Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342882
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2882 lượt.
ay ném dây xích đi, quay sang tố khổ với Khánh Đệ: "Chị dâu, dù gì em cũng đã làm bảo mẫu một ngày, vừa tắm vừa cho nó ăn, chị hãy quan tâm đến em một chút7\'.
Khánh Đệ đang ngồi xổm xoa đầu Phúc Đầu, nghe thấy vậy liền cười: "Vất vả cho anh quá".
Thấy cô nói cho có lệ như vậy, Lưu Đại Lỗi buồn buồn lẩm bẩm: "Mới bị một dao mà đã thành ông nội mình rồi".
Bên này Khương Thượng Nghiêu ném chìa khóa xe cho thuộc hạ phía sau, lão Lăng cũng mang theo mấy người ra đón: "Anh Khương".
Khương Thượng Nghiêu thấy bây giờ mà lão Lăng vẫn ở văn phòng, biết là có việc, lập tức ngăn lại: "Đợi lát nữa vào trong nói", ánh mắt chuyển sang phía Nghiêm Quan đang đứng cạnh lão Lăng: "Xong việc chưa?\'\'.
Sau khi đi bộ đội về, Nghiêm Quan lái xe trong đội của Vương Bá Long mấy năm, Khương Thượng Nghiêu thấy anh ta làm việc chắc chắn, đáng tin, nên đưa lên khu mỏ làm đội trưởng đội bảo vệ. Từ trước tới giờ anh ta rất ít nói cười, đáp lại câu hỏi của Khương Thượng Nghiêu cũng chỉ bằng cái gật đầu khe khẽ mà thôi. Lưu Đại Lỗi muốn bổ sung thêm một hai câu, nhưng bị ánh mắt lạnh như băng của Khương Thượng Nghiêu ngăn lại, nhìn về phía Khánh Đệ, lập tức im miệng.
Khánh Đệ cũng liếc thấy màn kịch vừa rồi, đoán chắc họ đang có chuyện gì bí mật, bèn xoa đầu Phúc Đầu, nói: "Đi thôi, chúng ta về phòng trước".
Khương Thượng Nghiêu nhìn theo bóng cô cho tới khi khuất hẳn nơi ngã rẽ của cầu thang, rồi mới nghiêm mặt hỏi Nghiêm Quan: "Vẫn thuận lợi? Không ai nhìn thấy chứ?".
"Sau khi ra, hắn ta đứng đợi xe ở bến xe đối diện, em gọi đại một chiếc xe tải chạy ngang qua cửa, lúc hai xe đi ngang nhau đã chắn tầm nhìn ở cửa, rất bảo đảm."
Khương Thượng Nghiêu vỗ vỗ lưng Nghiêm Quan: "Tốt lắm!".
Không đợi bị hỏi, Lưu Đại Lỗi tự báo cáo: "Người đang ở trong hầm cũ, giờ đi xem chứ?".
Khương Thượng Nghiêu nhìn lên tầng hai, căn phòng của anh đã sáng đèn, trái tim khẽ thắt lại, bước thẳng lên trên thềm đến gần văn phòng, vừa đi vừa dặn: "Đêm sẽ qua đó, giờ hai cậu hãy chăm sóc khách cho tốt".
"Cái đấy anh không phải nói." Lưu Đại Lỗi cười tít mắt, cùng Nghiêm Quan quay người rời đi.
Lão Lăng cầm cốc của mình và Khương Thượng Nghiêu đi pha hai tách trà mới, thuận tay đóng cửa văn phòng lại. Khương Thượng Nghiêu lấy thuốc ra, đưa cho lão Lăng một điếu, nói thẳng vào việc chính: "Vốn đã già rồi, giờ lại mặt nhăn mày nhó, sao khiến vợ yêu đây? Nói đi, có chuyện gì lớn à?".
Lão Lăng bất giác cười khổ: "Anh Khương, tôi cũng chỉ lo lắng cho anh thôi, anh lại còn trêu tôi. Buổi chiều lên xã nộp phí quản lý, họ quyết định sẽ tăng phí quản lý lên, mà tăng không ít đâu. Vẻ mặt và ngữ khí đều không thỏa đáng, cân nhắc một chút, buổi tối tôi bèn đến nhà lão chủ tịch xã uống bữa rượu, nhân tiện dò hỏi tình hình...".
Lão Lăng hít mạnh một hơi thuốc, thấy Khương Thượng Nghiêu vẫn ngồi ngay ngắn, thần thái bình tĩnh ôn hòa, bèn thở dài nói tiếp: "Ý của chủ tịch xã cũng gần giống như những gì anh đoán trước. Nói là năm nay trên thành phố có lệnh xuống phải thắt chặt công tác an toàn ở các mỏ nhỏ, hưởng ứng quyết sách của tỉnh, ngoài ra còn chọn làng Vọng Nam làm trọng điểm, tiến hành phê bình. Anh Khương, tôi thấy, họ đang nhằm vào chúng ta".
Khương Thượng Nghiêu gật đầu, điềm nhiên hỏi: "Chủ tịch xã còn nói gì nữa không?".
Thần sắc lão Lăng dần bình tĩnh trở lại, suy nghĩ hồi lâu, "Ngoài việc sắp tới sẽ có tổ kiểm tra xuống ra, không nói thêm gì nữa".
Căn phòng lại chìm trong yên tĩnh, điếu thuốc cháy gần tới đốt ngón tay, Khương Thượng Nghiêu mới bừng tỉnh. Anh ném điếu thuốc xuống chân di di, dùng sức gí mạnh tựa hồ như không phải muốn dập tàn thuốc mà đang đạp vào khuôn mặt gầy gò nham hiểm của Ngụy Hoài Nguyên. "Ngày mai anh thông báo cho hai tổ trưởng khu mỏ khác, tăng cường công tác quản lý an toàn. Còn về tổ kiểm tra, khi họ đến nên tiếp đón thế nào thì tiếp đón thế ấy. Tất cả những việc khác anh đừng quan tâm, cứ làm như mọi ngày."
Lão Lăng sững lại, "Đường hầm số hai vẫn tiếp tục?".
Sau Tết định đào tiếp đường hầm số hai, lên cục thăm dò địa chất và khoáng sản, mua thiết bị... tất thảy những việc ấy đều giao cho lão Lăng. Trước đó tâm trạng lão Lăng còn rất thấp thỏm, khu mỏ ở thôn Châu không chỉ là việc riêng của Khương Thượng Nghiêu, mà còn là nơi anh ta an cư lập nghiệp, nếu vì lý do hành chính mà bị đình chỉ, đóng cửa, tất cả sẽ kết thúc. Nhưng thấy bộ dạng vẫn hết sức bình tĩnh của Khương Thượng Nghiêu, lão Lăng lại cảm thấy an tâm.
"Tiếp tục. Đã lên kế hoạch tháng Năm sẽ tiến hành khai thác, tháng Bảy sản xuất than. Kế hoạch này không thể thay đổi." Âm mưu của Ngụy Hoài Nguyên là việc anh đã dự tính trước, quan hệ ở trên tỉnh khó lôi kéo, song tìm lãnh đạo cấp cao chi bằng tìm người trực tiếp phụ trách, với thế lực có sức ảnh hưởng tuyệt đối của Ngụy Kiệt ở Vấn Sơn hiện nay, Ngụy Hoài Nguyên muốn giả danh công tác chỉnh đốn mà lén lút thêm tên anh vào danh sách cũng phí công vô ích.
Ngụy Hoài Nguyên có thể đâm anh một dao, anh cũng có thể giải quyết vấn đề một cách triệt để. Khương Thượng