pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Nơi Đâu

Tình Yêu Nơi Đâu

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342607

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2607 lượt.

ếu ạ?".
Xuống đến tầng dưới, sắc trời âm u, cô đứng ở chân cầu thang khe khẽ điều hòa hơi thở, chỉ sợ mình thở quá mạnh sẽ tạo sương làm mờ hình ảnh anh đang mở khóa dắt xe đạp ra. Phòng bi-a bên cạnh thỉnh thoảng tiếng chọc bóng cộc cộc vang lên, như đánh trúng huyệt đạo nào đó ngay tim cô.
Giật mình thức tỉnh bởi cơn nhói đau của sự buồn bã, Khánh Đệ khẽ thở dài, tự hỏi lòng mình: Rốt cuộc mình đang làm gì?
Người đó cũng đang hỏi cô: "Về nhà phải không? Có cần anh đưa em về không?", anh dắt xe đạp đến đứng trước mặt cô.
Nửa thấy vui như mở cờ trong bụng, nửa lại bàng hoàng không biết nên làm thế nào, Khánh Đệ nhất thời khựng lại: "Nhà em ở bên kia". Cô chỉ ra đường: "Hình như không thuận đường".
"Vậy anh đưa em ra bến xe, nhìn trời có vẻ như tuyết lại sắp rơi đấy." Anh nhìn trời.
Hai người bị ngăn cách bởi chiếc xe đạp ở giữa đi về phía bến xe, Khánh Đệ kéo chiếc khăn quàng cổ lên cao che đôi môi đang cười cong thành hình vòng cung của mình lại, nhưng vẫn sợ anh nhìn thấy niềm vui ánh lên trong mắt mình, nên suốt dọc đường di cô chỉ cúi đầu. Mặc dù không nói, nhưng rõ ràng cô cảm thấy có cái gì đó từ trong tim chảy ra hòa vào không khí, thần bí không cách nào lý giải, ánh mắt của cô nhìn chằm chằm vào mỗi bước chân anh, theo anh tiến về phía trước.
"Nghỉ đông mà Cảnh Trình không rủ em ra ngoài chơi sao?"
"Không ạ..." Cô kéo chiếc khăn xuống thấp hơn, giải thích. "Có rủ nhưng em không đi".
Anh "ừm" một tiếng rồi không nói gì nữa, Khánh Đệ cắn môi nói: "Chỉ là bạn học bình thường, đi cùng nhau ra ngoài bị mọi người nhìn thấy, sẽ có ảnh hưởng xấu".
Anh nhìn cô với ánh mắt ngạc nhiên, đột nhiên phì cười: "Vậy thì chắc là anh và chị cậu ấy đã hiểu lầm rồi. Bọn anh vẫn cho rằng... em biết đấy".
Khương Thượng Nghiêu không nói hết câu, nhưng Khánh Đệ hiểu ý anh, nói: "Không phải như hai người nghĩ đâu", rồi cũng im lặng theo.
Đến bến xe, anh đột nhiên lên tiếng phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng: "Trước kia em không như thế này".
Khánh Đệ kinh ngạc ngẩng đầu lên, lại bị lời nói của anh làm cho giật mình hoảng hốt: "Trước... trước kia?".
Khương Thượng Nghiêu cũng ngạc nhiên: "Em không phải đã quên rồi đấy chứ? Ở quảng trường lần đó...".
Một lúc lâu sau cô mới có thể khép được miệng lại, ấp úng đáp: "Em cứ nghĩ người đã quên là anh, không thấy anh nói gì".
"Lần đầu tiên gặp lại anh không nhớ, chỉ thấy em rất quen. Sau lần gặp ở ga tàu anh mới nhớ ra." Anh quay sang nhìn về phía xe buýt sẽ đi tới, ánh mắt như muốn nhìn xuyên thấu vùng ký ức xa xôi: "Trước kia em rất bạo dạn, không quen biết mà cũng tíu ta tíu tít nói chuyện với anh hơn một tiếng đồng hồ, nửa đêm cũng không sợ anh là người xấu. Giờ... trầm hơn rất nhiều".
Ánh mắt anh hướng vào cô, có chút hiếu kỳ, có chút trêu chọc, Khánh Đệ nhất thời không biết tránh đi đâu, mặt đỏ lên giải thích: "Em đâu có? Khi ấy em... hơn nữa anh không phải người xấu, em biết”. Cô không biết phải giải thích cảm nhận của mình khi ấy thế nào, lúc đó trong lòng nhiều tâm trạng khó nói, quá nhiều những mộng tưởng biết rõ là xa vời, chính vì biết anh là người lạ, lại chìm đắm trong ánh mắt đầy cổ vũ của anh, vì vậy cô mới trút bầu tâm sự.
\'\'Khi ấy em chẳng biết trời cao đất dày là gì, cụ thể nói những gì giờ em cũng quên rồi." Cô lắp bắp nói, nét mặt vẫn còn vẻ ngượng ngùng.
Tối hôm ấy trăng sáng sao thưa, dưới ánh trăng màu bạc cô nắm chặt tay lại, ngữ khí hùng hồn, khi nói đến những việc mình đang nghĩ trong đầu, ánh mắt cô sáng rực, khuôn mặt bình thường vào giây phút ấy dường như toát ra một sức mạnh áp đảo người khác. Anh còn nhớ cô đã nói, sẽ có ngày cô rời khỏi đây để đi thực hiện giấc mơ của mình, cô muốn làm nhà văn, cô muốn làm biên kịch, cô muốn viết hết những câu chuyện trong tim mình ra cho người khác đọc. Khi ấy, anh vẫn còn trẻ, cũng non nớt như cô, đã hoảng hốt nhận ra rằng đây chính là sức mạnh của mộng tưởng.
Khánh Đệ nhìn mũi chân mình rất lâu, ngẩng đầu lên, ngập ngừng hỏi: "Giờ anh còn hát không?", nói xong bất giác hát khẽ một câu.
Khương Thượng Nghiêu sững người, không ngờ bài hát từ mấy năm trước mà cô vẫn còn nhớ, thậm chí giọng nói khe khẽ của cô còn mang hơi hướng của sự dịu dàng, tinh tế. Anh bắt đầu suy nghĩ, ngoài hát ở lớp ghita ra thì lần gần đây nhất anh hát là khi nào? "Hình như, lâu rồi không hát", anh cười khổ: "Đi làm kiếm tiền nuôi cả gia đình, áp lực rất lớn", nói xong anh hất cằm về phía trước, hỏi cô: "Xe 22 phải không? Đến rồi kìa".
Cô khẽ thở dài, cũng nhìn thấy những dòng chữ màu đỏ trên thân chiếc xe buýt cũ kỹ đang từ xa đi đến, đành thò tay vào túi tìm tiền lẻ.
"Lần đó em đi vội quá, quên không nói với anh, anh hát hay lắm. Thật đấy." Khi bước lên bậc cửa xe buýt, cô quay đầu lại nói với anh. Hôm đó Thượng Nghiêu đã hát một bài mà cô không biết, nhưng giọng hát xa xôi buồn bã, tinh khiết như âm thanh của thiên nhiên. Anh nói đây là một bài dân ca Mông Cổ, anh nói trong người anh có một nửa huyết thống là của người Mông Cổ, bài hát đó là bài hát của quê hương nơi anh chưa