Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342860
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2860 lượt.
ặt bàn tay thành nắm đấm, sau đó đột nhiên quay người ra mở cửa xe.
Phòng Khánh Đệ vẫn sáng đèn, anh gõ cửa lại không có ai trả lời. Khương Thượng Nghiêu bỗng dưng lo lắng, đi ra cửa sổ khẽ gõ vào đó, gọi một tiếng "Khánh Đệ", nhưng vẫn không có động tĩnh gì. Nỗi hoang mang trong lòng càng lan rộng, anh nắm chặt khung cửa sổ chuẩn bị dùng lực kéo bật ra, thì thấy một bóng đen đang men theo tường đi tới.
"Phúc Đầu, mẹ con đâu? Khánh Đệ!"
Cánh cửa phòng tắm cạnh bếp hé ra một khe nhỏ, ánh sáng từ trong đó lọt ra ngoài: "Anh đừng gọi nữa, em đang tắm". Cô thò đầu ra, rồi lại nhanh chóng rụt vào, đóng cửa.
Khương Thượng Nghiêu thấy lòng nhẹ hẳn, đi đến đứng ngoài cửa hỏi: "Vừa rồi anh ở đây sao em không tắm? Nửa đêm rồi, nếu có ai đến thì sao? .
"Đang Tết, có ai đến chứ?" Cô nói vọng ra, ngay sau đó cửa lại được hé mở, cánh tay trắng ngần thò ra vứt bừa chùm chìa khóa xuống đất: "Anh tự mở cửa vào nhà đi".
Chính là trong khoảnh khắc đó, giữa làn hơi nước mờ mịt thoáng hiện ra những đường cong đẹp mắt, trơn láng, Khương Thượng Nghiêu vô thức nghẹt thở, ngay sau đó cánh cửa trước mắt anh bị đóng lại.
Tiếng nước chảy róc rách, anh đứng chôn chân bên ngoài, gần như bị những ảo ảnh trong đầu làm cho phát điên, máu chảy điên cuồng trong huyết quản, đến nỗi khi anh cúi người xuống nhặt chùm chìa khóa dưới đất lên đã phải hít một hơi thật sâu.
Khi tiếng nước dừng chảy, anh vẫn còn đang chìm đắm trong những ảo cảnh cuồng loạn, tưởng tượng dòng nước chảy mơn man xuống tận gót chân cô, tưởng tượng da thịt cô đang dần dần đỏ ửng lên, một màu hồng phấn giống như vành tai cô mỗi lần ngượng ngùng.
"Sao anh..." Khánh Đệ mở cửa, bỏ mái tóc dài đang cầm trên tay xuống, thấy Khương Thượng Nghiêu vẫn đứng bên ngoài, hơi sững người lại, bắt gặp ánh mắt thâm trầm khó dò của anh, nghĩ đến cảnh anh đứng ngoài có lẽ đã nghe được gì đó, vành tai và hai má cô bắt đầu đỏ ửng, nóng bừng.
Ánh đèn chiếu từ trên xuống, cô đang đứng nghiêng, mái tóc dài như tấm rèm buông rủ, Khánh Đệ xấu hổ nhìn đi chỗ khác. Khương Thượng Nghiêu cố gắng lấy lại bình tĩnh, cởi áo khoác khoác lên người cô, nói: "Đừng để bị lạnh".
Sau đó anh làm cái việc mà anh muốn làm nhất, bế bổng cô lên ôm vào nhà.
Đến cửa phòng, anh không thể không đặt cô xuống để mở cửa, khi cô rời khỏi lòng anh, Khương Thượng Nghiêu đột nhiên có cảm giác thật ủ rũ. Sau khi Khánh Đệ đứng vững, cô tì cằm lên vai anh, mái tóc dài đã che mất khuôn mặt, khiến anh không thể nhìn thấy vẻ mặt của cô khi ấy, cũng không thể biết được sự run rẩy khe khẽ của cô vì xấu hổ hay bởi cũng đang căng thẳng như anh.
Cửa sau khi bị anh đẩy ra, anh không dám làm bừa, ôm lấy eo cô, nín thở chờ đợi: "Khánh Đệ", nói ra lời này, anh mới biết cổ họng mình đã khô rát từ lâu.
Nghe thấy cô mơ hồ nói câu gì đó, anh thận trọng hỏi lại: "Khánh Đệ?".
Cô ngẩng mặt lên, ánh mắt sáng rực, như đang chờ đợi như luống cuống: "Lạnh quá".
Anh như bừng tỉnh cơn mơ, vội ôm cô vào lòng bế lên, dùng gót chân đóng cửa, đi thẳng tới giường.
Ngón tay của cô quả nhiên lạnh cóng, anh ngồi xuống mép giường, nắm cả hai bàn tay cô trong tay mình từ từ làm chúng ấm lại, đợi một lúc khi cô đã ấm hơn, anh hỏi: "Chân có lạnh không?", nói rồi thò tay vào trong chăn.
Khánh Đệ cười, lùi vào trong tường tránh: "Đừng, em không chịu được buồn", nhưng gót chân đã bị anh nắm lấy, ngón tay cái xoa xoa phần mắt cá chân. Cô lên tiếng cầu khẩn: "Buồn, thật đấy".
Sự im lặng kỳ quái bao trùm căn phòng nhỏ, anh dừng lại, bốn mắt nhìn nhau, Khánh Đệ như đang đắm chìm trong đôi mắt sâu hun hút của anh. Hơi ấm từ bàn tay anh xuyên qua da thịt men theo bàn chân nhỏ lan dần lên trên, cảm giác hưng phấn và kích thích kỳ quái đó biến thành một cái rùng mình, từ sống lưng Khánh Đệ đi xuổng.
"Anh Khương…" Cô ép mình phải mở miệng nói câu gì đó, nhưng không ngờ câu nói của mình lại như phá vỡ lời nguyền ma quái, anh dang tay ôm lấy cô, sau đó cúi xuống hôn lên đôi môi đang run rẩy của cô.
Khánh Đệ hơi sững người lại khi tiếp xúc với cái ôm ấm áp và hơi thở nóng bỏng của anh, cô mở miệng để mặc anh xâm nhập, đồng thời vòng tay ôm chặt lấy lưng anh.
Sự đáp trả ngọt ngào và bạo dạn đó mang lại kích thích mãnh liệt, khiến dòng máu đang cuồn cuộn trong huyết mạch của Khương Thượng Nghiêu càng chảy với tốc độ nhanh hơn, đầu óc trống rỗng, toàn bộ mọi cảm xúc đều tập trung vào cơ thể mà anh đang ôm chặt trong tay, sự nóng bỏng mật thiết, và cả sự đau đớn như muốn bùng nổ đến nơi của bản thân.
Anh hôn sâu hơn, trêu đùa chiếc lưỡi nhỏ xinh của cô, tay anh lần vào trong lớp áo ngủ, tiếp xúc với làn da mềm mại láng mượt của cô, anh cảm nhận được người cô đột nhiên cứng lại.
Anh muốn nói: "Từ chối anh đi, anh nhịn được", nhưng chiếc lưỡi nhỏ xinh của cô rõ ràng đang né tránh, đôi môi cô cũng đang chạy trốn sự đòi hỏi của anh, điều này lại khiến anh vô cùng khó chịu. "Khánh Đệ..." Anh gọi tên cô, lưu luyến không rời, giọng nói như van xin như mời gọi.
Bàn tay cô ôm lấy đầu anh, giữ chặt khuôn mặt, nhìn thẳng v