Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Nơi Đâu

Tình Yêu Nơi Đâu

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342745

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2745 lượt.

cô, vội vàng hỏi ngay, "Thế nào rồi? Có chắc không chị?".
"Chị cảm thấy rất tốt, nhìn vẻ mặt của giáo viên hướng dẫn có vẻ rất hài lòng".
Ái Đệ hiểu tính cách của chị gái, Khánh Đệ đã nói thế nghĩa là tương đối chắc chắn. "Em cũng có một tin tốt. Mấy hôm nay em đang bận đi xem phòng, cuối cùng cũng có một căn hộ cũ nhỏ, hướng Đông, đất khá ổn. Chị, vừa nhìn là em thích ngay, nên đã nộp tiền đặt cọc rồi."
"Em đã bàn với Hướng Lôi chưa?"
Nhắc đến Hướng Lôi, rất lâu sau Ái Đệ mới lên tiếng, "Kẻ ích kỷ đó, bàn gì với anh ta chứ?"
"Tiểu Ái!"
"Được rồi, ăn cơm xong em sẽ nói với anh ta. Còn một chuyện nữa, chị, Nhiếp Nhị bị bắt rồi."
Bách tính thấp cổ bé họng đương nhiên không biết được nội tình. Tin tức mà Ái Đệ kể cho chị nghe, một nửa là đọc được trên báo, một nửa từ những lời đồn đại. Bất luận nhưng lời đồn đại có bao nhiêu phiên bản, thì đều có thể gói gọn trong những từ đơn giản như "Đáng đời" hoặc "Báo ứng".
Bàn tay cầm di động của Khánh Đệ khẽ run, trong lòng buồn vui xen kẽ. Ngẩn ra mấy giây, cô dặn dò em gái: "Giúp chị đi đốt ít hương và tiền giấy".
Ái Đệ hiểu ý chị gái muốn nhắc đến chị em Diêu Cảnh Trình, tâm trạng đột ngột tuột dốc vài phần, buồn bã trả lời: "Em sẽ đi. Tên ngốc ấy, chết tử tế cũng không bằng sống khổ sở, nếu có thể giữ được tính mạng tới bây giờ...".
"Đừng nhắc đến những chuyện ấy nữa." Khánh Đệ thở dài.






Đường Song Hòe Thụ cách cổng phía Tây của học viện không xa, Khánh Đệ đi bộ về nhà. Trên đường, một ông lão dắt chó đi dạo, bị con chó kéo tới cạnh vườn hoa, chú chó kia ngửi ngửi hít hít một loại thực vật nở ra mấy bông hoa li ti màu vàng. Đi ngang qua một khu dân cư cũ, cô nghe thấy giọng thiếu nữ khe khẽ hát trên tầng hai trong lúc phơi quần áo.
Đúng như Tiểu Ái đã nói, nếu hai chị em họ có thể sống tới bây giờ thì tốt biết bao. Còn sống mới có thể nhìn thấy những niềm vui đơn giản trong cuộc sống này.
Chầm chậm bước tới đầu con đường nhỏ, từ xa đã nhìn thấy chiếc Cayenne màu chì dừng bên lan can sắt, Khánh Đệ mỉm cười, nhẹ nhàng tiến tới.
"Thấy anh mà không bất ngờ chút nào sao?" Vẫn giống lần trước, lúc này tâm trạng anh vô cùng vui vẻ.
"Vừa từ phòng thi ra, trong các cuộc gọi nhỡ không có tên anh."
Cảm giác này đã lâu lắm rồi không có. Khi còn sống chung trên khu mỏ, không phải cô chưa từng nấu ăn cho anh, chỉ là lúc ấy anh còn đang chìm đắm trong cảm giác kích thích mà sự thăng tiến trong sự nghiệp mang lại, nên đã bỏ lỡ, và cũng thiếu chút nữa thì đánh mất sự dịu dàng của người mình yêu.
"Cái đó... Chu Quân, anh ta chưa đi làm về sao?" Lúc lên lầu Khương Thượng Nghiêu đã chuẩn bị sẵn lời xin lỗi, nếu tiểu tử đó nhớ đã từng bị đế giày của anh đạp một cái vào khuôn mặt non tơ của mình.
"Anh ấy ra ngoài chụp ảnh, đi Vân Nam rồi. Vừa nãy trong điện thoại còn nói thời tiết đẹp thế này, đợi anh ấy về cùng đến Ngọc Uyên Đàm chèo thuyền ngắm hoa đào."
Khương Thượng Nghiêu bất giác trầm mặc. Khánh Đệ nhìn như có vẻ nhẹ nhàng dịu hiền, nhưng bên trong lại là người hoạt bát hiếu động. Trước đây ở Dã Nam, cô đã từng đưa lũ trẻ đi dã ngoại, dù cuộc dã ngoại đó chẳng qua cũng chỉ là tiết học đi thu thập thực vật ở miền quê quen thuộc.
Còn anh, bây giờ nghĩ kỹ lại, chỉ mới cùng cô đi dạo trong rừng phong vài vòng, xa nhất cũng là cùng nhau đến Hồ Khẩu hứng gió lạnh. "Hai người, cuộc sống thật phong phú."
Lời này nghe có vẻ không được... trong sáng lắm, Khánh Đệ liếc xéo anh một cái.
Anh thoáng chút ngượng ngùng, "Anh không ghen".
Lời giải thích chẳng có sức thuyết phục ấy khiến Khánh Đệ buồn cười, ngay sau đó lại nghe anh thành thật thừa nhận: "Có chút chút", nụ cười của Khánh Đệ càng sâu hơn.
"Thôi được, đúng là khó chịu. Sau khi em đi, anh thường ngồi suy đoán em đang làm gì, cuộc sống của em sẽ như thế nào, có vui vẻ hay không. Cho dù là lúc này, cũng có cảm giác bị cách ly ở bên ngoài thế giới của em. Khánh Đệ, anh nghĩ giờ mình đã thật sự cảm nhận được tâm trạng khi đó của em rồi. Khi ấy anh đã không cho em cảm giác an toàn tuyệt đối, là anh không đủ tốt. Anh xin lỗi."
Khánh Đệ lau khô nước dính ở tay, sững người nhìn anh. Điều khiến người phụ nữ đau khổ hạ quyết tâm chia tay luôn không phải vì đã cạn tình, mà bởi đối phương không đủ tốt. Có người phụ nữ nào lại chẳng mong muốn cả đời này chỉ yêu một người chứ?
Rất lâu sau cô mới nói như than, "Còn em vẫn chưa thật sự giải thoát, luôn nói em yêu anh, nên rất tự nhiên em đã cho đi, đối xử tốt với anh là món quà tốt nhất em dành tặng anh. Không than khổ, không hối hận. Nghe anh nói \'anh xin lỗi\', em cũng thấy được an ủi phần nào, dường như trong lòng có một lỗ hổng vừa được lấp đầy vậy".
"Anh xin lỗi, Khánh Đệ. Mẹ dạy anh rằng, tình cảm chính là bạn nợ tôi một chút, tôi nợ bạn một chút, không thể tính toán rõ ràng, thế nên sẽ phải vấn vương với nhau cả đời". Khương Thượng Nghiêu bỗng dừng lại, rồi chầm chậm nói tiếp, "Trước kia luôn là anh nợ em, sau này anh sẽ khiến em phải nợ anh thật n


Snack's 1967