Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342758
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2758 lượt.
i như kế hoạch, sau này anh không còn khả năng chăm sóc cô nữa, thì số tiền đã được "rửa" sạch ấy cũng đủ để cô sống nửa quãng đời còn lại.
Khánh Đệ không thể chấp nhận lời giải thích của anh, "Đừng nói năng vòng vo để gạt em, hôm nay anh quá khác thường. Em mặc kệ anh định làm gì, trước khi làm hãy nghĩ đến bà và cô, họ đã vất vả nuôi anh khôn lớn, anh không thể làm tổn thương họ hết lần này tới lần khác được".
Lúc đầu, cô còn khá nghiêm giọng, nhưng càng nói giọng càng nhỏ dần, cuối cùng phải lấy tay bịt miệng, mấy từ cuối anh không nghe rõ. Đôi mắt long lanh nước như gần ngay trước mặt Khương Thượng Nghiêu từ từ nhả ga, trong chớp mắt trào lên cảm giác muốn quay ngược trở lại. Anh khẽ dỗ dành cô: "Đừng nghĩ quá nhiều, tấm thẻ lần trước em không nhận, anh liền chuẩn bị chút tiền này cho em phòng thân. Dùng hay không em cứ nhận lấy, có chuẩn bị vẫn hơn. Anh cũng sẽ không làm chuyện gì nguy hiểm cả, có nhớ những điều anh đã hứa với em không?".
Năm đó khi mới ra tù, anh từng hứa với cô, anh sẽ tuân thủ luật pháp, không để mình rơi vào hoàn cảnh tuyệt vọng lần nữa. Lời giả dối anh đã nói không ít, nhưng những gì đã hứa với cô anh luôn luôn ghi nhớ.
"Thật không?" Cô do dự hỏi.
Từ nơi xa, anh gật đầu thật mạnh, "Thật".
Cô như trút được gánh nặng, thở phào nhẹ nhõm.
Cảm giác được coi trọng trào dâng, xâm chiếm khiến trái tim lạnh cứng của anh mềm đi, đôi mắt khô khốc bất chợt ướt nhòe.
Do dự hồi lâu, Khương Thượng Nghiêu nói: "Bài viết mới nhất của em, anh đọc rồi, em nói con người sống trên đời, bên ngoài phải hoàn hảo, vì cần thích ứng với nhân tình thế thái, song bên trong luôn phải ngay thẳng, trái tim cần thống nhất. Anh muốn hỏi, nếu một ngày anh làm được điều đó, liệu em có suy nghĩ tới việc đón nhận lại anh không?".
Gần đây khi dọn nhà, Khánh Đệ tìm thấy mấy thứ đồ cũ, trong số đó cô rất thích những đồng tiền xu đã bắt đầu hoen gỉ, vì vậy mới viết bài ấy, mượn hình dạng ngoài tròn tâm vuông của xu để ngầm ám chỉ tính cách con người.
Cô không ngờ nhất cử nhất động của mình lại được anh ngấm ngầm theo sát như thế. Đột nhiên bị hỏi, cô nhất thời không biết nên trả lời thế nào.
Đợi mãi chẳng thấy câu trả lời, khóe môi anh nhếch lên nụ cười khổ. Khi chuẩn bị từ bỏ, giọng nói rất đỗi thân quen ấy bất chợt vang lên: "Em sẽ thử".
Nỗi kinh ngạc pha lẫn vui mừng, anh gần như sững lại, "Khánh Đệ...".
"Em cúp máy trước. Câu trả lời của em sẽ không thay đổi. Khi nào anh làm được, anh đến hỏi em."
Tiếng tút tút dài vọng tới, rồi ngay lập tức im bặt. Trong tĩnh lặng, bên tai Khương Thượng Nghiêu vẫn còn văng vẳng câu trả lời cuối cùng của cô. Trái tim đang khô héo như tàu lá đợi ngày lìa cành của anh như được sống lại, cảm giác sung sướng nở rộ, anh từ từ nhếch môi cười, để mặc tâm trạng vui vẻ ấy phá vỡ mọi kích động, nụ cười rạng rỡ.
"Xin lỗi, người bạn cũ của em tới chơi, ở lại lâu quá"
"Anh sắp đến dưới lầu nhà em rồi, lát nữa gặp hẵng nói." Giọng Tần Thạnh vẫn bình tĩnh như thường.
"Vậy được, em đợi anh." Khánh Đệ khoác chiếc áo mỏng bước xuống lầu. Cô mua một cây kem ở cửa hàng tạp hóa nhỏ, rồi lặng lẽ đứng đợi ở bên đường. Cô đang xé vỏ ngoài của chiếc thìa, thì chiếc Volkswagen của Tần Thạnh lướt tới, dừng ngay cạnh cô.
Cửa kính xe trượt xuống, Tần Thạnh nhìn cô vài giây, nụ cười mở rộng dần.
"Anh có muốn một cái không?" Khánh Đệ hỏi qua cửa xe.
Anh khẽ gật đầu.
Cô mua thêm cây nữa, sau đó đi vòng qua bên kia, "Hôm nay nổi gió, bụi nhiều quá".
Mùa xuân ở thành phố Tứ Cửu thường có những ngày bụi giăng đầy trời. Tần Thạnh hỏi, “Ra kia tìm chỗ nào ngồi nhé?".
"Thôi, ngồi trong xe nói chuyện cũng được." Khánh Đệ đưa cho anh cây kem, "Thử xem, em thích vị này nhất".
Ánh mắt anh sâu hút, "Nghe nói những khi tâm trạng không vui, phụ nữ thường thích ăn đồ ngọt".
"Ăn nhiều đồ ngọt trong lòng sẽ không thấy đắng nữa." Khánh Đệ nói, rồi tự cười mình, "Em đã từng nói với người nào đó những lời tương tự. Luôn thế, dù làm gì đều vô thức nghĩ đến anh ấy. Quá lâu rồi, anh ấy đã bám rễ trong lòng, dần dần trở thành một phần của tính mạng, dùng mọi cách cũng không sao cắt bỏ được, nên đành chấp nhận sự tồn tại của anh ấy".
"Tối nay bỏ dở giữa chừng là vì anh ta?"
Khánh Đệ lẳng lặng gật đầu.
"Anh ta là người thế nào?"
Thẳng thắn? Nguy hiểm? Lỗi lạc? Xảo quyệt? Nếu như trước kia dùng những từ chính diện để tả về anh, thì giờ đây chúng lại được thay thế bởi những từ đối nghĩa, "Anh ấy... rất phức tạp".
Tần Thạnh bắt đầu tò mò, "Nghe nói, em đã rời bỏ Vấn Sơn trước ngày tổ chức hôn lễ?".
"Bành đại ca kể với anh chuyện của em rồi à?"
"Tiểu Phi chỉ nói qua thôi, anh cũng không hỏi thêm. Một là, làm thế không tôn trọng em. Hai là, xét về mặt tâm lý, anh vẫn muốn ngày nào đó may mắn được nghe chính em kể lại." Giọng anh thận trọng và chậm rãi.
"Phải cảm ơn sự tôn trọng của anh rồi. Nếu chỉ làm bạn với anh thôi mà cũng bị điều tra, em hoàn toàn không thể chấp nhận được." Th