anh cho rằng tôi là người vạn năng sao?" Trạch Trí thở dài trong điện thoại: "Cái gì mà con quan hưởng lộc? Chẳng qua chỉ là hư danh thôi. Người ngoài không biết chẳng oán thầm? Tôi lại không định đi trên con đường quan chức, đối với tôi mà nói, chẳng có chút thực tế nào hết".
Khương Thượng Nghiêu thấy an tâm hơn một chút, chỉ cần đối phương có chỗ để cầu cạnh, thì tất phải có cách thương lượng. Anh vờ tỏ ra thoải mái, thăm dò: "Thì ra Trạch đại tiểu thư cũng có thứ phải nuối tiếc? Có thứ gì cô muốn mà lại không thể có được chứ?".
"Nhiều lắm, ví dụ như... muốn ăn cơm mà không có ai mời này."
Anh đột nhiên trở nên sáng suốt: "Nói qua nói lại vẫn là trách tôi. Tôi chuộc lỗi với cô là được chứ gì".
Trạch Trí cười ha ha, không nói mãi đề tài này nữa, chỉ nói: "Nếu anh đã biết sai, tôi cũng không làm khó anh nữa. Để lần sau anh tới Nguyên Châu rồi nói".
Khương Thượng Nghiêu hơi do dự, hỏi: "Mồng Hai tôi vẫn còn nhà họ hàng phải tới chơi, mồng Ba cô có nể mặt ăn với tôi bữa cơm không?".
"Mồng Ba tôi không rảnh, mồng Bốn đi."
Cô gái này, thái độ tuyệt đối phải chiếm thế chủ động, nhưng quan trọng là cách thức và ý tứ lại tương đối hợp lý. Móc mồi, quăng câu, thu dây, nhanh gọn quyết đoán, đồng thời kỹ thuật rất thành thạo. Khương Thượng Nghiêu cúp máy, nụ cười khách sáo trên môi khẽ nhếch lên đầy châm biếm.
Có mối quan hệ càng sâu sắc với những người ở tầng lớp này, càng cảm nhận được tính phức tạp của chinh trị. Mà càng đi sâu tìm hiểu, anh càng khinh bỉ. Kỹ năng nắm bắt rồi thả ra giữa người với người cho dù có tinh xảo tới đâu, cũng không thể so được với một câu nói đơn giản và thẳng thắn. "Em thích." Đi xuyên qua cơn gió hoang dại, đang quấn quýt gào rít quanh người, trong gió dường như truyền tới lời bày tỏ đầy kiềm chế của Khánh Đệ. Khuôn mặt đẫm nước mắt của cô đang cố gắng duy trì nụ cười, khe khẽ cất tiếng nói lại một lần nữa: "Em thích".
Khương Thượng Nghiêu không có thời gian để tự vấn mình tại sao lại so sánh Khánh Đệ với Trạch Trí, anh lúc này không thể khống chế được cảm giác nhớ nhung đang trào dâng trong lòng. Anh nên về văn phòng đọc lại nhật ký trực ban mấy ngày nay, nên ngồi xuống bình tình suy nghĩ xem sang năm phải đi tiếp như thế nào, làm thế nào để vượt qua được sóng gió trước mắt, nên cùng uống vài chén với mấy anh em đang phải ở lại canh giữ mỏ vào đêm Giao thừa, nói vài câu chuyện vui. Nhưng anh đứng trước cửa văn phòng trống không, trong đầu suy nghĩ giờ đang dừng lại ở khoảng thời gian nửa tiếng trước đó, đôi môi của Khánh Đệ bị anh cắn mút tới sưng đỏ, bàn tay nắm chặt chìa khóa xe như vẫn có cảm giác mình đang ôm ngang phần eo mềm mại cùa cô.
Anh nắm ch