XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Nơi Đâu

Tình Yêu Nơi Đâu

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342611

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2611 lượt.

u còn không biết? Tiền! Hôm kia hai huynh đệ đánh nhau, tốn biết bao nhiêu tiền mới có thể bảo lãnh cho ra đấy, tính ra thì mỗi đứa hết năm nghìn!". Anh ta dùng tay ra hiệu, nói xong nhổ một bãi nước bọt vào bụi cây gai phủ đầy tuyết ven đường, chửi: "Mẹ kiếp, đánh nhau cũng không nên hồn!".
Khương Thượng Nghiêu khẽ khựng lại, năm nghìn là tiền lương một năm rưỡi của anh! Nghe đến câu cuối cùng anh không kìm được cười lên tiếng: "Biết thì tốt, chú Đức muốn cậu đi con đường khác bằng phẳng hơn".
Hắc Tử đi nhiều bắt đầu thấy nóng, cởi áo khoác đứng đón gió, một lúc sau khô mồ hôi rồi mới khẽ tiếng nói với Khương Thượng Nghiêu: "Chú mình nói rồi, nếu không khiến lão đại và lão nhị nhà họ Nhiếp chết, thì ông ấy có về hưu cũng không vui vẻ".
Loáng thoáng nghe thấy những từ như "Mỏ quặng… sòng bạc... Nhiếp gia" theo gió lọt vào tai, lại bắt gặp ánh mắt kinh hãi của Hắc Tử, Khương Thượng Nghiêu đại khái cũng hiểu được chuyện gì đang xảy ra. Anh cũng từng ở trong thế giới đen trắng của Vấn Sơn mười năm, mặc dù sau khi đi làm, nghe lời dạy bảo của mẹ dần dần rút chân khỏi thế giới đó, nhưng đối với những tin đồn trước đây anh vẫn khắc sâu trong trí nhớ.
Thế lực ngầm ở Vấn Sơn từ hơn mười năm trước đã chia thành hai phái, chú Đức đại diện cho bên tập thể đường sắt, còn Nhiếp gia cầm đầu đám đệ tử của khu nhà máy cơ khí. Trong trận kịch chiến lớn năm đó, lão đại của Nhiếp gia tay cầm xẻng đập nát mấy cái đầu như đập dưa hấu, cũng may có đám đàn em đứng ra gánh tội thay nên mới thoát khỏi án tử hình, có điều cuối cùng vẫn phải vào tù.
Thời gian đó, bên phía nhà máy cơ khí gần như tê liệt, chỉ còn lại lão nhị của Nhiếp gia một mình đứng lên vất vả chèo chống. Nhiếp lão nhị không bộp chộp nóng vội như anh trai mình mà có rất nhiều những thủ đoạn tàn ác, vì vậy không lâu sau, khi Nhiếp gia giống như cá muối hồi sinh nhờ cơ hội nhà máy cơ khí bị di dời, tháo dỡ, lão nhị của Nhiếp gia trở thành nhân vật tầm cỡ trong thời đại mới chuyển giao.
Và trong lần quyết đấu đó vợ chú Đức khó sinh, tới bệnh viện chậm một bước nên đã mất cả hai mạng người. Chú Đức lần đó thoát khỏi vòng lao lý trở thành kẻ thù khắc cốt ghi tâm của Nhiếp gia, còn anh em Nhiếp gia cũng trở thành cái gai trong mắt chú Đức.
Trong thời gian cải tạo lao động, Nhiếp lão đại cũng là một phần tử không an phận thủ thường. Người khác ngồi tù thì nỗ lực cải tạo để được tha trước thời hạn, chỉ có thời gian ngồi tù của ông ta càng ngày càng dài. Cũng may có em trai ở ngoài đưa hối lộ, cuối cùng Nhiếp lão đại cũng có ngày lại được nhìn thấy mặt trời. Và đến lúc ấy, chú Đức liệu còn có thể kê cao gối ngủ ngon được không, là cả một vấn đề.
Trong đầu Khương Thượng Nghiêu vẫn nghĩ mãi về chuyện này, vô thức đã đi vào cung văn hóa Nhân Dân, tòa nhà nhỏ cũ kỹ bên cạnh chính là Thư viện thành phố, đến dưới tòa nhà anh vừa khóa xe vừa tự mình cười thầm, nghĩ nhiều như thế làm gì, việc đấy có liên quan gì đến anh? Điều anh cần suy nghĩ bây giờ là làm thế nào để kiếm thêm ít tiền, mua một món quà kha khá mang tới nhà lãnh đạo, sớm giải quyết vấn đề nhà ở. Đàn ông xây nhà đàn bà xây tổ ấm, anh không cần đàn bà nào cả, anh đã có Nhạn Lam.
Nhớ đến cô bé đáng thương đang ở nhà vì bị cảm mà sốt cao, nước mắt nước mũi ròng ròng, bất giác anh khẽ cười, bước chân lên lầu cũng nhanh nhẹn hơn.
Trời rất lạnh nên thư viện không mở nhiều cửa sổ, mùi nấm mốc lâu năm bao trùm trong không khí. Ánh mặt trời u ám chiếu qua cánh cửa sổ bằng kính phủ đầy bụi vào phòng, những tia sáng ảm đạm. Mí mắt của cô thủ thư ngồi sau chiếc bàn lớn, ngoài cửa đang sụp xuống, hình như là ngủ gật, nhưng đôi tay vẫn đan thoăn thoắt.
Anh tìm xong sách mới nhớ ra quên mang thẻ thư viện, không cam tâm tìm hết túi quần bên trái lại lục sang túi bên phải.
Đằng sau bỗng vang lên một giọng nói nhỏ nhẹ, nhẹ tới mức anh nghe câu được câu chăng: "Khương…anh Khương".
Anh quay đầu lại, có ai đó đang đứng trong bóng tối của một kệ sách, dáng cao gầy, không nhìn rõ mặt.
Dường như nhìn thấy vẻ nghi hoặc trong ánh mắt của anh, người đó bước ra khỏi nơi đang đứng. Khuôn mặt hiện rõ vẻ do dự và thấp thỏm, như chú thỏ lần đầu rời hang, chỉ cần nghe ngóng thấy bất kỳ động tĩnh nhỏ nào thì sẽ lập tức thụt đầu lại ngay.
Khương Thượng Nghiêu bất giác mỉm cười: "Thẩm Khánh Đệ?".






Đối phương rõ ràng là thở phào nhẹ nhõm, khóe môi khẽ cong lên như muốn cười song không biết tại sao lại lập tức mím chặt môi.
"Chúc mừng năm mới!" Anh nói trước.
Cô từ từ tiến gần lại phía anh, cũng chúc lại: "Chúc mừng năm mới!", đặt chồng sách trong lòng xuống bàn, nhìn anh một cái rồi lại cúi đầu xuống, hỏi: "Anh cũng đến mượn sách sao?".
Khương Thượng Nghiêu gật đầu, thò tay vào túi cạnh của khoác vừa tìm thẻ thư viện vừa hỏi: "Nghỉ đông mà không đi đâu chơi à? Nhiều sách thế có đọc hết không?".
"Được ạ, em đọc nhanh lắm, đặc biệt là tiểu thuyết." Liếc mắt nhìn chồng sách trước mặt anh, mắt cô ánh lên vẻ kinh ngạc: "Anh chơi cổ phi