Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Nơi Đâu

Tình Yêu Nơi Đâu

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1343239

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3239 lượt.

Bản dừng lại dựa người vào tường ngồi co quắp. Khánh Đệ nhìn chằm chằm vào đôi chân vẫn còn lành lặn nhưng không chịu nghe lời của anh ta.
"Các người còn muốn thế nào nữa?" Tiểu Bản trừng mắt nhìn cô, năm ngón tay chống xuống đất, các đốt ngón tay trắng bệch.
Nhìn vẻ mặt hung dữ ấy, Khánh Đệ sợ hãi, nhưng rồi lại có chút cảm thương với nỗi hoảng hốt của anh ta: "Tôi chỉ muốn hỏi cậu, tại sao khi ấy lại làm chứng giả? Cậu chẳng phải là bạn thân của Diêu Cảnh Trình ư? Tại sao ở tòa án cậu lại không nói thật?".
"Bạn thân." Tiểu Bản lẩm bẩm nhắc lại, khuôn mặt thoáng hiện vẻ ngẩn ngơ khó nắm bắt, sau đó như bừng tỉnh, co chân lại, bộ dạng phớt lờ chẳng khác nào lợn chết không sợ nước nóng, "Hôm đó tôi đã nói một lần rồi, muốn thế nào, tùy các người".
Ánh mắt Khánh Đệ lại một lần nữa nhìn vào đôi chân kia. Tiểu Bản co chân lên cao hơn, lúc này cô mới thấy ở gót chân của anh ta có một vết thương dài khoảng mười centimet, chưa được rửa sạch, máu dính với đất cát, nước mủ vẫn chảy ra. Khánh Đệ bỗng cảm thấy như mình đang chạm vào nơi nguy hiểm, tâm trí rối loạn, không dám suy nghĩ tiếp, sắc mặt trắng bệch, ánh mắt nhìn Tiểu Bản nghi hoặc.
Tiểu Bản giả bộ khóc lu loa: "Là tôi không đúng, tôi tham sống sợ chết, không đủ nghĩa khí, không xứng là bạn, đáng đời tôi lắm...". Anh ta không ngừng gào lên những lời hối hận, khóc ngày một to, trong đó cũng có chút đau đớn và thương cảm thật. Đột nhiên, anh ta gập người không ngừng khấu đầu trước Khánh Đệ, "Chị, tôi sai rồi, đến nằm mơ tôi cũng hối hận, tôi là thằng nhát gan, tôi không phải đàn ông. Tôi đã hại Cảnh Trình, hại anh Khương, chị, chị tha cho tôi, cả đời này tôi sẽ làm trâu làm ngựa hầu hạ chị...".
Những người đứng lại xem càng lúc càng đông, đầu óc Khánh Đệ trống rỗng, nhất thời không biết mình đang ở đâu nữa. Là năm mười tám tuổi hoảng loạn, hay là cô gái chuẩn bị về nhà chồng?
"Chị, chị tha cho tôi, tôi cầu xin chị, chỉ cần cho tôi một đường sống trở về Vấn Sơn, chỉ cần để tôi được gặp bố mẹ mình, việc gì tôi cũng làm. Tôi đảm bảo sẽ không nói gì cả! Anh Khương nói \'Không nói việc phi pháp, không làm việc phi đạo nghĩa\', tôi biết tôi đáng bị thế này, đây là cái giá mà tôi phải trả, chỉ cần cho tôi đường sống về nhà, để tôi về nhà…" Tiểu Bản đau khổ, nước mắt tuôn trào.
"Không nói việc phi pháp, không làm việc phi đạo nghĩa." Khánh Đệ từng nghe Khương Thượng Nghiêu giải thích câu này một lần, chẳng ngờ hôm nay còn được biết đến nghĩa khác của nó. "Chân cậu làm sao thế?"
Tiểu Bản khịt khịt mũi, muốn xoa chân, nhưng lại rụt tay về: "Đi đường bị ngã".
Khánh Đệ phớt lờ sự chỉ trỏ của những người xung quanh, liền tiến lại gần nâng đôi chân của Tiểu Bản lên quan sát kỹ, phía gót chân có một vết thương hình chữ T rất gọn, giống như bị dao sắc cứa qua, hai chân giống hệt nhau, mềm oặt vì gân đã bị cắt.
Đôi chân đang ngồi xổm của cô mềm nhũn, ngồi bệt xuống đất, đờ đẫn, nhớ lại buổi tối hôm quay lại khu mỏ, khi đi trên hành lang tầng hai, tiếng bọn họ nói chuyện theo gió bay tới: "Ổn cả chứ? Không ai nhìn thấy chứ?".
"Sau khi ra, hắn ta đứng đợi xe ở bến xe đối diện, em gọi đại một chiếc xe tải chạy qua, khi hai xe đi ngang nhau đã chắn tầm nhìn ở cửa, rất bảo đảm."

"Chị, tôi đi được chưa?" Tiểu Bản chống tay xuống đất, cầm theo cái bát xin ăn, lết đi từng chút, từng chút một.
Khánh Đệ bừng tỉnh, gật đầu cười hoảng hốt, rồi lại như nhớ ra cái gì, vội vàng lật tìm trong túi, móc hết số tiền mặt còn lại nhét vào tay Tiểu Bản, "Cầm cái này về Vấn Sơn đi, tôi nghe nói đứt gân chân có thể làm phẫu thuật nối lại, đừng do dự, nếu không sẽ để lại di chứng".
Tiểu Bản sững người nhận lấy, nhìn số tiền trên tay, rồi lại nhìn Khánh Đệ, nước mắt chảy tràn trên mặt: "Chị, tôi cũng không muốn thế đâu. Trong trại tạm giam, bọn chúng đánh tôi... còn những chuyện khác nữa, tôi không trụ nổi. Khó khăn lắm mới thoát được ra, muốn làm lại từ đầu, nhưng người nhà chẳng ai chịu nhận tôi cả, mẹ tôi chỉ muốn tôi cút càng xa càng tốt. Tôi không cam tâm, cho dù phải bò về Vấn Sơn tôi cũng sẽ bò về nhà. Tôi không oán ai hết, chỉ trách mình khi ấy quá hồ đồ. Nếu… nếu được làm lại, tôi quyết không làm hại anh Khương. Nếu được làm lại một lần nữa, tôi...". Chưa dứt lời, anh ta đã gục đầu lên gối, ôm đầu khóc.
Đứng nhìn Tiểu Bản lên một chuyến xe rời đi, Khánh Đệ thấy có chút bất lực. Cô chầm chậm đi về phía xe đang đỗ, Lưu Đại Lồi vẫn ngồi xổm bên đường hút thuốc, vô số đầu thuốc ngang dọc trước mặt. Thấy cô đến, Lưu Đại Lỗi mở miệng định gọi chị dâu, nhưng lại thôi.
Khánh Đệ tự mở cửa ngồi vào trong xe, Lưu Đại Lỗi do dự một lát, rồi ngồi lên ghế lái.
"Mấy hôm trước, có mặt tôi, các anh nói bắt được một người, là anh ta phải không?"
"Vâng."
"Sau đó ném vào thị trấn?"
"Không... vứt hắn ở cạnh nhà tù Dã Gia Sơn."
"Không sợ anh ta tố cáo các anh? Đây là việc phạm pháp."
Lưu Đại Lỗi thần sắc bất định, do dự hồi lâu mới giải thích: "Thường là thế này, những kẻ mãn hạn tù được tha như bọn em, có tiền án, nhà lại không tiền không thế