Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342715
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2715 lượt.
không dám gọi em đậy, cùng Khương Thượng Nghiêu tới quán hàng trong khách sạn Vấn Sơn ăn sáng trước, sau đó mới về gõ cửa phòng Ái Đệ.
Hôm qua Ái Đệ gần như đã khóc Kết nước mắt, thấy chị chỉ còn biết cười khổ.
Khánh Đệ xót xa vuốt mái tóc dài của em, "Em mới bao nhiêu tuổi chứ, sao cười khổ như mẹ vậy".
"Chị cũng chỉ hơn em một tuổi, nói năng già dặn thế còn gì."
Kiểu nói năng như thế khiến Khánh Đệ nhớ lại cô em gái gái thời chưa lấy chồng của mình. Trong lòng dễ chịu hơn rất nhiều, Khánh Đệ đặt đồ trên tay xuống, "Bữa sáng đây, còn nóng đấy. Mau rửa mặt đi, nhớ lấy nước lạnh vã lên mắt, sưng thành hai trái đào rồi. Chị gọi cho mẹ".
"Chị, giờ em mới biết chị còn để ý hơn em."
Ái Đệ đánh răng rửa mặt xong, đi ra hỏi: "Chị và anh ấy làm lành rồi?".
"Anh ấy" ở đây chỉ ai, trong lòng hai chị em đều hiểu, Khánh Đệ khẽ gật đầu, nghĩ thế nào lại lắc đầu, "Cảm giác này như yêu sau khi kết hôn vậy. Rõ ràng sống cùng nhau rồi mà vẫn phải xây dựng tình cảm".
Ái Đệ khuấy cháo trong bát, chăm chăm nhìn chị gái hồi lâu, định nói gì lại thôi.
"Tiểu Ái em muốn nói gì?"
"Chị, em... em thấy ngưỡng mộ chị. Nếu em giống chị, cũng chăm chỉ học hành, lên kế hoạch cho đời mình, thì chẳng đến nỗi như bây giờ."
Hồi đó, Ái Đệ nói mình sống cho hiện tại, còn Khánh Đệ sống cho tương lai, hai chị em cãi nhau một trận. Khánh Đệ như lại thời thiếu nữ của hai người, bất giác mỉm cười. "Chưa muộn, chị chỉ mới bắt đầu thôi. Em cũng có thể làm thế."
Ái Đệ vô cùng buồn bã: "Hy vọng vậy".
Gần trưa mẹ cô đến khách sạn. Nghe Ái Đệ kể lại một lượt, bà tức giận ngồi cạnh giường thẫn thờ, sau đó oán trách: "Sao lại cãi nhau rồi? Hồi Tết mẹ đã khuyên con, chuyện gì cũng nên nhẫn nhịn, phiền phức sẽ qua".
Khánh Đệ nghe em gái kể hai lần, nên bây giờ không còn kích động như lúc đầu nữa. Cô lặng lẽ không nói gì, ngồi trên ghe sô pha, đợi mẹ trách mắng xong mới nói: "Hiền quá bị người ta bắt nạt, lần này không thể giống với lần trong Tết được, không thể đợi bọn họ cúi đầu rồi quay về. Giờ phải lấy lại tiền trước, sau đó lựa thời cơ cãi nhau lần nữa. Nhà Hướng Lôi chỉ bắt nạt kẻ yếu sợ người mạnh, chúng ta cứng bọn họ sẽ sợ thôi. Nhưng sau đó giải quyết thế nào thì hoàn toàn do em định đoạt. Ái Đệ, em muốn tiếp tục hay ra sao, nghĩ kỹ hẵng nói".
Xa cách hai năm, mẹ Khánh Đệ ngày càng sợ con gái lớn, song nghe thấy cô nói vậy vẫn lên liếng phản đối: \'\'Con gái, từ xưa đến nay chỉ có khuyên giải làm lành chứ không ai khuyên bỏ cả, con làm thế chẳng phải hại em con sao?".
"Mẹ, con và Ái Đệ đều do mẹ sinh, sao con lại hại em ấy? Nó mới hơn hai mươi tuổi đầu, đợi đến tuổi của mẹ còn ba mươi năn nữa, ba mươi năm phải sống cuộc sống như thế rốt cuộc là phúc hay họa?"
"Đây đâu phải lỗi của con rể, nó là đứa tốt bụng. Đợi sau này chuyển ra ngoài rồi, bố mẹ nó cũng già đi, cũng đến lúc không còn sức mà mắng chửi nửa." Mẹ Khánh Đệ nhìn cô với vẻ cẩu khấn, rồi quay sang con gái thứ hai: "Coi như kiếp trước con nợ nhà họ đi, trả vài năm, qua rồi sẽ yên thôi. Hơn nữa, giờ nếu ly hôn, sau này lấy ai được nữa?".
Mẹ cô vẫn những lời ấy, nói đi nói lại mấy chục năm nay, có lẽ bà đã dùng những lời như thế để huyễn hoặc lừa dối mình không biết bao nhiêu lần. Khánh Đệ ngồi thần ra gần như không thể thông cảm cho mẹ nữa, chỉ liếc mắt nhìn em gái, rồi cúi đầu thổi trà trong cốc, điềm đạm nói: "Để Ái Đệ tự quyết định, ai cũng phải chịu trách nhiệm về cuộc đời mình. Cũng may, còn chưa có con, có rồi trách nhiệm càng nặng".
Câu nói như đánh trúng tim đen của mẹ Khánh Đệ, mặt bà biến sắc, khóe miệng run run, chăm chăm nhìn con gái lớn không dám mở lời, vô cùng thương tâm bất lực.
Lòng Khánh Đệ khó chịu cũng chẳng kém gì bà, cô cụp mắt nhìn cốc trà, cười chua xót.
"Em... em nghĩ kỹ rồi, tối qua đã nghĩ kỹ rồi." Thấy cả mẹ và chị gái cùng nhìn mình, Ái Đệ cắn môi, sau đó hít một hơi thật sâu, như đang dùng một lực lớn để ngăn nước mắt khỏi trào ra, "Em muốn ly hôn".
"Ái Đệ!" Mẹ không kìm được khẽ kêu lớn.
Theo như những gì anh biết lúc ấy, mẹ Khánh Đệ hoàn toàn không làm tròn trách nhiệm của một người mẹ. Nhưng sau khi chia tay với Khánh Đệ, anh lại hoàn toàn thay đổi cái nhìn về mẹ cô. Hồi đó, anh mua hai căn hộ ở khu chung cư đường sắt, một to một nhỏ, vốn định căn nhỏ dành cho mẹ vợ chuyển về sống. Cho dù chia tay, Khương Thượng Nghiêu vẫn nhớ lời hứa của mình song mẹ cô đã từ chối đề nghị của anh, nước mắt vòng quanh nói "Căn hộ đó cô không có tư cách để ở. Cả đời cô, vì muốn được ở cùng hai con, nên chẳng dám từ bỏ thứ gì. Giờ tan tác mỗi đứa một nơi, Khánh Đệ lại đi xa như thế. Đã không giữ được con thì làm mẹ như cô ở đâu cũng có hề gì?".
Mẹ vợ không phải người hồ đồ, chỉ là bà cho rằng cách bà chọn là tốt nhất, nhưng đối với chị em Khánh Đệ lại không phải như thế.
"Cô, cô vẫn luôn khách sáo như thế." Khương Thượng Nghiêu nói xong, bắt đầu gọi vài món dựa theo trí nhớ mơ hồ của anh về mẹ Khánh Đệ.
Trong lúc trò chuyện, Ái Đệ từ