Tặng Ngươi Một Đóa Hoa Diên Vĩ
Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342605
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2605 lượt.
n cám thấy tức giận, nhưng lúc này cô đang phải nhịn cười tới mức khổ sở. Cả hai người bọn họ đều ngoan cố như nhau, chẳng ai trong sạch hơn ai, lúc này lại cố chấp như trẻ con. Cô nấp dưới gầm cầu thang, biết là đã đến lúc mình nên xuất hiện, nhưng vẫn cảm thấy như mình sẽ phá hỏng thứ gì đó.
Lại nghe thấy Ái Đệ tiếp tục xì mũi, nghẹn ngào nói tiếp: "Tôi không đôi co vói anh, tôi là người rộng lượng, chỉ mong sao chị tôi sẽ vẫn thương yêu tôi như trước kia. Anh là cái gì? Anh chẳng là cái gì cả! Trong tim tôi, vị trí của chị tôi quan trọng hơn anh gấp nghìn lần. Anh... Diêu Cảnh Trình, đừng hy vọng sau này tôi sẽ tử tế với anh, còn lâu, cho dù anh lúc nào cũng giúp đỡ tôi thì cũng không thể".
Tình cảm của em gái dành cho cô vẫn như trước kia chẳng có gì thay đổi. Khánh Đệ mím chặt môi, có chút cảm động, lại có chút vui mừng.
Dường như Diêu Cảnh Trình đá chân vào lan can, vang lên câu nói: “Ai thèm”.
Ái Đệ thôi khóc, tiếp theo đó là tiếng bước chân rầm rập đi xuống cầu thang. Khánh Đệ vội vàng lùi thêm một bước áp sát vào trong. Chỉ nghe tiếng Diêu Cảnh Trình nhảy cóc liền mấy bậc cầu thang vội vàng đuổi theo, giống như đang kéo Ái Đệ lại.
"Nhạn Lam, Cảnh Trình về rồi sao? Bọn anh cũng sắp hết giờ rồi." Khương Thượng Nghiêu nói: "Vào đi, bên ngoài lạnh lắm".
Diêu Nhạn Lam đáp lại một tiếng, sau đấy nói như đang băn khoăn điều gì đó: "Cô bé vừa rồi, có vẻ như thích Diêu Cảnh Trình nhà em. Nhưng tại sao mỗi lần nhìn thấy em lại tỏ ra ghét em như thế?".
Khánh Đệ luôn cho rằng Ái Đệ đối với Khương Thượng Nghiêu cũng giống như cô, mang trong lòng giấc mộng và sự ngưỡng mộ của người thiếu nữ, nhưng đoạn đối thoại cô nghe lén được vừa rồi, hiển nhiên là Ái Đệ có tình cảm không rõ ràng với Diêu Cảnh Trình. Bị câu nói của Diêu Nhạn Lam làm cho bừng tỉnh, cô gần như buột miệng thở hắt ra, vội vàng đưa tay lên bịt chặt miệng lại.
"Đều còn là trẻ con cả, miệng còn thơm mùi sữa, gì mà thích với không thích?" Giọng Khương Thượng Nghiêu nói mang theo cả ý cười.
"Nói cứ như ông già ấy, chẳng qua cũng chỉ hơn người ta có bốn tuổi thôi mà? Nói như anh, em cũng chỉ là trẻ con thôi."
Diêu Nhạn Lam hình như đánh Thượng Nghiêu một cái, khiến anh luôn miệng kêu đau, cười nói: "Ai đã đợi em lớn lên, đợi cho tới tận bây giờ?".
Tấm rèm nhựa lại bị kéo lên, rồi thả xuống chặn mất đoạn hội thoại cuối của họ. Khánh Đệ thở phào nhẹ nhõm, buông tay ra, toét miệng cười với không gian xung quanh.
Thì ra anh cũng biết nói những lời trêu ghẹo, cũng biết nói đùa, thì ra quan hệ của bọn họ khi chỉ có hai người với nhau lại thân mật như vậy. Còn cô, lại như chú chuột nấp ở góc tường lén lút thèm thuồng sự ngọt ngào không thuộc về mình kia, không cảm thấy ngượng ngùng mà còn thấy may mắn. Khánh Đệ không biết nên chế giễu cảm giác đó của mình hay cảm thấy chua xót cho tâm sự nhỏ bé không ai hay biết kia. Đành phải cười khan mấy tiếng một lần nữa, lắc đầu trước sự hoang đường của bản thân.
Cô thong thả bước từ đường Đại Hưng về đến khu nhà mình, rồi dừng chân, ngẩng đầu lên nhìn ánh đèn vàng vọt hắt ra từ cửa sổ, có lẽ Ái Đệ đã về đến nhà trước cô. Đứa em gái thông minh nhưng lại non nớt chưa trưởng thành, Ái Đệ với trái tim dại dột của nó, Khánh Đệ nghĩ đến sự không rõ ràng trong quan hệ của Diêu Cảnh Trình và em gái mình, bất giác mỉm cười, bước chân lên tầng đột nhiên cũng nhanh nhẹn hơn.
Nếu cuộc gặp gỡ tình cờ với Khương Thượng Nghiêu ba năm về trước không để lại ấn tượng gì trong anh, thì cô cũng nên coi đó như một giấc mơ bi thảm của tuổi thanh xuân mình vậy.
Sông Tích Sa là một nhánh của Hoàng Hà. Bao nhiêu năm nay nước sông Hoàng Hà cuồn cuộn chảy, về đến cửa ngõ vào huyện Vấn Sơn thì thế nước yếu dần, lượng bùn đất lớn từ thượng lưu tràn xuống tích thành một bãi cạn.
Thị trấn nhỏ ở ngoại thành Vấn Sơn, từ rất lâu đã được gọi là Tích Sa Vi.
Mùa xuân năm 1999 đối với Khương Thượng Nghiêu mà nói không giống với những năm trước, mùng Năm Tết anh thường đến ngôi chùa nhỏ ở Tích Sa Vi để thắp hương. Chỉ có điều trên nét mặt trang nghiêm của anh năm nay còn có cả nụ cười đầy thành ý, bởi vì Hắc Tử sau hai năm phục vụ trong quân ngũ, cuối cùng cũng có một kỳ nghỉ hơn mười ngày phép về thăm nhà.
Chú Đức tay cầm bình trà ngồi trên chiếc ghế bành trong phòng khách, người dựa vào tay vịn, mỉm cười vui vẻ nhìn cách chào hỏi và hàn huyên khác người của anh em họ. Vừa gặp nhau, Hắc Tử hưng phấn, thò đầu vào cửa, hỏi Khương Thượng Nghiêu: “Thế nào, ra đây làm một trận chứ?", rồi định cởi áo.
"Thôi, lạnh lắm." Khương Thượng Nghiêu lùi về sau một bước, giơ một tay lên làm tư thế đầu hàng. "Bao nhiêu lâu mình có luyện tập gì đâu? Sao dám so với quân nhân các cậu, người toàn cơ với bắp." Trước mặt người anh em của mình, không có cái gọi là thể hiện sự yếu kém hay hùng mạnh.
Hắc Tử nhướng mày, hào hứng định mang Khương Thượng Nghiêu ra để luyện những kỹ năng đã học được hai năm nay trong quân đội thì nghe tiếng chú mình vang lên từ phía sau: "Hắc Tử, mấy ngày nay số người cháu quật ngã còn ít hay s