Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Nơi Đâu

Tình Yêu Nơi Đâu

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342608

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2608 lượt.

từng một lần về thăm.
Khuôn mặt điềm tĩnh của Khương Thượng Nghiêu giãn ra, khẽ mỉm cười.
"Em đi đây. Cảm ơn anh đã tiễn em." Cô vừa lên xe vừa vẫy tay chào anh.
Nhìn qua tấm kính cửa sổ phủ sương mờ ảo, bóng anh càng lùi xa càng nhạt đi. Thẩm Khánh Đệ khịt mũi, vội vàng xuống xe ở cửa sau. Thiếu chút nữa thì quên mất, xe đạp của cô còn đang trơ trọi một mình trong nhà xe của thư viện.
Elizabeth, trước mắt nàng là một câu hỏi khó... Nếu như nàng không lấy ngài Collins, mẹ nàng sẽ không nhìn mặt nàng nữa, còn nếu nàng lấy ông ta, thì ta sẽ không bao giờ gặp nàng nữa! (1)
(1) Trích trong tác phẩm Kiêu Hãnh và Định Kiến của nhà văn Anh Jane Austen.
Thư viện thành phố mấy năm nay gần như không có sách mới, thế cho nên rất nhiều cuốn, Diêu Nhạn Lam có thể thuộc làu làu một trích đoạn trong đó. Cho dù là như vậy, mỗi lần đọc đến đoạn ngài Bennet nghiêm túc nói câu trên ra, cô vẫn không nhịn được cười khúc khích.
Nếu như trước kia, mỗi lần như thế, anh sẽ hỏi cô: "Em cười gì thế?", sau đó cô sẽ đọc lại đoạn đó để chia sẻ cảm xúc của mình với anh.
Nhưng hôm nay, Khương Thượng Nghiêu ngồi cuối giường, rất trầm ngâm.
Cô đặt sách xuống, rướn nửa người về phía trước, nghiêng mặt nhìn anh.
Cùng là mắt hai mí, nhưng không giống với cô, đôi mắt anh mỏng và hẹp, mỗi khi khẽ chau mày suy nghĩ điều gì đó, ánh mắt thường chăm chú và trở nên sâu hút. Nhạn Lam thầm nghĩ đến bộ dạng trưởng thành hơn của anh vào mười năm sau, khuôn mặt vui mừng của cô bỗng nóng bừng lên.
Anh quay đầu lại nhìn vào mắt cô, sự mải miết trong ánh mắt biến mất, thay vào đó là một đôi mắt đang cười, giơ tay ra véo vào hai má bầu bĩnh của cô.
Nhạn Lam lùi lại phía sau tránh, bất mãn lầm bầm: "Anh lại bắt nạt bệnh nhân".
Khương Thượng Nghiêu sau khi đạt được mục đích cũng không thừa thắng xông lên, tay thu về đặt trên đùi mình khẽ gõ nhịp, sau đó như tự hỏi tự trả lời: "Anh đã bao lâu rồi không hát? Hình như rất lâu rồi thì phải".
"Ai nói với anh? Lần trước đến lớp ghita tìm anh, em có nghe anh hát mà. Có điều em không thích bài hát đó." Cô chun mũi, bày tỏ vẻ lãnh đạm đối với bài hát "Một nghìn lý do thương tâm".
"Vậy thưa đại tiểu thư xin mời cô cứ chọn, chọn bài nào, tôi đi lấy đàn ghita. Hôm nay tôi lại có hứng ca hát đây."
Nói xong bỗng nghe thấy có tiếng mở cửa ngoài phòng khách, Khương Thượng Nghiêu vốn đã đứng dậy, liền nhanh nhẹn đi ngay ra cửa phòng ngủ, vừa đi vừa quay lại làm mặt xấu với Diêu Nhạn Lam, Nhạn Lam bướng bỉnh lè lưỡi với anh.
Người bê bát đứng trong phòng khách của nhà họ Diêu quả nhiên là mẹ anh, nhìn thấy anh bèn đổi tay véo tai anh. Khương Thượng Nghiêu không dám tránh, sợ thân hình cao lớn của anh sẽ khiến mẹ lại phải vất vả nhón chân, đành thuận theo tay mẹ khom người xuống: "Mẹ nhẹ một chút, nhẹ tay một chút... mấy giờ rồi mà mẹ vẫn còn sang đây?".
"Con vẫn còn biết hỏi mấy giờ cơ đây?" Mẹ anh kéo mạnh tay hơn: \'"Nói với con bao nhiêu lần rồi? Tình cảm thắm thiết tới đâu cũng nên có giới hạn, dì con làm ca đêm, hai đứa chui vào phòng lâu như vậy, nếu để chuyện này truyền ra ngoài thì con gái nhà người ta sao còn đường sống đây?".
Khương Thượng Nhiêu liên tiếp nói mấy câu: "Con biết rồi, con biết rồi, là con sai rồi". Mẹ anh mới chịu buông tay, miệng vẫn cằn nhằn: "Thanh niên nhiệt khí hừng hực dễ phạm sai lầm, mẹ để mắt đến các con vì muốn tốt cho các con thôi", nói xong giơ chiếc bát trên tay lên cho anh nhìn: "Nước đường nâu gừng bà con nấu, uống vào sẽ ra mồ hôi, ngủ một giấc ngày mai sẽ khỏi. Nhạn Lam khỏi rồi đi chơi đâu thì đi".
"Ngày mai con phải theo tàu rồi."
Mẹ anh tức giận, đẩy anh về phía cửa: "Thế thì còn ngày kia ngày kìa... ngày còn dài lắm. Mau về ngủ cho mẹ".
Khương Thượng Nghiêu bất lực, đành ngoan ngoãn đứng nhìn mẹ đi vào phòng Nhạn Lam, đóng cửa nhốt anh ở ngoài.
Khương Phượng Anh là người đàn bà ghê gớm được cả khu tập thể đường sắt này công nhận. Cũng may nhờ tính cách đó, mà năm ấy khi tham gia vào đội quân tới Mông Cổ mới có thể sống sót trở về. Nhắc tới chuyện cũ, bà Khương Thượng Nghiêu thường đưa tay lên lau nước mắt. Thời gian ấy, những người cùng đi với con gái bà đều lần lượt trở về thành phố, chỉ có duy nhất mình bà vẫn bặt tin con và cứ nghĩ con đã chết. Ai ngờ hơn nửa năm sau, Khương Phượng Anh xuất hiện trước cửa nhà với vẻ mặt mệt mỏi, bộ dạng lôi thôi lếch thếch ôm một đứa bé trong lòng.
Cũng may tính cách mẹ anh mạnh mẽ, mang con về nhà mẹ đẻ ở, đến dì của Khương Thượng Nghiêu cũng không dám nói câu gì. Còn cả khu tập thể đường sắt này đều biết Khương Phượng Anh không phải là người dễ gây sự, ai dám mắng Khương Thượng Nghiêu một câu là tạp chủng, mẹ anh có thể hai tay chống nạnh đứng dưới nhà của đối phương chửi liền mấy tiếng đồng hồ. Từ nhỏ tới lớn Khương Thượng Nghiêu bị coi thường không ít nhưng cũng chưa phải chịu quá nhiều tội, bị mẹ cho ăn đòn cũng nhiều, chẳng qua vì khi còn nhỏ chưa hiểu chuyện, lúc nào cũng hỏi bố, hỏi nhiều khiến mẹ anh nổi điên vớ cây chọc lò để đánh.
Trong phòng mẹ anh nói liến tho


Duck hunt