Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1343038
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3038 lượt.
ới hỏi: "Thẩm Ái Đệ, em lại cướp bạn trai của ai rồi hả?".
Trong lúc nửa tỉnh nửa mê, Thẩm Ái Đệ nhìn qua vai chị gái vẫn nhận ra khuôn mặt của Diêu Cảnh Trình, nụ cười vừa khẽ nở trên môi lập tức tắt ngấm theo câu hỏi sau đó của Diêu Cảnh Trình, y tá đang giúp nó rửa vết thương, đau đớn không thể chịu nổi, nước mắt giàn giụa, hòa lẫn với những vết máu còn vương trên mặt, trông rất đáng thương.
Suốt đường đến đây, không thấy em gái kêu một tiếng hay rơi một giọt nước mắt nào, lúc này trái tim Khánh Đệ cũng đau nhói, quay đầu lại nói với Diêu Cảnh Trình: "Cậu nói ít đi không được sao?", nói xong liền nhìn thấy Khương Thượng Nghiêu đứng sau lưng Diêu Cảnh Trình, vẻ mặt của anh vẫn bình tĩnh như thế, nhưng sự quan tâm lại tràn đầy trong ánh mắt. Gặp anh đúng lúc mất mặt thế này, Thẩm Khánh Đệ cảm thấy đến giọng mình cũng như đang run lên.
Đột nhiên có người lao đến, vòng tay ôm chặt lưng Diêu Cảnh Trình: "Làm gì lâu thế? Diêu...".
Người đó thoáng liếc thấy khuôn mặt vô cảm của Khương Thượng Nghiêu, giọng nói lập tức mềm nhũn, miễn cưỡng nở một nụ cười chào: "Anh Khương”.
Giới giang hồ ở Vấn Sơn biết khu tập thể đường sắt có một người họ Khương, là huynh đệ sống chết với Hắc Tử, mà Hắc Tử lại là cháu ruột của chú Đức. Nhưng những người biết mặt Khương Thượng Nghiêu không nhiều, chỉ có đám tay chân thân cận của chú Đức và mấy cậu bạn chơi thân với Diêu Cảnh Trình.
Khương Thượng Nghiêu hơi cúi đầu xuống, người đó thấy anh không nổi giận vì chuyện Diêu Cảnh Trình bị thương, trong lòng nhẹ nhõm đi nhiều, tập tà tập tễnh kéo Diêu Cảnh Trình về chỗ ngồi cũ.
Sự kinh ngạc khi vừa nhìn thấy Thẩm Khánh Đệ đã qua đi, Diêu Cảnh Trình lúc này mới nhớ ra con dao ở thắt lưng đã bị lấy mất, thảng thốt hỏi: "Hoàng Mao đâu?".
Tiểu Bản chỉ chỉ lên trần nhà: "Ở tầng trên. Đợi nộp tiền để đi chụp X-quang".
Thặng Nhi ở bên cạnh thiếu kiên nhẫn ra đứng nơi cửa sổ, quan sát động tĩnh bên ngoài, chửi thề câu gì đó.
Đám người này từ dáng vẻ cho tới hành động vừa nhìn đã thấy không phải hạng tử tế gì, vì vậy trong phòng cấp cứu tự nhiên chia thành hai nửa, một bên thì người lớn trẻ nhỏ đứng líu ríu với nhau, một bên rộng thênh thang chỉ có vài người bọn họ ngồi. Đến y tá trong phòng thỉnh thoảng cũng liếc về phía họ, ánh mắt vừa sợ sệt vừa coi thường.
Khương Thượng Nghiêu từ từ bước tới trước mặt Diêu Cảnh Trình: "Em đưa tiền cho bạn rồi đi về cùng anh".
"Anh..."
Diêu Cảnh Trình di chuyển ánh mắt, nhìn về phía Thẩm Khánh Đệ đang khom lưng ngồi bên cạnh em gái: "Em đợi Thẩm Khánh Đệ xong việc rồi sẽ đi".
"Cút ngay về nhà!" Khương Thượng Nghiêu bất giác hét lớn, cảm nhận được ánh mắt của những người xung quanh hiếu kỳ quay lại nhìn vì tiếng quát của mình, lúc đó anh mới hạ thấp giọng: "Anh sẽ ở lại đây. Các em về trước đi. Em, Tiểu Bản, cả em nữa", nói rồi ánh mắt quét qua cả ba người để điểm danh.
"Lúc này mà về thì không còn nghĩa khí gì nữa, lão Tiểu còn đang ở trên tầng đưa Hoàng Mao đi chụp X-quang mà."
“Em không muốn sống nữa phải không? Mã Hồi Hồi mà em cũng dám động đến? Trong lúc chúng ta nói chuyện, bọn chúng gọi người đến chặn bên ngoài bệnh viện thì làm thế nào?"
Tiểu Bản lí nhí lên tiếng: "Bọn chúng không dám đâu", bắt gặp ánh mắt của Khương Thượng Nghiêu lập tức ngậm miệng cúi gằm đầu xuống.
Khương Thượng Nghiêu trầm mặc vài giây rồi cười lạnh: "Không biết các em có bản lĩnh gì, mà đến Mã Hồi Hồi cũng phải sợ đây?". Mã Hồi Hồi là ông chủ của nhà hàng Hồi Dân, tay giết mổ có tiếng ở Vấn Sơn, chỉ một nhát dao vạch xuống, lọc da bò không dính dù chỉ một sợi gân.
Diêu Cảnh Trình kéo kéo áo Tiểu Bản, ý bảo cậu ta đừng nói nữa, đứng dậy đưa lại tiền cho Khương Thượng Nghiêu: "Vậy anh, bọn em về trước. Hoàng Mao anh biết chứ? Tên tóc trắng như lông cừu ấy".
Cơ mặt Khương Thượng Nghiêu khẽ giãn ra, gật đầu: "Chị em ngủ rồi, về thì nhẹ nhàng thôi". Nhìn theo bóng Diêu Cảnh Trình cho tới lúc khuất khỏi tầm mắt, anh vô thức đưa tay ra sau thắt lưng sờ sờ vào cán dao cứng lạnh kia.
Tên tiểu tử này lớn rồi, sắp không quản được nữa rồi.
Diêu Cảnh Trình đi lên phía trước chào Ái Đệ một tiếng, nha đầu đó mơ mơ màng màng mỉm cười, sau khi nhìn theo bóng dáng bọn họ ra khỏi cửa, nước mắt mới lặng lẽ ướt nhòe hốc mắt.
Mẹ Khánh Đệ xót ruột ôm chặt lấy con, khóc thành tiếng. Lòng bàn tay bị móng tay của Ái Đệ bấm chặt đâm vào nhói đau, Khánh Đệ biết em gái kiêu ngạo cứng đầu đang cố tỏ ra kiên cường, cô dỗ dành nó, khe khẽ an ủi: "Cảnh Trình nói hai ngày nữa sẽ đến nhà thăm em".
Anh trầm mặc rời ánh mắt khỏi những đốt ngón tay đang trắng bệch ra vì bị cô nắm chặt: "Không sao là tốt rồi. Để Ái Đệ về nhà nghỉ ngơi thêm. Lớp ghita sau Tết sẽ học lại nhưng cũng không cần đến đâu, sau này anh sẽ dạy bù cho cô bé".
Khánh Đệ miễn cưỡng cười: "Cảm ơn anh".
Khương Thượng Nghiêu nộp xong hết các khoản viện phí rồi mà vẫn chưa rời bệnh viện, hoàn toàn không phải là anh tâm địa lương thiện hay nghĩa khí. Anh đã gặp