Đã Cưỡi Là Phải Cưỡi Đến Nơi Đến Chốn
Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342770
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2770 lượt.
ấy vẻ mặt bối rối hiếm thấy của anh, Khánh Đệ bật cười. "Phải, ngày đó đã chụp xong ảnh cưới rồi, đột nhiên xảy ra một chuyện khiến em thấy mình đã bỏ qua sự thực phũ phàng, em là vật trang trí cho anh ấy."
Sau tiếng thở dài, không khí trong xe lại chìm vào tĩnh lặng.
"Anh nghĩ, một người phụ nữ như em sẽ hiểu những yêu cầu của trái tim mình hơn ai hết."
"Anh quá đề cao em rồi, em cũng là người bình thường, hơn nữa chỉ là một người phụ nữ bình thường không thể bình thường hơn."
Trên thế giới này, người phụ nữ có thể cuốn hút anh ngay từ cái nhìn đầu tiên, khiến anh mở rộng trái tim thật sự hiếm như lông phượng sừng tê. Tần Thạnh mỉm cười, không tranh cãi thêm.
"Em hiểu ý anh, nếu đã hiểu nhược điểm của anh ấy, khó chấp nhận cuộc hôn nhân với anh ấy, thì hà tất phải lặp lại sai lầm?". Sau tiếng thở dài khe khẽ, cô như đang trải lòng với Tần Thạnh, giống như đang mở cửa trái tim mình, "Thời gian đầu khi quyết định rời đi, không phải vì không còn yêu, mà bởi đã nhìn thấy bi kịch xảy tới trong tương lai. Đến bây giờ, tình cảm này đối với em vẫn là một ẩn số. Nhưng hai năm nay, dù nói tĩnh tâm ổn định, có tương lai, nhưng niềm vui xuất phát từ cuộc sống và niềm vui xuất phát từ tâm hồn vẫn khác nhau về bản chất".
"Niềm vui của tâm hồn?"
"Đúng thế."
Nếu đã từng yêu nghiêm túc, ta sẽ biết cảm giác vui vẻ ấy đáng quý, đáng trân trọng biết nhường nào. "Còn những vấn đề phải lo lắng kia liệu có bị tổn thương thêm lần nữa? Em nghĩ, nếu đã hưởng thụ sự tốt đẹp và niềm vui mà tình yêu mang lại, thì cần có sự chuẩn bị trước, gánh vác trách nhiệm cùng nỗi đau khổ có thể sẽ đến."
Khánh Đệ nghiêng đầu về phía Tần Thạnh đang chăm chú nhìn mình, "Giống như gia đình và sự nghiệp của anh vậy, mang lại vinh quang cho anh, nhưng đồng thời cũng đặt trên vai anh trách nhiệm và sự vất vả".
Ánh mắt Tần Thạnh như hoàn toàn thấu hiểu tâm tư của cô. Đúng theo những gì cô nói, khi anh hưởng thụ vinh quang và lợi ích, anh cũng phải bỏ ra rất nhiều tâm sức để bảo vệ vinh quang và lợi ích ấy, trong đó bao gồm cả cuộc sống hôn nhân kéo dài mười năm của mình, bao gồm cả việc luôn phải kìm nén bản thân. Anh bỗng dấy lên cảm giác chua xót trong lòng. Vào lúc này, anh bỗng thấy ngưỡng mộ vô cùng sự phản nghịch của cậu em họ, ít nhất thì cũng dũng cảm thể hiện tình cảm của mình, chứ không giống như anh, cố gắng kìm nén, giấu kín những suy nghĩ thật sự, cố tỏ ra rộng lượng chấp nhận sự từ chối.
\'"Em trước kia... có chút kén chọn trong tình cảm, chỉ chấp nhận mặt tốt của tình yêu, mà chẳng chịu chấp nhận một chút khuyết điểm hay vết ố bẩn nào. Có lẽ bởi em hiểu rằng cuộc đời này mình chỉ có thể yêu một lần này thôi."
Cô buồn bã nói.
Trầm mặc hồi lâu, Tần Thạnh nghiêm túc nhìn người con gái bên cạnh, "Khánh Đệ, anh thật tiếc vì chúng ta ở quá xa nhau không được gặp em sớm hơn".
"Em cũng rất tiếc. Chẳng giấu gì anh, lần đầu tiên hẹn hò riêng với anh, em cũng đã suy nghĩ rất nghiêm túc. Suy nghĩ sâu sắc, xử lý mọi việc vẹn toàn, được gặp anh là duyên phận đáng trân trọng của em, em thật may mắn. Nhưng, trong vấn đề tình cảm, em phải có trách nhiệm với chính bản thân mình. Dù sau này anh ấy có đạt tới ngưỡng mà em yêu cầu hay không, hiện tại em không thể phớt lờ sự tồn tại của anh ấy. Hơn nữa, nếu em tiếp tục lừa dối mình, cũng chính là gây tổn thương cho anh."
Anh tự trào, "Đây là lần đầu tiên trong cuộc đời, anh nhận được tấm thẻ người tốt".
Khánh Đệ cười tươi, sau đó trang trọng nói: "Em xin lỗi"
"Không phải nói câu đó với anh, chỉ cần em vẫn coi anh là bạn."
"Điều đấy thì chắc chắn rồi."
Tần Thạnh thoải mái gật đầu, vẻ mặt điềm tĩnh, lịch lãm vô cùng. "Hai hôm nữa anh sẽ chính thức về Vấn Sơn nhậm chức. Nếu không có gì thay đổi, mấy năm tới anh sẽ phải cắm rễ ở tỉnh Tế Tây. Nếu về, thì em là khách, anh là chủ, phải đến để anh đãi em bữa cơm nhé."
"Khi nào anh quay về Bắc Kinh, cũng thế nhé."
Hai người nhìn nhau cười, Khánh Đệ nghĩ một lát, rồi nói thêm: "Vấn Sơn rất phức tạp, anh phải chú ý bảo trọng".
Bóng đen mà thành phố Vấn Sơn nhỏ bé để lại trong lòng cô suốt quá trình trưởng thành luôn âm u như bầu trời nơi thành phố ấy.
Những gì liên quan tới Vấn Sơn, anh còn có nhiều kênh đưa tin hơn cô. Vấn Sơn bao năm nay vẫn bị thâu tóm bởi lão bí thư già Ngụy Kiệt, một tay ông ta khuynh đảo giới chính trường Vấn Sơn. Với cấp bậc và lý lịch của Tần Thạnh, hoàn toàn có thể tiếp nhận chức vụ cao nhất ở thành ủy, cấp trên cũng có ý định điều Ngụy Kiệt vào Ban chấp hành của thành ủy, nhường vị trí hiện tại cho Tần Thạnh. Nhưng các thế lực cạnh tranh, kết quả thương lượng cuối cùng là, kinh nghiệm làm việc tại địa phương không đủ, nên Tần Thạnh nhậm chức thị trưởng của thành phố Vấn Sơn, đứng thứ hai, sau Ngụy Kiệt.
Tần Thạnh hoàn toàn hài lòng và phục tùng với bố trí của tổ chức.
Vốn là người nhìn xa trông rộng, người như anh không phải lo trước phiền sau, chỉ cần cố gắng làm việc đúng nguyên tắc, không vi phạm những sai lầm mang tính nguyên tắc, còn thăng tiến nữa, thứ mà anh thật s