Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342859
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2859 lượt.
an hệ của anh Khương và người phụ nữ kia, nếu cậu ta tận mắt chứng kiến cảnh vừa rồi có lẽ sẽ chẳng hay ho gì. "Không có gì."
Lưu Đại Lỗi nhấn nút tắt, kéo khóa quần xong đi ra khỏi rừng phong, lên xe nhìn bộ dạng của Khánh Đệ như sắp ngủ, bèn lên tiếng gọi: "Chị dâu!".
Khánh Đệ như không nghe thấy, gọi thêm tiếng nữa, cô mới hoảng hốt ngẩng đầu lên, như chợt nhớ ra điều gì đó, vội nói: "Đại Lỗi, tôi để đồ ở chỗ Ái Đệ rồi, mau quay lại Vấn Sơn đi".
Trên đời này, muốn sống vững đứng chắc, mỗi một người, đặc biệt là phụ nữ, sẽ không thể thiếu một chỗ dựa thực tế. Ấy là tiền, một gia đình tràn ngập tình yêu, những người bạn có thể giơ tay giúp đỡ mình mỗi khi cần thiết, một công việc có thể nâng đỡ tinh thần.
Khánh Đệ do dự đứng trước con đường dẫn vào nhà chồng của Ái Đệ. Cô có nhà mà chẳng thể về, Ái Đệ thì đã lấy chồng, những người bạn thân quen thời trung học giờ ở xa tận nơi chân trời. Tình yêu mà cô vẫn hằng tin tưởng và đã từng là ngôi sao lấp lánh soi sáng đường cho cô giờ cũng đã trôi xa trong gió. Cô hoảng sợ lật tìm hành lý của mình trên thế gian, không còn gì ngoài những giấc mơ.
Khánh Đệ nói với Lưu Đại Lỗi: "Về thôi, đột nhiên nhớ ra là chẳng phải thứ gì quan trọng lắm".
Đại Lỗi do dự: "Chị dâu, sắc mặt chị không tốt lắm\'\'.
Khánh Đệ đưa tay lên che mặt, khẽ ừ một tiếng.
Về đến khu mỏ, cô đứng ngoài hành lang rất lâu. Hai năm trước, nơi đây còn là núi hoang, những bức tường gạch xây được một nửa đổ nghiêng ngả, cát đá vùi Iấp ổ gà ổ trâu. Giờ trước hai khu nhà bằng bê tông là kho để than, nhìn tiếp về phía trước, những thứ máy móc xếp thành hàng tít tắp.
Đây là sự nghiệp do một tay anh tạo dựng nên, chỉ trong vòng hai năm, thật chẳng khác nào kỳ tích.
Tiếng pháo đầu tiên nổ mừng giếng than số một đi vào khai thác như vẫn còn vang bên tai cô. Khánh Đệ vô cùng ấn tượng với khuôn mặt đen sì sì của anh khi bước từ dưới mỏ lên. Tay cầm vòi nước, cô nhìn anh rửa sạch những vệt than trên mặt. Khi đóng vòi nước, tay anh khẽ chạm vào tay cô, ánh mắt giao nhau, trái tim đập rộn ràng.
Sự giao tiếp của tâm linh, sự trao đổi của hai linh hồn, niềm vui sướng của cảm giác chạm nhẹ vào nhau như hoa lửa bừng nở khi ấy giờ rất đỗi xa xôi, chẳng thể chạm tới được nữa.
Gắn kết và yêu thương chẳng qua chỉ là bắt đầu. Có thể giữ vững được tình yêu trên dòng sông thời gian mới là việc đáng nói.
Tiếng động cơ xe vang lên, xé tan màn đêm yên tĩnh. Khánh Đệ vẫn đứng ở hành lang, chỉ trông thấy bóng dáng liêu xiêu vì say rượu của lão Lăng. Cô quyết định quay về phòng đứng trước cửa sổ lặng lẽ chờ đợi, đợi tới tận nửa đêm mới nhận được điện thoại của người yêu.
Khương Thượng Nghiêu hỏi cô đã ngủ chưa? Cô vờ rằng anh làm mình tỉnh giấc. Anh cười, nói không ngủ được vì nhớ cô, rồi bảo phải đón người ngày mai về Vấn Sơn họp, vì vậy mới ở lại Nguyên Châu. Lúc này, dù anh có nói ngàn lời hay vạn ý đẹp, Khánh Đệ cũng không tin. Cô thậm chí còn thầm mong câu chuyện sẽ phát triển theo những tình tiết cô đã đọc trong tiểu thuyết, vô tình nghe thấy tiếng con gái vọng qua điện thoại. Nhưng đầu dây bên kia hết sức yên tĩnh khiến cô nảy sinh ảo giác, anh đang làm gì? Hoặc, họ đang làm gì?
Đố kỵ và hận thù, tâm trạng chôn sâu trong trái tim bấy lâu nay bỗng chốc cuồn cuộn trào dâng cùng nỗi nghi hoặc và sự phát triển của trí tưởng tượng, chúng như đang không ngừng giày vò cô, châm chích vào trái tim mềm yếu của cô bằng cách dã man nhất. Khánh Đệ nhìn chằm chằm vào những ngón tay đang run rẩy của mình, cắn chặt môi, biết là chỉ cần mở miệng, thì mọi ấm ức phẫn nộ sẽ tuôn trào.
Khánh Đệ bước vào, nhẹ nhàng đóng cửa lại, thái độ trịnh trọng khiến lão Lăng thấp thỏm. Anh ta húng hắng ho một tiếng, rồi cười che giấu sự lúng túng của mình: "Chị dâu, hôm nay không ra ngoài sao?".
"Hôm nay chẳng có chuyện gì quan trọng cả." Thấy anh ta đứng dậy định đi pha trà, Khánh Đệ vội ngăn lại: "Tôi chỉ nói vài câu thôi".
Thấy cô vẫn cười như ngày thường, lão Lăng bình tâm lại đôi chút.
"Tôi muốn biết, anh Khương quen Trạch Trí bao lâu rồi?"
Hai từ "Trạch Trí" vừa lọt vào tai, trước mắt lão Lăng như hiện ra hình ảnh hai người họ quấn quýt nồng nhiệt như lửa, ngay sau đó là cái bạt tai trời giáng của Trạch Trí, vang tới mức chính mình cũng cảm thấy đau rát.
"Cái này, tôi cũng không rõ lắm. Hỏi Đại Lỗi thì hợp lý hơn, thời gian cậu ta ở cùng anh Khương nhiều."
Phản ứng gặp chuyện liền đẩy sang cho người khác của lão Lăng nằm trong tiên đoán của Khánh Đệ, cô chỉ cười: "Thế sao? Hôm qua mọi người còn cùng đi ăn cơm, tôi cứ nghĩ đã quen lâu lắm rồi".
Những sợi gân trên trán lão Lăng giật giật. Tối qua sau khi ăn xong, bác sĩ Trạch cố tình ép Khương Thượng Nghiêu đưa về Nguyên Châu, Khương Thượng Nghiêu lại đồng ý ngay, lúc ấy lão Lăng đã cảm thấy sự việc bắt đầu rắc rối, chỉ không ngờ một người dịu dàng ít lời như Khánh Đệ lại phát hiện ra chân tướng sớm như thế. Theo những gì tận mắt chứng kiến, Khương Thượng Nghiêu mạo phạm