XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Nơi Đâu

Tình Yêu Nơi Đâu

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342700

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2700 lượt.

ia, hít thở khó khăn không biết ngày ra.
Nói không giận là giả, nhưng...
"Chị em nặng tình, anh hiểu."
"Khi ấy đúng là em không nên trách anh, giờ em mới hiểu tại sao chị gái em hoàn toàn không hận, không giận anh. Chờ đợi người ta tốt với mình, không đạt được nguyện vọng đương nhiên sẽ thất vọng, sẽ giận dữ. Thực ra hà tất phải cầu đâu xa, sao lại gửi gắm niềm vui và hạnh phúc của mình cho người khác để đợi họ ban ơn? Con người ta chỉ cần chịu trách nhiệm với bản thân là được. Dù như thế cũng không phải chuyện dễ dàng gì."
Không biết đây là lời của Ái Đệ sau khi ngộ ra, hay lời Khánh Đệ thường nói với cô. Nếu là của Khánh Đệ... Khương Thượng Nghiêu cười khổ, Khánh Đệ không hổ là Khánh Đệ. Anh cười xong lại thở dài, anh yêu sâu sắc sự thông minh lý trí của cô, nhưng cũng vì nó mà đau khổ, cảm giác phức tạp này thật sự chẳng dễ chịu gì.
"Sao không nói gì thế?" Khảnh Đệ bước ra ngồi cạnh Khương Thượng Nghiêu rồi hỏi.
"Nói xong rồi." Ái Đệ nhìn cô cười.
Khánh Đệ gắp đầy bát thức ăn đưa cho Khương Thượng Nghiêu, "Ăn chút đồ lót dạ đi, chút nữa anh Hắc Tử quay lại còn phải uống".
"Anh Hắc Tử còn quay lại? Chẳng phải đi làm luôn sao?" Ái Đệ nghi hoặc hỏi.
"Chuyện chính còn chưa bàn, cậu ấy về điểm danh thôi." Khương Thượng Nghiêu giải thích, rồi vội cúi đầu ăn, tránh ánh mắt của Khánh Đệ.
Bộ dạng lóng ngóng khi làm việc xấu của anh khiến Khánh Đệ vừa giận vừa buồn cười. Rõ ràng tạo cơ hội cho người anh em của mình lấy lòng người lớn mà, còn giả bộ đường hoàng.
Một lúc sau, Hắc Tử chẳng buồn gõ cửa, bước thẳng vào trong. "Đưa đến tận cửa nhà em rồi, anh nghe ngóng thấy không có động tĩnh gì, hình như chú không có nhà. Cô nói chú về muộn."
Chị em Khánh Đệ cám ơn liên tục, Khương Thượng Nghiêu rót rượu cho Hắc Tử, hỏi: \'\'Nói thẳng vào việc chính đi, chuyện này mình không có kinh nghiệm, giải quyết thế nào cho êm thấm và hài lòng đây?".
Hắc Từ không trả lời, thỉnh thoảng lại liếc mắt nhìn Ái Đệ, Ái Đệ bị nhìn tới mức ngồi không yên, tay đặt lên bàn hỏi: "Làm gì thế".
"Đừng nói việc khác vội, đợt Tết Hướng Lôi bị em cào cho thành mặt mèo tới nơi, lần đó gây hấn cũng không nhỏ, tại sao giờ mới kiên quyết đòi ly hôn?" Hắc Tử thể hiện tác phong thường thấy khi làm việc, bộ dạng nghiêm túc khiến người ta nể sợ. "Anh không muốn ý tốt của mình bị người ta hiểu lầm, vài hôm nữa lại bị người ta chửi bới."
Câu sau hình như có nội tình, Khánh Đệ bất giác nhìn Ái Đệ. Ái Đệ mím môi không nói gì.
Sắc mặt Hắc Tử khó coi hơn vài phần, "Chuyện này anh không giúp được em".
"Đây là vì em muốn tránh phiền phức! Lần trước sau khi anh đến, người nhà anh ta nói em lăng nhăng, có quan hệ mờ ám với anh. Anh nói xem gặp lại anh, em có dám nói nhiều hơn một câu không?" Ái Đệ khổ sở giải thích.
Mọi người nghe xong đều ngạc nhiên, Hắc Tử bỗng đỏ mặt, đập bàn một cái, đứng bật dậy bước ra ngoài, "Chuyện này anh phải nói rõ với nhà họ!".
Khương Thượng Nghiêu vội vàng đuổi theo kéo bạn lại, "Ái Đệ vừa đi khỏi đó, cậu lại tìm đến nói giúp cô ấy, thế chẳng phải lạy ông tôi ở bụi này à?".
Hắc Tử suy nghĩ, thấy anh nói cũng phải, đành quay lại ngồi xuống. ‘"Vậy để lão Lương đi được không?"
"Để em đi." Khánh Đệ nhìn em gái, "Người nhà Hướng Lôi không dễ nói chuyện, sổ tiết kiệm mang tên Ái Đệ, chỉ cần báo mất là được. Nhưng nếu cứng quá sẽ khó giải quyết việc ly hôn".
"Anh cũng đang nghĩ tới việc này." Khương Thượng Nghiêu nghĩ hồi lâu, "Khánh Đệ hay cậu đi đều không được. Để anh gọi cho luật sư Nghiêm, bảo lão Lương đi cùng, nói lý với nhà Hướng Lôi".
"Được. Có điều cái nhà ấy toàn kẻ khó nhằn, thỏa thuận ly hôn tốt nhất đừng hy vọng gì. Nhưng, từ lúc khởi tố xin ly hôn đến cuối cùng ra tòa cũng không nhanh đâu, thường lần đầu bao giờ cũng hòa giải, lần thứ hai mới chính thức phán quyết. Sẽ mất thời gian đấy, em nghĩ kỹ chưa?" Nói câu cuối cùng, Hắc Tử nhìn Ái Đệ, vẻ mặt không còn lạnh lùng như vừa rồi nữa, ngược lại còn thấy sự luyến tiếc nơi đáy mắt.
Khánh Đệ không nhìn Hắc Tử, mà chuyển sang nhìn em gái. Cuộc hôn nhân không thích hợp giống như mang đôi giày chẳng vừa chân, đi đường chân sẽ nhỏ máu. Ái Đệ vốn hoạt bát lanh lợi nhanh mồm nhanh miệng, sau hai năm cuộc sống hôn nhân, cả trái tim và da chân đều đã chai sạn rồi. Đối mặt với lựa chọn, Ái Đệ cũng không nhiều tâm trạng, suy nghĩ như bay về thời thiếu nữ, ngẩn ngơ, cuối cùng gật đầu mạnh một cái.
"Vậy làm thế đi. Nếu trong quá trình ấy họ làm khó em, thì để luật sư Nghiêm ra mặt giải quyết, có chuyện gấp tìm anh hoặc anh Thạch Đầu." Hắc Tử dứt khoát, "Anh gọi điện cho lão Lương, Thạch Đầu, cậu nói với luật sư Nghiêm một tiếng".
Trình tự ly hôn nhìn thì đơn giản, nhưng bị miệng quạ đen của Hắc Tử trù ẻo thành rắc rối thật.
Tục ngữ có câu Tú tài gặp phải nhà binh, có lý nói cũng không rõ (1), lại có câu Lính tráng cũng sợ đàn bà. Lão Lương quả nhiên không biết nói gì hơn, "Lúc tới bàn bạc với họ, tôi đã rất khách sáo, ai ngờ cả nhà họ chẳng biết tốt xấu gì, đầu óc có vấn đề. Rõ ràng việc vô lý như thế mà vẫn ngan