XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Nơi Đâu

Tình Yêu Nơi Đâu

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342716

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2716 lượt.

giác may mắn.
Kết hôn hai, ba năm rồi, số lần gần gũi hằng tháng của cô và Hướng Lôi đếm không hết một bàn tay. Căn nhà nhỏ như thế, ngay bên cạnh là phòng bố mẹ chồng, phòng khách lại có chị và các cháu, Hướng Lôi ngủ rất sớm, mỗi lúc lần sờ trong bóng đêm cũng chỉ được một lúc là đánh trống thu binh. Cứ thế mãi Ái Đệ cũng chẳng còn hứng thú với việc ấy nữa. Mẹ Hướng Lôi mắng cô là không biết đẻ. Trước kia không phải cô không lo lắng, cũng đã đi kiểm tra, kiểm tra xong thấy mình không sao bèn lén lút khuyên Hướng Lôi đi. Kết quả khiến Hướng Lôi rất buồn bã, tinh trùng ít, khả năng sống sót cũng thấp.
Đã vậy lại không cố gắng thì sao có con được chứ?
Giờ nghĩ lại, còn thấy đây quả là việc may mắn. Nếu thật sự có con với nhau, cô sẽ không dám chắc về lựa chọn của mình. Hoặc tới khi ấy, cô vẫn kiên định rời đi, hay sẽ lại như mẹ lãng phí cả cuộc đời trong căn nhà đó.
Thời gian đầu vì giữ thể diện cho chồng, cô hứa với Hướng Lôi sẽ không so đo nhiều chuyện. Đến nay, cô phải chịu ấm ức, đến dũng khí đứng ra nói một câu công bằng cho vợ, anh ta cũng không có.
Cô đúng là có mắt như mù, chẳng biết ngày ấy thấy anh ta có gì tốt đẹp? Nụ cười giống Cảnh Trình, chân thành giống Cảnh Trình, thậm chí khi ấy cô còn cảm thấy Hướng Lôi có đôi chỗ còn tốt hơn cả Cảnh Trình, bởi Hướng Lôi biết nghe lời. Nhưng anh ta không chỉ nghe lời cô, mà còn nghe lời mẹ và chị gái nhiều hơn. Nếu đổi lại là Cảnh Trình, với tính cách ngoan cường kia, khi vợ mình bị mẹ và chị gái bắt nạt, anh ấy sẽ thế nào? Có yếu đuối đứng một bên nhìn không?
Ngồi ôm gối lúc cười lúc buồn bã, thời gian ngồi đợi trời sáng thật sự khó chịu.
Tiếng gõ cửa vang lên, Ái Đệ giật bắn mình. Nhà trọ không giống với khách sạn lớn, đa phần là những kẻ tha phương cầu thực. Nửa đêm nửa hôm, ai biết bên ngoài là tên say rượu hay khốn nạn nào. Cô không dám phát ra bất kỳ tiếng động gì, hy vọng người bên ngoài thấy khó mà lui.
Tiếng gõ cửa càng lúc càng mạnh hơn, nghe như tiếng gọi của chủ nhà trọ, "109, cô có khách tìm".
Ái Đệ hốt hoảng, không thể tin đây là khách của mình. Cô đã cố ý chọn chỗ trọ cạnh nhà mẹ mình, Hướng Lôi dù đi khắp nơi tìm cũng không nhanh như thế. Lẽ nào là nhà trọ trá hình?
Cô lần trong túi, muốn tìm thứ gì đó dùng làm vũ khí.
Ai ngờ bên ngoài bắt đầu ồn ào, người phòng bên cạnh mở cửa, xông ra mắng kẻ đang phá vỡ màn đêm, "Thằng oắt này chán sống rồi phải không, nửa đêm canh ba đến gào thét cái gì?".
Ái Đệ áp sát vào cửa nghe ngóng động tĩnh, mấy giây sau, người vừa mắng chửi kia như bị bóp cổ, ú ớ xin tha, "Đội trưởng Khu, tôi sai rồi, tối quá nên tôi không nhận ra anh, xin giơ cao đánh khẽ, giơ cao đánh khẽ!".
Giọng nói quen thuộc vang lên giáo huấn: "Thằng ngu, vào nơi này tìm gái, mày không sợ mang bệnh à? Tao muốn tốt cho mày thôi, nếu tao mà tóm thì mày ngồi tù nửa năm, đảm bảo cái tật háo sắc của mày hết nơi phát tác".
Áí Đệ chắc chắn trong lòng, tiếng mở cửa kèn kẹt cắt ngang lời cầu khẩn của tên ma cô kia. Hắc Tử quay sang nhìn cô, cười rồi buông tay, cũng chẳng thèm quan tâm tới gã đàn ông bên cạnh nữa, tiến mấy bước tới, nói: "Chị gái và anh rể em nhờ anh đi tìm em, không liên quan gì đến anh cả! Anh còn đang say giấc nồng thì bị đánh thức".
Lần trước giúp cô, ngược lại còn bị cô ghét, mấy lần gặp, cô đều cố tình tránh mặt, đến chào cũng không có một tiếng. Sau lần ấy, Hắc Tử hối hận khôn cùng.
"Anh rể... em?"
"Em chưa biết à? Chị em và Thạch Đầu làm lành rồi." Hắc Tử gạt cô ra, nhanh chân bước vào phòng, nhìn khắp lượt rồi hỏi "Chỉ có chút hành lý này thôi à?".
Thấy anh nói xong liền cầm va li hành lý ra ngoài, Ái Đệ bất giác hỏi: "Đi đâu?".
"Đổi chỗ khác, ở đây đám thanh niên nam nữ ra vào chỉ làm mỗi chuyện đó. Nhỡ em bị tên khốn nạn nào chặn đường thì sao? Anh không thể canh giữ em 24/24 được."
Lên xe, Hắc Tử bật đèn trong xe nhìn cô từ đầu tới cuối, ánh mắt quan sát khiến Ái Đệ thấy lạ, không biết nụ cười thoáng hiện trên môi kia là thích thú hay vui vì người khác gặp nạn.
Hắc Tử khen ngợi: "Được, giống như anh tưởng tượng. Mắt không sưng húp vì khóc lóc. Biết ngay em rất mạnh mẽ mà, rất mạnh mẽ".
Ái Đệ trừng mắt nhìn người đối diện không khách sáo "Anh đang khen hay mắng em đấy?".
"Em thích nghĩ thế nào thì nghĩ."
Đến khách sạn, đặt phòng xong, Hắc Tử đưa Ái Đệ vào nhận phòng, sau đó chỉ chỉ sang phòng bên cạnh, nói: "Sáng sớm mai chị em đến sẽ ở đây, khách sạn này của vợ lão Lương, tuyệt đối an toàn, sạch sẽ".
Thấy Ái Đệ trầm mặc hồi lâu, cuối cùng cũng ngượng ngùng nói: "Cảm ơn anh", Hắc Tử trong lòng vui sướng, rồi lại chỉ sang phòng bên kia, "Không ngủ được, muốn tìm người nói chuyện thì anh ở phòng bên cạnh".
Tiễn Hắc Tử xong, Ái Đệ tắm rửa, ngồi bên mép giường, sờ sờ vào tấm ga trải giường sạch sẽ mềm mại, nhìn ra màn đêm ngoài cửa sổ. Khi mọi việc đã lắng xuống, lúc này nỗi ấm ức dày đặc như màn đêm mới từ từ trào dâng, cô ôm gối, bất chợt bật khóc thành tiếng.
Ái Đệ khóc xong liền ngủ một mạch tới tận gần trưa. Khánh Đệ đã tới Vấn Sơn rồi nhưng