Đoạt Vợ: Cô Gái, Yêu Phải Em Rồi
Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342847
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2847 lượt.
c anh sớm đạt được điều gì? Và muốn anh cầu chúc em điều gì?" Khương Thượng Nghiêu cố gắng kìm nén cơn giận, "Anh phải nhắc lại bao nhiêu lần nữa? Anh và cô gái đó không có quan hệ gì".
"Em hiểu anh sâu sắc như hiểu chính bản thân mình vậy." Thứ mà anh muốn chính là tình yêu có thể bao dung, sưởi ấm cho anh, song thứ mà cô muốn là một tình yêu trong sáng không vẩn đục. Tâm ý Khánh Đệ trong sáng, tất nhiên cô có thể thay đổi nguyên tắc của mình và làm theo ý người khác, nhưng rồi sẽ đến một ngày, sau khi tình yêu phai nhạt, quỹ đạo của hai người sẽ lại phân tách rạch ròi. "Chân thành là nền tảng của hôn nhân. Kỳ vọng của chúng ta về hôn nhân không giống nhau, điều khó tránh khỏi là sẽ đến một ngày chúng ta thất vọng về nhau. Hãy tha thứ cho sự bi quan của em."
… "Khương Thượng Nghiêu, anh không cảm thấy anh quá ngụy biện, quá giả tạo và biết cách làm bộ làm tịch sao? Dùng đạo đức làm vũ khí, hí hửng miệt thị tôi, đồng thời cũng hào hứng vui vẻ chơi trò mèo vờn chuột với tôi. Nói thẳng ra, anh không dám động vào tôi, chứ chẳng phải không muốn động vào tôi. Đúng không? Nếu gánh được hậu quả của việc ngủ với tôi, tôi không tin anh có thể nhịn lâu như thế."
Tối qua, khi đưa Trạch Trí về, dừng xe bên hồ, ánh đèn đường rọi qua những tán lá chiếu thẳng vào mặt, cô ta đã nói với anh như thế bằng giọng hết sức coi thường.
Lúc ấy anh chỉ cảm thấy người phụ nữ này thật thiếu giáo dục, bây giờ nhớ lại những lời đó, sự thẳng thắn kia kết hợp với vẻ sắc sảo của Khánh Đệ chẳng khác nào mũi tên nhọn đâm sâu vào tim khiến anh toát mồ hôi.
Anh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt không vui của Khánh Đệ, trong lòng đủ mọi tâm trạng đang giằng xé, trái tim như bị một bàn tay vô hình bóp chặt. Anh chỉ muốn xé rách da thịt để đổi lấy chút không khí, xúc động tới khó lòng kiềm chế được. Cuối cùng, anh đành nhích về phía trước một chút, gục đầu vào bụng cô, ôm chặt lấy eo cô, thấp giọng khẩn cầu: “Anh đã khiến em thất vọng, Khánh Đệ... Hãy cho anh một cơ hội nữa".
Đi tiếp, sẽ là một tương lai bi quan, chịu đựng từng chút một. Lùi lại, sẽ khiến trái tim đột nhiên mất đi chỗ dựa như bây giờ. Khánh Đệ giơ tay lên, có chút do dự, có chút mâu thuẫn, muốn vuốt mái tóc đen của anh, nhưng vội vàng rụt tay, đặt khẽ lên vai anh.
Bốn bề yên ắng tĩnh mịch, cô khuyên anh: "Đi ngủ trước đã, có gì ngày mai nói".
Nửa đêm trằn trọc khó ngủ. Khi đi tắm, nghe thấy tiếng đóng cửa, Khánh Đệ biết anh đã ra ngoài. Đây chẳng phải là kết quả cô mong muốn ư? Nhưng sao lòng cô nặng trĩu, những giọt nước mắt chua xót cứ thế lăn dài trên gò má.
Khánh Đệ vùi đầu trên gối, cố gắng gạt bỏ những cảm xúc tiêu cực, ra sức đưa trái tim mình nhìn theo hướng tích cực về con đường trước mắt. Phải làm sao giải thích với bà, với hai mẹ để xin họ tha thứ? Cũng may, thiệp mời còn chưa gửi đi, phải lập tức hủy ngay tiệc cưới đã đặt ở khách sạn Vấn Sơn, còn phải bắt đầu tìm việc. Có lẽ, cô sẽ lại chuyển về trường tiểu học ở làng Vọng Nam...
Bao nhiêu suy nghĩ cứ quấn lấy Khánh Đệ. Cô sững người ngắm nhìn chiếc chụp đèn bằng rơm do anh tự tay làm, nỗi đau đớn, xót xa mọc nhanh như cỏ ngoài vườn hoang.
Trời hửng sáng, tiếng bước chân của Khương Thượng Nghiêu ngập ngừng ngoài cửa, đánh thức Phúc Đầu, rồi khẽ mở cửa bước vào.
Cảm nhận cơ thể anh nặng nề nằm sát vào mình, Khánh Đệ nhắm chặt mắt vờ như đã ngủ say. Giác quan thứ sáu mách bảo cô, ánh mắt anh đang dừng trên khuôn mặt mình, như hàng ngàn hàng vạn năm trôi qua, anh lặng lẽ thở dài, sau đó nói một câu khiến toàn bộ ý chí của cô muốn sụp đổ. "Khánh Đệ, anh không thể tưởng tượng nổi cuộc sống thiếu vắng em."
Quả nhiên, ngày hôm sau anh đã dùng hành động chứng minh cho lời nói của mình. Khánh Đệ vừa mở cửa, Nghiêm Quan đã mang ở đâu về một chiếc ghế dài, ngồi ngoài hành lang, mặt không biểu cảm: "Anh Khương nói hai ngày nữa anh ấy sẽ về".
Vậy là, cô bị giam lỏng rồi.
Khánh Đệ hiểu ra, bất giác bật cười. Khi cô còn đang tự vấn lương tâm rằng liệu có phải mình đã quá khắc nghiệt với anh, thì anh lại tát thẳng vào mặt cô một cái như thế.
Cô thả Phúc Đầu ra, rồi nói với Nghiêm Quan: "Vậy hôm nay dắt chó đi dạo, cho nó ăn, anh làm hết đi". Không buồn nhìn những thớ thịt trên mặt tên "Diêm vương" đó giật giật liên hồi, cô đóng cửa "rầm" một tiếng.
Một lần nữa cô cầm tờ giấy anh để lại trên bàn lên đọc: "Anh không thể chấp nhận việc em đơn phương hủy bỏ cam kết. Khánh Đệ, ngày kết hôn vẫn như cũ". Chữ "cũ" anh ấn mạnh tới mức nét bút hằn cả sang mặt sau, như càng hiện rõ tâm trạng của người viết lúc ấy.
Khánh Đệ từ từ ngồi xuống, bấm máy gọi cho anh nhưng lại hủy rồi gọi cho Đại Lỗi, di động của anh chàng này luôn trong tình trạng tắt máy. Cô nhếch miệng cười khổ, nếu đã điều một môn thần (1) đến canh cửa, thì việc thu lại di động của Đại Lỗi là hết sức bình thường. Lẽ nào sau hai ngày nữa quay lại, Khương Thượng Nghiêu định sẽ vác thẳng cô tới Cục Dân chính?
(1) Môn thần là biểu tượng thần linh của văn hóa dân gian và Đạo giáo Trung Quốc. Ngày xưa, người ta thường cho đắp hai vị th