Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342853
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2853 lượt.
Trạch Trí, mặc dù đổi lại bằng cái bạt tai như trời giáng, nhưng việc hai người đầu mày cuối mắt với nhau rõ ràng là có tình có ý. Nửa đêm Khương Thượng Nghiêu đi một quãng đường xa như thế đưa Trạch Trí về Nguyên Châu, càng chứng thực suy nghĩ của lão Lăng.
Dưới góc độ một người đàn ông, nắm được Trạch Trí trong tay, xét về mọi phương diện đều không thiệt. Nhưng, Khương Thượng Nghiêu sắp kết hôn, vợ chưa cưới lại là một cô gái tốt như thế... Nụ cười bất lực trên môi Khánh Đệ khiến lão Lăng có chút do dự trong lòng. Mùa xuân hai năm trước, lần đầu gặp cô, lão Lăng đã thầm khen Khương Thượng Nghiêu tốt số, cô con gái tính tình hướng nội của anh ta cũng rất yêu quý Khánh Đệ.
Chỉ có điều đi cùng Khương Thượng Nghiêu cho tới ngày hôm nay, từng bước, từng bước tiếp cận được mục tiêu, tình bạn mấy năm trong ngục không đáng nhắc tới trong lúc này, huống hồ, lão Lăng chịu ơn Khương Thượng Nghiêu, nên chẳng muốn can thiệp vào cuộc sống riêng của anh.
Lăng Vạn Cường thầm than một câu đáng tiếc.
"Trước kia ở Dã Gia Sơn, có một năm chúng tôi lên mỏ làm việc và xảy ra tai nạn, anh Khương đưa người bị thương tới bệnh viện của trại giam, bác sĩ Trạch khi ấy đang làm việc tại đó, rồi họ quen nhau. Bình thường mang thuốc vào các phòng giam đều là tù nhân cải tạo lao động làm, trước đó tôi cũng chỉ gặp bác sĩ Trạch một lần. Năm nay bác sĩ Trạch và anh Khương gặp lại nhau, mối quan hê của nhà cô ta có thể giúp được anh Khương, vì vậy họ mới qua lại với nhau nhiều như thế. Chị dâu, chị đừng lo lắng quá."
Khánh Đệ không để ý đến hai bàn tay đang nắm chặt của mình, dùng toàn bộ sức lực lắng nghe từng câu từng chữ mà Lăng Yạn Cường nói. Thoạt nghe có vẻ rất thành khẩn, nhưng giả sử sự thật là như thế, thì ở studio hà tất anh phải lừa cô nói cần lập tức quay về Nguyên Châu? Đại Lỗi sao phải đưa cô đi vòng vòng Vấn Sơn không biết bao nhiêu lâu như thế? Huống hồ...
Lăng Vạn Cường thấy thần sắc cô lãnh đạm, đột nhiên nhận ra sơ hở của mình, vội vàng bổ sung thêm: "Tôi nói không biết họ đã quen nhau bao lâu là muốn nói tới thời gian họ gặp lại nhau sau này".
"Xem ra tôi thật sự phải đi hỏi Đại Lỗi rồi." Khánh Đệ trầm ngâm.
Tên Lưu Đại Lỗi mồm to đó. Lăng Vạn Cường vừa nghe đã giật thót, nhưng hậu quả thầm dự đoán khiến anh ta phải đắn đo suy nghĩ, vẻ mặt bối rối bất lực, cuối cùng đành mở miệng khuyên giải cô: "Chị dâu, tình cảm anh Khương dành cho chị chúng tôi ai cũng biết, chị đối với anh Khương cũng thế, chẳng gì sánh kịp. Hai người có thể bên nhau đã là phúc phận mấy đời mới tu được. Con người sống vốn rất khó khăn, tìm được hạnh phúc lại càng khó khăn hơn, hà tất phải cố chấp quá?".
Lời nói đầy ẩn ý cộng với nỗi xót xa trong ánh mắt kia, lòng Khánh Đệ hiểu, không cần phải có thêm bất cứ câu trả lời nào nữa.
Cô lẳng lặng chờ đợi Khương Thượng Nghiêu tìm đến mình, mặc dù không dám chắc rằng anh của bây giờ sẽ để ý tới sự dằn vặt trong tình cảm của cô khi anh còn đang bận rộn cho sự nghiệp tương lai của mình.
Gần tối, Khương Thượng Nghiêu quay về khu mỏ. Khánh Đệ đang ngồi cặm cụi viết bên cửa sổ, ánh chiều tà rải xuống mái tóc dài của cô, càng tô thêm vẻ cô đơn.
Cô rất thích chép thơ mỗi khi nhàn rỗi, viết ngẫu hứng, nhớ gì viết nấy, như thế cô thấy lòng nhẹ nhõm hơn. Khương Thượng Nghiêu đi tới cầm tờ giấy trên mặt bàn, "Tôi đã nghe thấy tiếng buồn đau rơi xuống đất, xuống sàn gỗ bóng loáng và lăn vào một góc... ". Câu này thật thích hợp với tâm trạng của anh lúc nhận được tin vào chiều hôm nay, khi lão Lăng gọi điện tới, sự đắc ý thỏa mãn sau cuộc họp của anh lập tức trở nên lạnh ngắt.
Khánh Đệ viết xong nét bút cuối cùng, ngẩng mặt lên, bất giác lại nhớ tới mấy câu khác, "Trong bóng dáng khe khẽ lay động, em đã tìm thấy anh rồi, đôi mắt thâm sâu khó dò đó". Cô nở nụ cười, bởi ánh mắt anh không thể che giấu được niềm yêu thương.
Bị nụ cười ấm áp của cô soi sáng, anh thoáng ngạc nhiên, lập tức cũng mỉm cười, nhưng nụ cười khá yếu ớt.
"Phúc Đầu đâu?" Anh nhìn xung quanh.
"Có lẽ nó ra ngoài chơi rồi." Khánh Đệ thu dọn giấy bút trên bàn. "Anh ăn cơm chưa?"
Thái độ như không có chuyện gì ấy khiến vẻ điềm tĩnh của Khương Thượng Nghiêu sụp đổ, ngẩn ngơ đứng trước bàn một lúc, rồi từ từ ngồi xuống: "Khánh Đệ, nhìn anh này".
Cô quay đầu lại, bình tĩnh nhìn anh.
Sự im lặng kéo dài, nuốt chửng cả những lời anh đã chuẩn bị trên đường tới đây, cho đến khi cảm giác của anh trở nên nghẹt thở. "Bác sĩ Trạch, anh quen trong thời gian ở tù. Năm ngoái anh đến Nguyên Châu, tình cờ gặp lại cô ấy ở sảnh khách sạn..."
Không đợi cô hỏi gì, anh nói tiếp: "Bố cô ấy là lãnh đạo của tỉnh, bản thân cô ấy cũng quen biết rất nhiều người có sức ảnh hưởng lớn, có thể nói, trong dự án tập đoàn năng lượng, cô ấy đóng vai trò rất quan trọng. Để cảm ơn sự giúp đỡ ấy, anh đã nhượng cho cô ấy 15% cổ phần của khu mỏ. Có điều, suy nghĩ đến những ảnh hưởng tiêu cực, anh đã không làm theo trình tự pháp lý. Trên thực tế, hiện tại cô ấy là đối tượng hợp tác của chúng ta, cũng là cổ đông lớn nhất".
"Là người hợ