Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1343058
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3058 lượt.
g ngạnh, muốn chuyển hết tiền tiết kiệm sang cho con trai mình, nếu không, việc thuận lợi ly hôn ra khỏi nhà họ Hướng không phải chuyện dễ dàng".
Khánh Đệ cùng Đội trưởng Lương đến nhà họ Hướng. Mẹ Hướng Lôi kiên quyết không ly hôn cũng chẳng trả tiền. Sau khi dùng mọi lời lẽ vẫn không có kết quả gì, ngay lập tức cô đưa em gái đến ngân hàng báo mất sổ.
Như thế mà mẹ vẫn còn khuyên Ái Đệ không nên ly hôn. Nhà họ đâu có cần con đâu, họ chỉ muốn kiếm về một lao động miễn phí. Vừa phải sinh con, còn phải làm bán mạng mà ngày cũng không quá ba bữa cơm.
Ái Đệ cười khổ, nói: "Không muốn kiện cáo xem ra không được rồi".
(1) Ý nói dân chữ nghĩa gặp dân võ biền, ôm đầy một bụng đạo lý cũng như không.
"Chỉ là vụ án dân sự thôi, đừng để Hắc Tử dọa". Khương Thượng Nghiêu an ủi, \'\'Có một luật sư giỏi thì mọi việc sẽ đâu vào đấy".
Luật sư Nghiêm Hoa Khang mấy năm gần đây sự nghiệp đang trên đà phát triển, văn phòng chuyển từ căn nhả cũ nát trên con phố nhỏ đến tòa nhà thương nghiệp ở khu mới, quy mô lớn hơn trước rất nhiều.
Mười năm trôi qua như bóng câu qua khe cửa, khi gặp mặt, cả Khánh Đệ và luật sư Nghiêm đều vô cùng cảm khái.
"Lúc ấy cao gần bằng anh, nói chuyện đâu ra đây. Vô tình nhìn thấy hai tay dưới gầm bàn đang vặn vào nhau, anh mới biết thì ra hãy còn là một cô bé, đang cố tỏ vẻ người lớn." Luật sư Nghiêm cười nói với Khánh Đệ, rồi tiếp tục với giọng buồn bã "Hồi ấy anh mới vào nghề chưa lâu, lần đầu tiên nhận vụ án lớn, trong lòng rất hoang mang. Đặc biệt khi ánh mắt của những người đồng nghiệp nhìn tới, giống như muốn nói với anh rằng anh thật không biết tự lượng sức mình, đấu nổi không? Anh kìm nén, quyết tâm phải đòi lại công lý, nhưng đáng tiếc, cuối cùng kết quả vẫn không như mong muốn".
"Luật sư Nghiêm, anh đã cố gắng hết sức rồi, chúng em rất cảm kích." Khánh Đệ buông đũa, nhìn Khương Thượng Nghiêu ngồi bên cạnh, mỉm cười im lặng, chân thành nói.
So với ấn tượng về cô trước kia - tinh thần cao vút lấn áp người khác, thì bây giờ, dưới ánh đèn thủy tinh, làn da Khánh Đệ trắng mịn, đôi mắt sáng ngời, nụ cười dịu dàng thân thiện, tựa như một viên đá cuối cùng cũng được mài giũa thành ngọc quý.
Nghiêm Hoa Khang chăm chú nhìn cô hồi lâu, trong chốc lát, dường như anh lại thấy hình ảnh trước căn hộ tồi tàn nơi con phố cũ, bóng hai người một cao một thấp song song cùng rời đi.
Người đã khuất, chuyện cũ cũng không nên nhắc lại nữa.
Anh hỏi tới chuyện của Ái Đệ, về việc phân chia tài sản, Ái Đệ chỉ có một yêu cầu đơn giản, "Chỉ yêu cầu công bằng hợp lý. Ngày trước khi kết hôn không có quà tặng cũng chẳng có hồi môn, hai năm nay cùng kinh doanh hai quầy hàng, anh ta phụ trách lấy hàng, em phụ trách bán, cùng bỏ sức như nhau. Tiền tiết kiệm được năm ngoái bị chị anh ta vay mất, giờ chỉ yêu cầu trả lại một lại một nửa. Một nửa này gần đây em hỏi vay bạn bè, đều ở cả đây. Em chỉ cần thế được rồi".
"Chị gái anh ta khi vay tiền có làm giấy vay không?"
"Không." Ái Đệ sợ nhất cái này, nếu thật sự phải tuân thủ trình tự của vụ kiện ly hôn, cô tin chị gái Hướng Lỗi sẽ phủ nhận ngay. "Nhưng, ngân hàng có lưu sao kê, em trực tiếp gửi thẳng sang tài khoản của chị anh ta."
Nghiêm Hoa Khang điềm đạm: "Thế là được rồi".
Với danh tiếng hiện tại của Nghiêm Hoa Khang ở Vấn Sơn, nếu không vì quen biết Khánh Đệ, thì vụ án ly hôn nhỏ bé này sẽ không đích thân xử lý. Khi anh đã đích thân ra trận, thì đương nhiên cầm chắc phần thắng trong tay, lại thêm sự hỗ trợ của Hắc Tử, Ái Đệ có lẽ sẽ không phải chịu thiệt thòi, cùng lắm là tốn chút thời gian chờ đợi mà thôi, Khánh Đệ cầm chắc chiến thắng trong tay, ngày thứ ba về Vấn Sơn, cô đến thăm bà Khương Thượng Nghiêu.
Nhận được điện thoại cấp báo của mẹ, Khương Thượng Nghiêu về sớm. Trên ban công, ba người phụ nữ đang ngồi nhặt rau, cười cười nói nói, không khí ấm áp. Nhìn thấy cảnh tượng ấy, trong lòng Khương Thượng Nghiêu đột nhiên nảy sinh một suy nghĩ, hy vọng thời gian sẽ ngưng đọng tại giây phút này cho đến khi trời tàn đất tận.
Ai ngờ anh không lên tiếng, tai Phúc Đầu đã dỏng lên nghe ngóng, cổ họng phát ra những tiếng kêu ư ử, ngay sau đó giằng khỏi sợi dây xích trong tay anh, lao về phía ban công như một mũi tên.
Khánh Đệ đang ngồi trên ghế, chỉ thấy một bóng đen lao vút tới. Chưa kịp phản ứng, Phúc Đầu đã chồm nửa người lên cô, làm đổ chỗ rau chân vịt cô vừa nhặt để trên đùi, hai chân trước đặt lên vai Khánh Đệ, chiếc lưỡi dài ướt rượt lập tức thè ra liếm vào má cô.
"Phúc Đầu!" Cô kinh ngạc reo lên.
Phúc Đầu buồn tủi rên ư ử, quyến luyến hếch hếch cái mũi vào hõm cổ cô. Hơi thở dồn dập, không cần nghĩ cũng biết nó đang rất kích động.
Bà cụ ngồi bên cười mắng, "Súc sinh, bẩn hết sàn rồi".
"Không phải vậy chứ?" Mẹ Khương Thượng Nghiêu vội vàng đứng dậy tìm chổi. Khánh Đệ vùng ra khỏi hai chân trước của Phúc Đầu đứng dậy. Lúc này mới để ý bên ngoài cửa ban công, Khương Thượng Nghiêu đang mỉm cười đứng nhìn cảnh thân mật ấy.
"Biết là em nhớ nó, lần trước vội vội vàng vàng nên không lo được, sáng sớm nay anh b