Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Nơi Đâu

Tình Yêu Nơi Đâu

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342612

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2612 lượt.

ắng, thỉnh thoảng lại có tiếng Nhạn Lam khe khẽ đáp lại, Khương Thượng Nghiêu bất lực lắc đầu. Trong mắt mẹ, bà luôn coi Nhạn Lam là con gái mình đẻ ra, lúc nào cũng đề phòng anh như đề phòng một con sói gian ác.
Vừa đóng cánh cửa nhà họ Diêu lại, đã nghe thấy chuông điện thoại từ nhà mình vọng ra. Khương Thượng Nghiêu sợ làm phiền bà, vội vàng chạy vào, nhìn đồng hồ treo trên tường, đã chín giờ hơn, gần mười giờ rồi.
"Anh!"
"Mấy giờ rồi, còn chưa về sao?"
Anh vừa nói xong, đầu dây bên kia Diêu Cảnh Trình đã vội vàng hỏi: "Anh, trong người anh giờ có bao nhiêu tiền? Bạn em có chút chuyện, giờ đang nằm trong bệnh viện. Em gọi cho Tạ Tiểu Long, nhưng không có ai nghe máy. Giờ đang chờ cấp cứu, em lo quá, anh...".
"Bạn em? Là ai? Hoàng Mao? Tiểu Bản? Xảy ra chuyện gì? Bọn em lại gây sự với người ta phải không?"
"Anh, anh đừng hỏi vội có được không?" Cảnh Trình hoảng loạn nói gì đó với người bên cạnh, rồi quay vào nói tiếp với anh: "Chỉ đánh nhau một trận thôi, hai người bị thương, giờ đều nằm trong bệnh viện".
Khương Thượng Nghiêu chỉ quan tâm tới một vấn đề: "Em có bị thương ở đâu không?".
"Không ạ." Cảnh Trình nói xong đọc luôn tên bệnh viện.
"Đợi anh."
Theo như lời Cảnh Trình nói, cậu ta và đám bạn vào quán internet, Hoàng Mao thấy bàn máy trước mặt chưa có ai liền ngồi xuống. Không ngờ một lúc sau có người đi đến, nói đó là chỗ của anh ta, vừa rồi có việc nên phải ra ngoài. Vốn biết sai là bên mình, nhưng Hoàng Mao lại liên tục mắng chửi người đó, trong lúc cãi cọ có xảy ra xô đẩy, đối phương thấy bọn Cảnh Trình đông người nên chỉ ra oai chửi vài câu rồi bỏ đi. Ai ngờ sau khi đi rồi liền gọi thêm người mai phục ở bên cạnh quán, đợi bọn họ ra ngoài. Phía bên Cảnh Trình đông người, nhưng lại chẳng đề phòng, kết quả không cần nghĩ cũng đoán được.
Khi kể lại chuyện này Diêu Cảnh Trình vừa xoa xoa vết bầm tím dưới mắt vừa nghiến răng vừa bồn chồn bất an nhìn về phía phòng cấp cứu, còn Khương Thượng Nghiêu vừa rút tiền vừa quan sát cậu ta vừa suy nghĩ đến chân tướng sự việc.
"Đối phương là con nhà ai có nhìn rõ không?"
"Nhà Mã Hồi Hồi." Diêu Cảnh Trình biết anh rất hiểu chuyện trong giới giang hồ của Vân Sơn, những chi tiết vụn vặt cậu ta không dám múa rìu qua mắt thợ. "Anh, việc này anh đừng tham gia vào, hay là anh về nhà trước đi?"
Khương Thượng Nghiêu quay lại nhìn dãy hành lang dài hun hút: "Hoàng Mao đánh nhau rất liều mạng, anh chỉ sợ em không nói thật. Nếu đối phương phải chịu tổn thất hơn bọn em, ai dám đảm bảo chúng không tìm đến bệnh viện?".
Diêu Cảnh Trình tiếp tục nghiến răng: "Tạ Tiểu Long đi gọi...", nhận thấy mình đã nói quá nhiều, cậu ta liền im bặt đi nhanh về phía phòng cấp cứu: "Em đi xem Hoàng Mao thế nào".
Chẳng biết có phải bị thương ở phần lưng không, mà dáng đi của cậu ta rất kỳ quái. Khương Thượng Nghiêu nhìn chằm chằm, sau dó ngay lập tức đưa tay ra túm lấy áo cậu ta. Dưới sức kéo mạnh như vậy, Diêu Cảnh Trình dừng bước, đứng không vững, nửa người gần như ngã về phía Khương Thượng Nghiêu. Mặt đối mặt, Diêu Cảnh Trình có chút bối rối.
"Anh."
Khương Thượng Nghiêu cũng không thèm để ý tới cậu ta, liền vén mạnh áo cậu ta lên. Quả nhiên áo len được cho vào trong quần, con dao găm dài lộ một nửa khỏi cạp quần. Nhìn hoa văn trên con dao anh nhận ra đây chính là con dao năm ngoái Diêu Cảnh Trình lấy ở chỗ mình.
Anh không nói không rằng, rút con dao ra, rồi nhét vào sau lưng mình, kéo áo khoác che đi, sau đó đứng nhìn Diêu Cảnh Trình.
"Anh..." Diêu Cảnh Trình khó khăn nuốt nước bọt.
"Từ nhỏ tới lớn mỗi khi nói dối em đều nhìn đi chỗ khác, nghĩ đến đâu bịa đến đấy, đầu óc không tập trung." Khương Thượng Nghiêu hất cằm về phía phòng cấp cứu, bước về phía đó trước: "Đưa tiền cho hai đứa nó, em về nhà với anh".
Đang nói chuyện, phía sau vang lên tiếng bước chân rầm rập, kèm theo đó là tiếng y tá gọi bác sĩ. Khương Thượng Nghiêu kéo Diêu Cảnh Trình lui về phía sau một bước, nhường nửa đường cho họ đi qua. Chỉ thấy hai người phụ nữ vừa đỡ vừa kéo một người đi về phía phòng cấp cứu, trong số đó người phụ nữ trung niên còn đang vừa khóc vừa kêu lên: "Bác sĩ, mau cứu người, con tôi sắp mất mạng rồi", ba người nhanh chóng đi qua trước mắt họ, nhưng lưu lại một vết máu dài dưới đất.
Khương Thượng Nghiêu trong lòng thầm nghĩ, mấy ngày Tết bệnh viện thật quá náo nhiệt, còn chưa kịp phản ứng gì, phía sau lại có người đi chen qua họ, hét lên bằng một chất giọng địa phương: "Khánh Đệ, con trông chừng mẹ và em, cậu đi đăng ký lẩy số".
Diêu Cảnh Trình nghe thấy tên Khánh Đệ liền “Á” lên một tiếng, rồi vội vàng lao vào phòng cấp cứu, Khương Thượng Nghiêu cũng giật mình, đi theo sau.
"Thẩm Khánh Đệ."
Cô gái đang khom người giữ chặt đầu em gái, lo lắng cuống quýt không biết nên giữ thế nào cho đúng kia chính là Thẩm Khánh Đệ. Cô chỉ quay ra liếc nhìn Diêu Cảnh Trình một cái, thoáng sững người lại rồi hoảng loạn gật gật đầu với Diêu Cảnh Trình sau đó lại quay sang nói chuyện với y tá.
"Chuyện gì thế này?" Diêu Cảnh Trình vò vò tóc, đi t